【FULL】Cry Me A River of Stars EP02 (Starring Luo Zheng, Huang Ri Ying) | 春来枕星河 | iQiyi

【FULL】Cry Me A River of Stars EP02 (Starring Luo Zheng, Huang Ri Ying) | 春来枕星河 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 694

Number of words: 3601

Number of symbols: 12317

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:30
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Xuân Lai Chẩm Tinh Hà] [Tập 2] Thuyền hoa Xuân Lai khai trương rồi. [Nước Trung Nguyên - Huyện Bích Vân] Trốn đi đâu? Bần đạo ở đây [Nước Trung Nguyên - Thuyền hoa Xuân Lai] yêu ma quỷ quái mau tránh ra. Chủ thuyền! Ta thấy lễ cúng của nhà khác, [Dung Tú] đầu heo, đùi dê, gì cũng có. Phần này của chúng ta chay tịnh quá đó. Yêu ma quỷ quái mau tránh ra. Làm người không thể quá câu nệ hình thức. Thành tâm ắt sẽ linh nghiệm. Vậy sao? Chủ thuyền nói đúng đó. [Nhị Thủy] Ra chỗ khác. Làm gì đó? Không làm gì hết, không làm gì hết. Dẫn đi. Đại nhân, đại nhân, đại nhân! Đại nhân tha mạng. Lão đây cũng chỉ là vì kiếm miếng ăn,
03:09
kiếm vài đồng, không hề hại người. Thật sự không hại người mà. Đại nhân ơi! Cho dù ông lão này lừa đảo thì ngài cũng không cần phải vậy chứ? Không cần phải vậy? Được. Vậy thì ta sẽ chứng minh cho cô thấy. Đại nhân! - Đại nhân ơi! - Thấy rồi chứ? Người Thiển Ly. Đại nhân tha mạng! Dẫn đi! Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng! Cô còn gì để nói không? Ta thật sự không biết. Thế này là đang lừa gạt chúng ta. Đại nhân! Đại nhân! Dân nữ thật sự oan uổng mà. Ta không hề biết ông ta là người Thiển Ly. Ta chỉ thấy ông ta lấy ba lượng bạc rẻ quá. Sớm biết thì ta đã tìm người năm lượng bạc rồi. Cô đứng lên đi đã. Ta không đứng. Người Thiển Ly vô cùng xảo quyệt, thường trà trộn đám đông mọi ngành nghề. Người bình thường quả thực không dễ phân biệt chúng. Tuy bổn quan tin rằng cô không dính líu gì với người Thiển Ly. Nhưng hôm nay quả thực đã tìm được người Thiển Ly trong thuyền hoa của cô. Có biết xấu hổ không vậy? Thế này đi. Sau này mỗi ngày cô phải đến Đào phủ báo cáo hành tung. Nhưng mà... Lẽ nào bây giờ cô muốn cùng bổn quan đến đảo Nam Lẫm để điều tra thẩm vấn sao? Ta... [Đào phủ] [Nước Trung Nguyên - Thư phòng] Đại nhân! Nếu không phải năm đó người Thiển Ly phản bội thì cha mẹ ta cũng sẽ không chết trận nơi chiến trường. Cái cảm giác chỉ có thể trơ mắt nhìn đầu của cha mẹ
05:13
bị treo trên cổng thành Tây Nhung như xé lòng xé dạ. Ngài mang kiếm của lão tướng quân chinh chiến sa trường, tự tay giết Tây Nhung Vương Tư Đồ Thiên, cũng coi như báo thù cho lão tướng quân và tướng quân phu nhân rồi. Sau này, ta sẽ dùng nó để bảo vệ thiên hạ này. Đại nhân! A Phạn cô nương đến rồi. Cho cô ấy vào đi. Đại nhân! Đại nhân, ngài vừa từ kinh đô đến, chắc chắn chưa ăn thử cá lô bốn mang nổi tiếng của huyện Bích Vân chúng ta nhỉ? Vừa mới bắt đó, tươi lắm. - Tào Thanh. - Đại nhân! Mang đi. Đây. Cô muốn nói gì? Đại nhân! Đại nhân! Chúng ta thương lượng nhé. Ngài trả lại sáo trúc cho ta trước, ta bảo đảm ngay cả mấy giờ đi vệ sinh cũng sẽ báo cáo chi tiết rõ ràng cho ngài. Thế nào, thế nào hả? Vâng. Báo cáo đại nhân. Ta thức dậy vào giờ Thìn, sau khi thu xếp cho cha ngốc của ta thì đến tiệm bánh nướng Lão Trương mua bánh nướng ăn, vỏ mỏng nhân nhiều, vừa rẻ vừa ngon. Đại nhân! Nếu như ngài muốn ăn, ngày mai ta mang đến cho ngài một cái. Nói vào trọng điểm. Được. Trọng điểm nhé. Sau khi ta ăn xong bánh nướng thì luôn ở thuyền hoa, ngóng trông vài người khách đến để kiếm tiền ăn no bụng. Nhưng một chủ thuyền hoa mỗi ngày đều đến Đào phủ báo cáo như ta thì ai dám qua lại với ta nữa? Đại nhân, ngài nói xem có phải ta thảm lắm không? Sau khi ta để bụng đói về nhà vào giờ Dậu thì gió tối qua cực kỳ cực kỳ lạnh, cửa chính nhà ta lại bị hở gió, ta và cha ngốc hứng gió cả một đêm suýt nữa là lạnh đến bị cảm luôn rồi. Thảm nhất là buổi tối ta phải ôm sáo trúc mới ngủ được. Đại nhân, ngài xem quầng thâm mắt của ta đen thui nè.
07:24
Còn có đỏ... [Đẹp trai quá.] Tào Thanh! Đại nhân! Tào điển sử, ngài ngẩn ra đó làm gì? Mau đi lấy sáo trúc cho ta đi. Dẫn cô ta xuống đi. Vâng. Đại nhân, đại nhân. Cái đó, sáo trúc của ta đâu? Đại nhân, đại nhân, đại nhân. Đi! Đại nhân, đại nhân! Đại nhân! [Đào phủ] Sáo trúc không có ở đó đâu. Chuyện đó, Đào đại nhân... Chúng ta có gì thì từ từ thương lượng nhé. Cô đến đây làm gì? Ta, ta... Ta đến tìm sáo trúc của mình. Nếu không phải ngài nhất quyết không trả sáo trúc lại cho ta thì ta tội gì phải phí sức nửa đêm đến đây như vậy? Vào bằng cách nào? Ta đâu có về đâu. Ngoài này muỗi nhiều quá. Ngài xem trên mặt ta toàn vết muỗi cắn này. Đại nhân! Đại nhân! Ta chỉ muốn lấy lại sáo trúc của ta mà thôi. Ngài tha cho ta đi. Đại nhân, ngài... Ta, ta... Không phải cô muốn ta tha cho cô sao? Được. Có thể. Mười ngày. Chỉ cần cô lo hết việc quét dọn Đào phủ mười ngày thì ta sẽ tha cho cô. Vậy thuyền hoa của ta phải làm sao? Không bằng lòng? Bằng lòng. Ta vô cùng bằng lòng luôn. Vậy Đào đại nhân, ngài có thể buông ta ra trước không? Tào Thanh! Vậy... Đào đại nhân, nếu như ngài không có việc gì nữa thì ta đi trước nhé. Đợi đã.
10:48
Không cần phải đợi đến ngày mai. Cô không cần đi. Giờ cô dọn dẹp thư phòng cho sạch sẽ. Dọn dẹp xong rồi hẵng về nhà. Trông chừng cô ta. Vâng. Tại sao không trốn? Đại nhân, không phải ngài đang nói đùa đó chứ? Một cô gái như ta sao mà trốn được chứ? Quét sạch sân đi. Ta... Vâng. Đào đại nhân! Từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, ta nhất định sẽ quét dọn sạch sẽ hết. Ngài cứ yên tâm đi. Ta... Đại nhân, ngài còn gì cần dặn dò không? [Thái Vân] Đã là lúc nào rồi mà Đào đại nhân vẫn chưa ra thế? [Ngạo Tinh] Đợi một chút, đừng sốt ruột. Ai vậy? [Đào phủ] Lý A Phạn đấy. Cô ta thế mà lại đi ra từ thư phòng của Đào đại nhân. Có khi nào Đào đại nhân không còn trong sạch nữa không? Phỉ phui cái mồm. Chắc chắn là con hồ ly tinh kia quyến rũ Đào ca ca nhà chúng ta. Mau giao người ra! Giao người ra! Không giao người ra thì bọn ta sẽ không đi đâu. Giao ra đây! Lý A Phạn đâu? Mau giao cô ta ra đây! Mau giao Lý A Phạn ra đây! Tránh ra! Người đâu, mau ra đây. Lý A Phạn, cô mau ra đây. Đến rồi. - Cha. - Có phải cô ta không? - Tiểu Phạn Phạn. - Chính là cô ta. Các người làm gì vậy? Nói đi! Rốt cuộc cô và Đào đại nhân có quan hệ gì? Cô không nói
14:08
thì bọn ta dỡ nhà các người đấy. Các tỷ muội thân mến! Đây đều là hiểu lầm. Hiểu lầm? Hiểu lầm gì mà hiểu lầm? Hiểu lầm cái gì? Nào, nào, nào. Ra đây, ra đây. Đi. Qua đây. Để ta xem rốt cuộc cô nói thế nào. Thực ra, ta đến Đào phủ để làm nha hoàn quét dọn. Nha hoàn? Ta với Đào đại nhân phải gọi là vô cùng trong sạch. Vô cùng trong sạch? Mọi người biết tại sao ta đến Đào phủ làm nha hoàn quét dọn không? Tại sao? Tại sao? Chẳng phải là vì các người sao? Vì bọn ta? Vì bọn ta? Cái gì mà vì bọn ta? Ghé qua đây. Ai tin chứ? Đúng thế. Ở Đào phủ có rất nhiều đồ riêng tư của Đào đại nhân. Đồ riêng tư? Sau này ta sẽ lấy ra chia sẻ với mọi người. Các tỷ muội! Chúng ta đi. Đừng quên đấy nhé. - Đừng quên đấy. - Được. Đi, đi, đi. Đi, đi, đi. Đi thôi, đi thôi. Đi thôi, đi thôi. Cha. Được rồi. Được rồi, được rồi, được rồi. Tiểu Phạn Phạn! Sợ. Cha. Đừng sợ, đừng sợ. Đợi con kiếm được tiền từ họ, con mua đồ ngon cho cha ăn. [Đào phủ] Đại nhân, không phải ta cố ý nhìn trộm ngài tắm đâu. Ta lấy được đồ ta cần thì sẽ đi ngay. Nước nóng ngài cần đã được chuẩn bị xong. Được, lui xuống đi. Sao ngươi còn chưa đi? Đại nhân, ngài có cần kỳ lưng không?
16:48
Không cần. Đại nhân, tiểu nhân thấy y phục ngài khá bẩn, tiểu nhân giặt giúp ngài nhé. Buông tay ra. Rốt cuộc ngươi là ai? Từ lúc ngươi bước vào là ta đã thấy ngươi có vấn đề rồi. Tiểu nhân là đầy tớ Đại Tráng. Đại Tráng? Trong phủ của bản đại nhân chưa từng có người này. Lý A Phạn? Không. Không phải tiểu nhân. Không phải tiểu nhân. Không phải tiểu nhân. Lý A Phạn! Không phải tiểu nhân. [Tượng gỗ 100 lượng] [Đũa 20 lượng] Ta muốn cái này. Đưa tiền, đưa tiền, đưa tiền. Xếp hàng hẳn hoi. Từng người, từng người một. - Đưa tiền, đưa tiền, đưa tiền! - Đừng có tranh. Ngừng. Ngừng. Ta ấy à, hôm nay chuẩn bị cho mọi người một bất ngờ nhỏ. Mau nhìn bức tượng nhỏ kia đi. Giống hệt Đào đại nhân. Đúng rồi. Cái này là tượng làm riêng cho Đào đại nhân mà ta từng nói với các cô trước đây. Đã gặp người này bao giờ chưa? Ta không quen cô ta. Chưa gặp bao giờ. Không quen? Đại nhân! Đại nhân, ngài xem. Đây là cái gì? Cái này là một lô búp bê mà Lý A Phạn làm riêng theo số đo vóc người của đại nhân. Cô ta lại làm trò mèo gì vậy? Cô ta để lô búp bê này ở thuyền hoa rồi bán cho người hâm mộ ngài với giá cao. Cái gì? Niêm phong lại. [*Chú thích: đồng âm với từ "điên"]
18:56
Không sai. Tào Thanh cũng cảm thấy Lý A Phạn này là một kẻ điên. Ta bảo là niêm phong thuyền hoa Xuân Lai cho ta. Tào Thanh sẽ đi niêm phong ngay lập tức. [Rẽ Sóng Đạp Gió] Bữa ban nãy thế nào? Ta mời các người đến quán rượu tốt nhất huyện Bích Vân ăn một bữa cơ mà. Đủ thành ý chứ? Đủ thành ý, đủ thành ý. Đủ, đủ, đủ. Ta đúng là thiên tài kiếm tiền tầm thường mà. Chỗ này là tiền lương tháng này của hai người. Sau này chúng ta có thể phát tài nhờ bán đồ của Đào đại nhân. Chút tiền này hai người... Tào điển sử, sao hôm nay ngài có thời gian ghé qua vậy? Ngài xem đầu óc ta này, vậy mà ta lại quên hôm nay phải đến Đào phủ quét dọn. Ta đi ngay đây. Ta đi ngay. Đợi đã. Ấy... Ta đến chuyển lời cho cô. Chuyển lời gì? Cô lấy trộm và bán đồ riêng tư của Đào đại nhân, hủy hoại hình tượng Đào đại nhân. Đại nhân hạ lệnh từ hôm nay niêm phong thuyền hoa Xuân Lai của cô để chỉnh đốn. Ngài... Ngài không có chứng cứ thì đừng nói bậy, ngậm máu phun người. Đại nhân! Trời ạ! Đây... đây... đây... Tự ý sao chép ấn của đại nhân. Chỉ dựa vào việc này đã đủ để cô ăn cơm tù rồi. Đại nhân chỉ niêm phong thuyền hoa của cô đã là khoan dung với cô lắm rồi. Tào điển sử! Ừm... Sau này chúng ta kiếm được tiền
20:58
thì mỗi người một nửa. Ngài đừng lấy cần câu cơm của ta đi mà. Hào phóng vậy sao? Cho ta một nửa? Theo luật, sung công tất cả tiền bất hợp pháp. Không phải. Tào... Tào điển sử! Đây... Tào điển sử! [Đào phủ] Đào đại nhân, Tào điển sử! Chúng ta thương lượng được không? Ta thực sự biết sai rồi. Đào đại nhân! Làm gì đấy? Ngài cho ta gặp Đào đại nhân một lát đi. Ta nói cho cô biết, Đào phủ không phải nhà của cô, đại nhân không phải cha cô, không phải cô muốn vào là vào, muốn gặp là gặp. Ngoài ra, theo dõi, nhìn lén, quấy rầy đại nhân đều bị tống vào ngục. Nữ nhân cũng không ngoại lệ. Hai người các ngươi trông chừng cô ta. Vâng. Tào điển sử! Tào... [Đào phủ] Ừm... Đại Hoàng, ngươi đừng cắn ta nhé. Không phải chứ? Mình chỉ ăn một bữa ngon... Đào đại nhân. Ngài, ngài... ngài kéo ta ra với, kéo ta ra với. Đào, Đào đại nhân. Đại nhân. Đại nhân, ngài nghe dân nữ giải thích đã. Đào đại nhân, dân nữ thật sự không cố ý muốn bán đồ của ngài. Những người hâm mộ ngài quá điên cuồng. Nếu ta không lấy gì đó đưa cho họ thì họ sẽ dỡ thuyền hoa của ta. Cô nói cô vô tội đúng không? Đại nhân,
23:44
dân nữ quá dốt nát, nhưng ta cũng cực chẳng đã mới phải làm vậy. Ngài nói xem, thuyền hoa Xuân Lai của ta vừa mới mở cửa, ngài đã hạ lệnh bắt ta ngừng kinh doanh, chỉnh đốn lại. Vậy ta chỉ đành tự mình tới đòi công bằng. Bổn quan hạ lệnh chỉnh đốn lại là đã nương tình rồi. Nhưng mà, ta cho rằng đại nhân đang lấy việc công báo thù riêng. Dựa vào cái gì mà bổn quan phải lấy việc công báo thù riêng? Bởi vì đại nhân cho rằng ta và Liên Thích có dính líu tình cảm, nên ngài có ý kiến với dân nữ. Bổn quan đã ban lệnh xuống, trước nay không có chuyện thay đổi. Cứ ở đấy đi. Đại nhân, đại nhân! Đại nhân, ngài... ngài kéo ta ra đã rồi nói, đại nhân! Nhìn gì mà nhìn! [Đào phủ] Chủ thuyền! Tiểu Phạn Phạn! Chủ thuyền! Cha, cha! Cha! - Đây là Tiểu Phạn Phạn. - Cha ở đâu thế? Tiểu Phạn Phạn, con mau ra đi. Tiểu Phạn Phạn, sao con lại bị kẹt ở đây? Chủ thuyền, sao cô lại tới đây? Còn không phải vì tên họ Đào đó không cho ta đi cửa chính, hại ta chỉ đành chui lỗ chó, không ngờ bị kẹt ở đây cả ngày trời. Cha Lý đâu? Cha! Cha! Cha Lý. Ba. - Một, hai, ba. - Kẹt rồi. Một, hai, ba. Người đâu! Đại nhân. Tìm mấy người thợ đục lỗ chó rộng ra một vòng.
25:44
Rõ. Ô hoa, ô mưa đây! Ta sẽ không bao giờ đến Đào phủ chết tiệt đó nữa. Thích làm gì thì làm. Mứt quả đây! Hôm nay ta phải chơi cho thỏa thích để bù đắp lại nỗi nhục hôm qua bị kẹt trong lỗ chó. Ô hoa! Túi thơm, túi thơm đây. Bánh bao nóng hổi vừa ra lò đây! Cô nương xem đi. Ngươi ngửi thử xem, thơm biết mấy! Bà chủ, chiếc này bao nhiêu tiền? Cái này ba văn tiền. Ba văn tiền? [Đừng tưởng ta không biết] [ngày nào cũng có người theo dõi ta.] Lại đây! Bánh bao đây! Bánh bao đây! [Đào phủ] [Thuyền hoa Xuân Lai?] Các bạn ốc nhỏ, chúng ta phải vào học rồi. Đọc theo ta nào. Đào Đào! Đào Đào! Hoa Hoa! Chữ này, chữ này, chữ này, chữ này là... Ông đang làm gì thế? Ta đang dạy đám ốc học chữ. Ông đọc được chữ trên đó à? Tất nhiên rồi. Đào Đào! Hoa Hoa! Chữ này... Khó quá đi mất. Ta quên mất rồi. Ổ, Ổ trong Đào Hoa Ổ? Phải, phải, phải, đọc là Ổ.
28:20
Đại nhân, Lý A Phạn cắt đuôi thuộc hạ, không thấy đâu nữa. Không thấy đâu nữa? Những chỗ có thể tìm đều tìm hết rồi, nhưng vẫn không thấy tung tích. Tiểu Phạn Phạn mất tích rồi. Không được, ta phải đi tìm Tiểu Phạn Phạn. Ông cứ ở đây đợi ta được không? Chuyện tìm A Phạn cô nương cứ giao cho ta. Ngài là ai chứ? Sao ta phải giao cho ngài? Ta có quen ngài đâu. Ta là Đào Quân Nhiên, tri viện của Khu Mật Viện. Ta biết rồi, là Đào Đào đại nhân mà Tiểu Phạn Phạn hay nhắc tới. Vậy ta có thể tin ngài. Ngươi đi bố trí binh lực, liên lạc bằng đạn tín hiệu. Nơi này không thể ở lại lâu. [Trụ Tử] Đào Quân Nhiên đã phát hiện cô ta mất tích, nhất định sẽ đuổi tới. Thay y phục cho cô ta, cải trang lại. Để đề phòng bất trắc, hãy cho cô ta uống thứ này. Các người là ai, muốn làm gì? Cô đừng sợ, ta sẽ không làm hại cô đâu. Cô uống cái này đi. Ta không uống. Không sợ nói với các ngươi, từ nhỏ ta đã không cha không mẹ, trong người còn mắc bệnh hiểm nghèo. Cho dù các ngươi có tốn công bắt trói ta lại thì cũng vô ích thôi. Cuối cùng còn phạm tội bắt cóc, được không bằng mất. Ta nói cho các ngươi biết, ta với Đào đại nhân là huynh đệ tốt. Nếu ngài ấy phát hiện ta mất tích thì các ngươi sẽ đi đời. Dù các ngươi muốn làm gì, ta cũng sẽ không khuất phục các ngươi. Thả ta ra! A Phạn, đừng trách ta. Dù thế nào ta cũng phải đưa cô về nhà. Mau chuẩn bị, rời khỏi nơi này.
30:17
Còn nửa chặng đường nữa là ra khỏi địa phận huyện Bích Vân rồi. Đôn Tử, tăng tốc đi, nhất định phải đến điểm hẹn hồ Nhạn Lam trước khi chiều tối. Cô sao vậy? Ta... ta đau bụng. Đau bụng sao? Chuyện này... Sắp đến hồ Nhạn Lam rồi. Cố nhịn đi. Con người có ba việc gấp mà, ta không nhịn được. Trông cô ấy hình như khó chịu thật. Hồng di, để mắt đến cô ấy. Được. Đôn Tử, dừng xe ngựa. Được rồi, đi ở đây đi. Vậy, bà quay người lại, tránh xa ta ra. Cô với ta đều là nữ, cô xấu hổ gì chứ? Bà nhìn ta, ta không đi được. Cô đừng giở trò khôn lỏi. Dù cô có chạy thì bọn ta cũng sẽ bắt cô về thôi. Bảo vệ đại nhân. Đại nhân! Đại nhân, Tào Thanh đến muộn. Là người Thiển Ly. Dẫn về thẩm tra cho kỹ. Rõ. Chôn đi. Dẫn đi. Rõ. Đừng sợ. Ta đưa cô về nhà. Cha! Cha! - Tiểu Phạn Phạn! - Cha! Tiểu Phạn Phạn! - Cha, con về rồi. - Tiểu Phạn Phạn! Tiểu Phạn Phạn, con về rồi. Con về rồi. Tiểu Phạn Phạn, mặt con làm sao thế? Mặt? Cha đi lấy gương cho con. Con... Đây... Đau quá cha ơi. Vậy phải làm sao đây? Tiểu Phạn Phạn đau. Làm sao đây? Thuốc. Đây, Tiểu Phạn Phạn. Mau bôi thuốc lên đi. Thuốc này có thể giảm mẩn đỏ, trị ngứa. Dùng tạm đi.
35:07
Con bôi thuốc trước đi. Cha đi lấy nước cho con. Nếu cô đã bình an về đến nhà thì bổn quan đi trước đây. Chờ đã, Đào đại nhân. Còn chuyện gì sao? Đại nhân, chiếc sáo trúc mà ngài lấy đi là vật duy nhất mẹ ta để lại cho ta. Ngoài cây sáo trúc đó ra, cha ta không còn nhớ bất cứ chuyện liên quan tới mẹ ta nữa. Ta cũng chưa từng gặp mẹ ta. Thế nên đối với ta, sáo trúc còn là mẹ ta còn, ta cũng có mẹ. Tại sao lại nói những điều này với ta? Bởi vì, bởi vì chỉ có nói những điều này thì ngài mới tin tưởng ta, không phải sao? Nếu sáo trúc là mẹ cô để lại cho cô thì bổn quan nhất định sẽ trả lại cho cô. Tạ ơn đại nhân, tạ ơn đại nhân. Nói xong chưa? Vẫn còn, vẫn còn, vẫn còn. Đó là ta biết nhất định đại nhân sẽ nghi ngờ chuyện hôm nay. Nhưng ta thật sự không biết tại sao đám người Thiển Ly đó lại bắt ta. Ta thật sự không có bất cứ quan hệ gì với họ. Bổn quan biết rồi. Ngày mai sẽ sai người trả sáo trúc lại cho cô. Đa tạ đại nhân. [Đào phủ] Đào Đào! Hoa Hoa! Chữ này... Khó quá đi mất. Ta quên mất rồi.

DOWNLOAD SUBTITLES: