MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP18 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP18 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 560

Number of words: 3768

Number of symbols: 13144

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 18= Thành Lĩnh, cõng tên súc sinh này đi. Lên đường thôi. Tiểu tử thối, công phu bộ pháp tiến bộ đấy. Sư phụ. Làm to chuyện lên. Ra thể thống gì chứ. Đường phía trước nguy hiểm, không muốn chết thì theo sát chỗ ta đã bước qua. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, trông chừng kỹ đồ đệ ngốc của ngươi nhé. Tiểu tử thối, ta khuyên ngươi biết điều chút, mấy trò cơ quan của ngươi chẳng hề hấn gì với ta đâu. Lần đầu phạm lỗi có thể tha, nếu còn dám tái phạm ta sẽ bảo Ôn Khách Hành chặt ngón tay ngươi. Sao lại là ta? Ông không biết ta có biệt hiệu là Ôn tốt bụng à? Mấy chuyện hành hình tàn nhẫn như vậy sao ta xuống tay được chứ. A Tự, huynh phân xử đi. Huynh im đi. Sư phụ, các chủ Long Uyên sao lại sống ở nơi hẻo lánh thế này? Trên đời chuyện lạ gì cũng có. Vậy sống ở nơi hẻo lánh thế này lại cài nhiều cơ quan vậy, từng bước đi đều phải lo sợ, nhỡ đâu ông ấy ra ngoài một chuyến mà lạc đường thì phải làm sao? Thế chẳng phải sẽ như đặt bẫy chuột dưới giường mình à. Đặt bẫy chuột dưới giường mình? Có một lần phòng con có chuột,
05:01
có bắt sao cũng không được nên đặt hai cái bẫy chuột dưới giường, kết quả hôm sau dậy lại quên khuấy mất đạp xuống một phát đã bị bẫy chuột kẹp gãy chân. Tiểu tử thối, sở dĩ người đời trốn đi chỉ có mấy nguyên do này thôi, một là hắn cứ cảm thấy có kẻ thù truy sát nên phải trốn ở một nơi không ai tìm ra mới được. Còn không… Long Tước là người tốt bụng mù quáng, cả đời chỉ có cam chịu bị ức hiếp thôi, chưa từng kết thù oán với ai. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, điều này sư phụ ngươi hiểu rõ nhất. Vậy chỉ có nguyên do thứ hai, đau lòng. Ông ấy không thể gặp được người mình muốn gặp nữa nên dứt khoát trốn đi khỏi gặp ai nữa, kẻo gặp ai cũng là một lời gợi nhắc. Nếu sau này sư phụ con không còn nữa, ta cũng muốn tìm một nơi như thế trốn đi, không gặp ai hết. Giống như… Giống như Du Bá Nha đập đàn sao ạ? Không sao đâu, sẽ không thế đâu. Sư phụ nội công thâm hậu, lại làm việc thiện tích đức, ắt sẽ sống lâu trăm tuổi. Giết người phóng hỏa hưởng phú quý Xây cầu sửa đường chẳng toàn thây. Muốn chết sao tiểu tử thối? Diệp tiền bối dẫn đường đi ạ. Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Chẳng phải các người muốn tới Long Uyên Các sao. Ở ngay đối diện đấy. Sao, các người sợ ta khởi động cơ quan ám hại ư?
07:06
Ba đại cao thủ áp giải ta, ta còn làm phản được sao. Tiểu tử ngốc, để ta cõng hắn cho. Đi thôi. Khoan. Long thiếu các chủ, đắc tội rồi. Vậy thì ta qua trước nhé A Tự. Làm gì tới lượt ngươi, ta đi trước. - Tiền bối. - Lão yêu quái. Đùa các ngươi thôi. Trẻ con. Qua đây đi. Ta qua trước cho. Cẩn thận. Ta ngã giả, các ngươi ngã thật à. Sư phụ. Ôn thúc. Sư phụ, Ôn thúc. Sư phụ. Lão Ôn. Lão Ôn. A Tự. Đừng nói chuyện. Ta không sao. Chỉ là giống như lục phủ ngũ tạng chuyển nhà, phải làm quen một chút. Ta không biết. Tiểu tử thối kia đâu? Không ngờ hắn lại kiên quyết liều đến cùng thật. Ông đây còn bị ngã tới mức đầu óc quay cuồng, chắc hắn thành bánh thịt luôn quá. Hắn không rơi xuống. Lẽ nào hắn biết bay? Lạ thật. Rõ ràng ta đã nhìn kỹ phương hướng mỗi bước đi của Diệp Bạch Y, sao ông ấy bước thì không sao, ta bước thì lại đạp phải cơ quan. Cơ quan này chắc là khởi động do trọng lượng. Trọng lượng của mình Diệp Bạch Y đạp lên thì không sao, ba người chúng ta đạp vào là đụng phải cơ quan. Vốn tưởng là Long Hiếu ở trong tay chúng ta
11:18
thì sẽ biết e dè, không ngờ cơ quan Long Uyên Các huyền diệu như vậy. Đây là đâu? Sao lại tối vậy. Ta còn tưởng đã tới âm phủ. Thật ra chỗ này không cao lắm, nếu không phải huynh vì ta thì cũng không tới nỗi ngất đi. Chắc lúc chúng ta rơi xuống đã chạm vào lớp cơ quan thứ hai mới rớt xuống nơi này. Sư phụ, Ôn thúc. Thôi, thôi nào, đứng lên đi, đứng lên đi. Đừng mếu máo nữa. Đồ ngu dốt, tự động não xem. Tiểu tử thối kia khởi động cơ quan, bản thân bị rơi xuống sơn cốc đầu tiên, ngươi tưởng hắn muốn chết chung với cặp kia à. Trong đó ắt là có bẫy. Đúng, sư phụ chắc chắn sẽ không chết. Ôn thúc cũng sẽ không chết. Yên tâm đi, đồ phá hoại sống dai lắm, hai tên phá hoại kia không dễ chết vậy đâu. Lão Ôn. Huynh căng thẳng lắm à? Ta có gì đâu mà căng thẳng. Thế sao huynh nắm lấy ta? Ta đâu có nắm tay huynh. Người thuốc. Vốn là tính để hai ngươi chết không chỗ chôn thân, suy đi tính lại cơ quan bố trí tuyệt diệu thế này nếu không để hai ngươi chiêm ngưỡng một phen đã chết không rõ ràng thì chẳng phải phí của trời lắm sao. Nhìn những đứa bé đáng yêu này đi,
13:46
tác phẩm ta tâm đắc nhất. Đây là nhóm người thuốc đầu tiên ta luyện được, hơi ngu một tí thật nhưng chung quy cũng là lứa con đầu lòng, ta không nỡ tiêu hủy nên cứ lén nuôi ở đây. Đôi lúc có khách đi ngang thì sẽ mở cơ quan cầu treo vứt xuống cho chúng uống chút máu. Ta đã đi bao ngày, ắt hẳn mấy đứa nhỏ đói lắm đây. Các con, sắp tới giờ cơm rồi. Hóa ra người thuốc là do Long Uyên Các tạo ra. Long bá bá cả đời chính trực, không ngờ đứa con duy nhất ông ấy yêu thương lại mất trí điên khùng như vậy, thông đồng với Độc Hạt cùng tạo ra người thuốc. Chính trực? Ông ta là ngu không thể tả. Ta là đứa con duy nhất của ông ta, rõ ràng ông ta biết trên đời có thứ chữa được bệnh của ta nhưng lại để mặc ta sống tiếp trong bộ dạng người không ra người, ma không ra ma này. Ngươi tàn tật từ trong bụng mẹ rồi, vô phương cứu chữa, dù có là tiên đan hồi sinh tái tạo cũng không thể giúp ngươi tự dưng cao lớn lên được. Ngươi thì hiểu gì? Bảo vật của Thần Y Cốc, Âm Dương Sách
15:00
có thể chữa mọi bệnh lạ dai dẳng trên đời. Năm xưa Dung Huyền bệnh tình nguy kịch, tâm mạch đứt hết, Nhạc Phượng Nhi cũng cứu sống được, bệnh của ta cũng chữa được, chắc chắn là được. Thôi được, ngươi nói phải thì phải vậy, người là dao thớt, ta là cá thịt, ngươi vui là được. Ngươi… Ta phí lời với kẻ sắp chết làm chi. Lão quỷ đó không giúp ta thì trời giúp ta. Không có ông ta, ta vẫn có thể mở ra kho võ. Tiếc là các ngươi không được thấy dáng vẻ đội trời đạp đất sau khi ta đứng lên. Dù Dung Huyền năm xưa được Âm Dương Sách cứu sống thật, sau đó thì sao? Làm điều ngang ngược, điên dại thành ma. Ngươi không để tâm à. Suýt là ta quên, ngươi vốn đã điên sẵn rồi. Tất nhiên ngươi không để tâm. Ngươi biết được những gì? Ngươi muốn biết bí mật của Âm Dương Sách thì hỏi đúng người rồi đấy. Chỉ là ta không thích ngửa đầu nói chuyện với người ta, ngươi tự liệu mà làm đi. Ngươi là hậu nhân Thần Y Cốc? Xem là vậy. Tiểu tử thối, ngươi lừa ai đấy. Đệ tử chân truyền của Thần Y Cốc chết sạch lâu rồi. Gay rồi, không hù được.
16:50
Các con, ăn cho sạch vào. Giết hết bọn chúng trước đã. Sao thứ quái quỷ này lắm thế không biết. A Tự, huynh còn gắng gượng nổi không? Không gắng gượng nổi thì đã sao. Bớt nói mấy câu vô ích đi. Nếu chúng ta không qua được ải này thì chẳng phải là do ta liên lụy huynh sao. Rút lại mấy câu nản chí nhảm nhí cho ta. Lão Ôn, có được bằng hữu như người không uổng kiếp này. May sao lòng người như lòng ta. Nghe huynh đọc thơ ta đau cả đầu. Long Tước, Diệp Bạch Y ở đây còn không ra đón tiếp sao? Tiền bối, chúng ta có vào không? Trong các ắt hẳn đầy rẫy cơ quan, ta vào thám thính thực hư trước, ngươi cứ chờ ở đây không được đi lung tung. Ngón trò vặt vãnh. Diệp tiền bối, cẩn thận! Nhóc con. Long Hiếu, lăn ra đây cho ta. Bảo sao chẳng ai tìm ra Long Uyên Các, thì ra lầu gác chỉ là thuật che mắt, Long Uyên Các thật sự nằm ở đáy vực sâu. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Quả nhiên ngươi chưa chết. Sư phụ ta đâu? Lúc này sư phụ ngươi chắc lên cầu Nại Hà rồi, ngươi nhanh chân chút biết đâu sẽ đuổi kịp đấy. Ngươi nói láo! Số lần ông đây bị dí chạy trối chết đếm được trên đầu ngón tay,
22:10
sao lúc nào cũng có mặt huynh hết vậy. Thế gọi là huênh hoang đến cùng, thể nào cũng bị sét đánh. A Tự. Chu tướng công thương xót ta với. Cả đời ta chưa từng chịu thiệt gì, mà nay bị người ta bày mưu, sa sút thế này, chẳng lẽ vì gặp được huynh đây đã dùng hết vận may rồi? Ông đây xui tận mạng đây này. Đi. Hình như chúng ta đang ở giữa núi. Ta đi tiên phong cho, huynh ráng cản một lát. Sao, tiên phong bị diệt chẳng lẽ một mình ta sống lay lắt được sao. Dù là hang hùm miệng cọp chúng ta cũng xông vào rồi mà. Ta nhớ đến một câu chuyện. Trước kia có một người ở sa mạc… Ôn tốt bụng, chuyện này ta nghe rồi. Đi nhé. ♪Thời không luân chuyển xoay vần♪ ♪Trời xanh vô thường♪ ♪Chẳng còn bước đường lùi...♪ A Tự, qua đây đi. ♪Chỉ có mỗi đường kiếm quyết♪ ♪Xuyên qua ngày đêm, xuyên thấu tim này♪ ♪Hồng trần xé tan đất trời♪ ♪Nước sông chảy cạn khô♪ ♪Chuyến này một đi không trở lại♪ ♪Ân oán kia cũng thành mây khói thoáng qua♪
24:08
♪Mấy kiếp luân hồi tròn khuyết♪ ♪Hồn phách đã vụn vỡ, chấm dứt vòng sinh tử♪ ♪Giang hồ cuộn sóng ập về♪ ♪Trời đất còn mãi♪ ♪Duyên kiếp dây dưa khó đứt♪ ♪Không thẹn với ánh nhật nguyệt trong đôi mắt♪ ♪Cất bước trên con đường hiệp nghĩa♪ ♪Theo gió chu du khắp đất trời♪ ♪Hồng trần xé tan đất trời...♪ Đa tạ. ♪Chuyến này một đi không trở lại♪ ♪Ân oán kia cũng thành mây khói thoáng qua♪ ♪Mấy kiếp luân hồi tròn khuyết♪ ♪Hồn phách đã vụn vỡ, chấm dứt vòng sinh tử♪ ♪Giang hồ cuộn sóng ập về♪ ♪Trời đất còn mãi...♪ Sao, vẫn không muốn dậy à. ♪Cất bước trên con đường hiệp nghĩa♪ ♪Theo gió chu du khắp đất trời...♪ Được rồi. ♪Cất bước trên con đường hiệp nghĩa♪ ♪Theo gió chu du khắp đất trời♪ Không ngờ còn có chốn bồng lai thế này. Lão huynh. Đây là đâu vậy?
26:06
Lão huynh. Lão huynh. Không ngờ thuật cơ quan con rối của Long Uyên Các đã đến mức khéo léo tuyệt diệu. Cái thứ tà ma gì đây? Lúc sinh thời còn nghe được lão Ôn nói thứ khác tà ma đó. Cẩn thận! Ta chỉ nói nó có một câu, có cần tức đến tự nổ không? A Tự, tính nóng nảy của tên này sắp bằng huynh luôn rồi. Đồ ngốc. Quả nhiên đồ phá hoại sống dai mà. Tiểu tử ngốc đó khóc như chết cha chết mẹ không bằng, hai ngươi thì hay rồi, ở đây chọc ghẹo nhau làm thú vui. Tiền bối, Thành Lĩnh đâu? Lão quái vật, hỏi ông đó, đồ đệ ngốc nhà ta đâu? Lạc mất rồi. Nhóc con, chạy nhanh phết đấy. Long Uyên Các ta cơ quan khắp nơi, ngàn vạn ngóc ngách. Chỉ dựa vào ngươi à. Ta cho ngươi chạy trốn tùy thích, có tin dù ngươi có chết đói cũng không thoát được không? Ngươi rất quật cường. Khá lắm. Khá lắm. Ta thích nhất là mấy đứa bé quật cường. Khúc xương quật cường không khuất phục khi đập vỡ mới vô cùng giòn giã, đã tai. Tính ra chưa vậy? Hối cái gì. Im mồm. Tiểu tử ngốc nhà ta còn ở trong tay Long Hiếu kìa. Vậy ra không phải con nhà ông
29:10
nên mất thì để mất luôn à. Lão Ôn, trận pháp này tương sinh tương khắc, biến hóa mọi lúc, không phải trong chốc lát là giải được đâu. Không giải được thì thôi. Lấy một địch mười, cùng lắm là xông vào thôi, ta dùng một mồi lửa thiêu rụi chỗ này. Tiểu tử ngốc, ngươi có biết cái gì là Tử lưu kim không? Không biết là đúng rồi. Trông ngươi kiến thức hạn hẹp chắc chắn là không biết. Lão quái vật, ông còn tâm trạng mà cười cợt ta. Mau giải đi. Nói ngươi hay, ngươi chỉ cần biết mọi động lực của cơ quan ở sơn cốc này đều bắt nguồn từ Tử lưu kim. Tử lưu kim hễ gặp lửa sẽ nổ, uy lực này có thể thổi tung mọi thứ lên trời. Đây là… Đây là bản đồ Long Uyên Các. Bỏ ta ra, các người bỏ ta ra. Các người bắt trói ta làm gì? Có giỏi thì giết ta đi. Tiểu tử, tất nhiên ta sẽ không giết ngươi. Ngươi là con trai Trương Ngọc Sâm đúng không? Hai mươi năm trước cha ngươi và cha ta từng là bạn thân. Sao ngươi không nói sớm! Cha ngươi và thái sư phụ của ta cũng là bạn. Nếu đã có nhân duyên này thì mình có gì từ từ nói. Nếu không có nhân duyên này thì ta còn có thể cho ngươi chết nhanh gọn. Chính vì cha ngươi và Long Tước từng là bạn thân ta mới quyết không để ngươi được chết dễ dàng thế.
31:32
Ngươi yên tâm, hai người họ là cao thủ do ta huấn luyện, họ sẽ cho ngươi được thoải mái. Bắt đầu từ đâu nhỉ? Ta móc mắt ngươi trước vậy. Nhãn cầu ngươi là nguyên liệu tốt để luyện thuốc. Khoan… khoan đã. Có biết sao ta lại thích hoạt động dưới lòng đất không? Vì từ lúc ta sinh ra đã sống trong bóng tối vô cùng tận. Nếu vận mệnh đã định thuộc về bóng tối thì ta sẽ lấy bóng tối làm nhà. Chuyện gì thế? Thích hoạt động dưới lòng đất như thế, chẳng lẽ ngươi sinh ra đã là con chuột cống à. Tử lưu kim. Không sai. Hang chuột của ngươi quanh co lắt léo, dù có bản đồ cũng đâu ai rảnh mà chui vào. Thôi thì cho nổ suốt dọc đường vậy. Con ta. Các ngươi đã làm gì con ta? Đó là trái tim của con ta. Người thuốc là con ngươi, con rối cơ quan cũng là con ngươi, con chuột chuyên sinh ra tạp chủng kia, chỗ này của ngươi hẻo lánh hoang vu, đi đâu mà tìm được lắm thuốc nổ vậy.
33:46
May mà con ngươi nhiều, lại rất hào phóng, không tiếc hy sinh. Chỗ ta còn một miếng, trả cho ngươi nhé. Lão Ôn, đợi đã, đợi đã. Nào, ngươi nói đi, kim châm trên đầu đồ đệ ta có lấy ra được không? Chu Tử Thư, ngươi giết con ta, lấy tim chúng làm thuốc nổ, ta cũng quyết không tha cho đệ tử của ngươi, có chết cũng phải lôi hắn theo cùng. Tiểu tử thối, ngươi phải nghĩ cho kỹ. Theo ta biết con người lành lặn với kẻ tứ chi tàn tật thì sẽ có hai phản ứng trái ngược nhau. Có cần ta giúp ngươi trải nghiệm không? Ta sinh ra đã tàn tật, ngươi không dọa được ta đâu. Ta cũng đâu muốn tha cho ngươi. Diệp tiền bối. Cắm thứ này làm gì thế? Tuyệt đối không được. Có gì mà không được. Sợ gì? Đâu có chết được. Chết rồi ta đền cho đứa khác. Sư phụ, mọi người lại tới cứu con rồi. Chữ “lại” này thêm hay nhỉ. A Tự, trước khi huynh nhận đồ đệ sao không xem bói tính bát tự, đồ đệ huynh có cái số đen đủi trắc trở gì vậy, bước nào cũng gặp nạn, đi đâu cũng có tai vạ. Sư phụ, họ muốn móc mắt con. Long các chủ cả đời nhân nghĩa, ngươi lại tàn độc như thế. Nhân nghĩa? Lão già giả nhân giả nghĩa,
35:34
ngồi nhìn con trai ruột sống không bằng chết. Mấy câu bất hiếu này ngươi gặp cha mình rồi nói đi. Sư phụ, con rối này với tên ác nhân đây trông rất giống nhau. Chính là con rối này dẫn bọn ta tìm được lối vào địa cung. Chắc hẳn là Long Tước phỏng theo đứa con trai hiếu thảo làm ra. Có những kẻ đầu thai ở với cha mẹ mình là đến để đòi nợ. Sư phụ, mùi gì vậy, thối quá. Rừng núi hoang vu, cái xác không hồn, tiếp khách không chu đáo, chê cười rồi. (Long Tước - Các chủ Long Uyên Các) Đây là Long Tước? Long bá bá. Tử Thư, là giọng con thật. Ta còn tưởng đang nằm mơ chứ. Sao, sư phụ con vẫn khỏe chứ? Long bá bá. Long bá bá, người vẫn còn nhớ con. Sư phụ đã không còn nữa. Nhớ chứ, sao lại không nhớ. Con người một khi đau khổ không dám đối mặt hiện thực thì chỉ đành đắm chìm hồi tưởng kỷ niệm, hễ ta nhắm mắt là sẽ thấy
38:41
dáng vẻ kháu khỉnh bụ bẫm của con lúc vừa vào Tứ Quý sơn trang. Hoài Chương cũng không còn. Phải, có những người chết mà như vẫn sống, có những người sống mà không bằng chết. Con trai ngươi sống mà không bằng lúc vừa sinh ra bóp chết cho rồi. Nó không phải con trai ta, nó là tên súc sinh. Con trai ta chết lâu rồi. Chuyện nhập nhằng của cha con ngươi ta chả thèm quản, ngươi thích bịt mắt che tai tự lừa mình ta cũng mặc kệ, nhưng tên súc sinh nhà ngươi ở ngoài nói dối hại người, lấy danh nghĩa Long Uyên Các rêu rao lừa gạt, mấy cái này ngươi cũng không quản sao? Ta không quản nổi. Long bá bá. Tên nghiệp chướng này giam cầm ta ở đây không biết bao nhiêu năm rồi. Không ngờ ngươi lại xuống tay tàn độc với cha mình như vậy, không bằng cả súc sinh. Ta là súc sinh thì ông ta là thứ tốt lành gì. Hổ dữ không ăn thịt con, ông ta lại tàn nhẫn với ta đến thế. Rõ ràng ông ta biết trên đời có thứ chữa được bệnh của ta nhưng lại để ta làm tên vô dụng sống dở chết dở. Ta đối xử với ông ta như vậy mà ông ta vẫn không chịu giúp ta. Nói bậy bạ gì đó? Cha ngươi nhọc lòng vì bệnh của ngươi
40:03
ai mà không biết. Ý nó nói là muốn ta lấy Âm Dương Sách cho nó. Âm Dương Sách trong kho võ. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪
41:48
♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: