MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP13 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP13 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 781

Number of words: 5111

Number of symbols: 17655

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 13= Trời kéo mây thì mưa sẽ đổ, con gái lớn thì phải gả chồng bọn trẻ lớn rồi có cản cũng không được, huynh cần gì phải ngăn cấm? Ta thấy Tào huynh đệ này là con người biết cư xử đúng mực, tướng mạo trông cũng xứng đôi. Xứng. Ta khinh. Xứng con khỉ ấy! Bảo A Tương đi tìm phu quân là huynh, không chịu được cô nương nhà mình bị cuỗm mất cũng là huynh, lão Ôn, huynh có mâu thuẫn quá không thế? Nghĩ cách trốn ta khắp nơi là huynh, nói muốn cùng phiêu bạt chân trời cũng là huynh, huynh có mâu thuẫn không vậy? Vậy ta hỏi huynh, câu vừa rồi huynh lừa Tào Úy Ninh mấy phần thật, mấy phần giả? Có giả có thật, huynh đoán xem. Có câu "Vực nước Đào Hoa sâu ngàn trượng nào sánh nổi tình Uông Luân tiễn biệt ta. Hỏi thế gian tình là chi mà đôi lứa hẹn thề sống chết." Huynh lải nhải niệm kinh gì vậy? A Tương, lòng ta rất bùi ngùi,
03:27
người sống một đời, cây cỏ chỉ được một mùa xuân, cô nói xem hai huynh trưởng như Ôn huynh và Chu huynh làm tri kỷ, sống chết có nhau đúng là chuyện may mắn trên đời. Nhưng mà chỉ trách ý trời trêu ngươi, Chu huynh mắc bệnh nặng, lỡ có một ngày huynh ấy buông tay lìa đời thì Ôn công tử sẽ đau lòng mất tri kỷ. Huynh còn lo cho ngài ấy à. Cũng đâu thể ra kiếm cành cây treo cổ chết chứ. Câu này sai rồi. A Tương, ta kể cô nghe một chuyện. Không muốn nghe. Ta muốn kể cô nghe. Phạm sư thúc của ta là một nhân tài nhưng cả đời không lấy vợ. Hồi nhỏ ta không hiểu chuyện đã từng hỏi thúc ấy sao lại không thành thân, thúc ấy bèn nói với ta đời người có rất nhiều duyên phận nhưng người thật sự thuộc về thúc ấy, phù hợp nhất thì chỉ có một. Nếu không gặp được thì sống mông lung cả đời cũng đành, ở với ai cũng được, vẫn có thể vui vẻ. Nhưng nếu thật sự gặp được một người như thế thì giống như một thanh kiếm và vỏ kiếm chung một bộ, một khi nếm trải cảm giác thân mật khăng khít
04:51
mà lại mất đi thì không tìm được nữa. Vỏ kiếm thôi mà, có đắt đâu. Tìm người làm lại cái khác là xong. Đặt làm đúng kích cỡ, chắc chắn vừa như in. Kiếm có thể thế, người thì thế nào? Huynh nói chủ nhân và tên bệnh… Chu Tự à. Hai người họ đúng là rất tốt. Từ nhỏ ta đã đi theo chủ nhân, chưa từng thấy ngài ấy có sức sống như vậy. Huynh… huynh… Sư thúc huynh tốt với huynh lắm nhỉ. Tất nhiên, môn phái ta không nhiều người, trái lại cả phái thân như người một nhà. Mấy hôm nữa môn phái ta sẽ tới phái Nhạc Dương. Ta muốn mời cô gặp họ. Không đúng, ta muốn để họ gặp cô. Ta có gì đâu mà gặp, vừa xấu vừa dữ. Vớ vẩn! Ta thích muội như thế. Muội đâu có xấu. Hồi nhỏ sư thúc kể ta nghe về chuyện kiếm và vỏ thật ra ta cũng không hiểu, nhưng mà… nhưng ta muốn… ta muốn đưa muội đi gặp nhiều người thân của ta hơn. Ta muốn cho họ biết giờ cuối cùng ta đã hiểu. Huynh muốn lấy ví dụ à. Vậy huynh không nên đưa ta theo chứ. A Tương có tướng mạo thế này,
06:55
bên cạnh chắc chắn sẽ có người tốt để ý âm thầm mến mộ không thôi. Người tốt? Sao ta không thấy? Ta chỉ thấy một tên ngốc. Tốt cái đầu huynh, bản cô nương chẳng qua chỉ là tới chăm sóc Thành Lĩnh thôi, tiện thể tới góp vui, học cách làm người. Kiếm với vỏ cái gì. Đồ ngốc. Tóc bạc ba ngàn trượng, duyên này sầu khôn nguôi. Chủ nhân, đã bào chế thuốc cho người xong rồi, người nhớ phải uống đúng giờ mỗi ngày. Có cần ta tìm một cô gái nhắc nhở người mỗi ngày không? Đừng lắm lời, tuyệt đối không được làm lỡ việc. Nếu tên điên kia lại lên cơn là ta không cứu ngươi đâu. Người yên tâm, lòng Thiên Xảo biết rõ. Chủ nhân bảo trọng vào. Thiên Xảo, ngươi làm xong việc thì về ngay, nhớ kỹ tuyệt đối đừng gây chuyện. Thuộc hạ biết rồi. Thuộc hạ cáo lui. Thiên Xảo. Chủ nhân có gì căn dặn? Nhớ đem theo đồ che mưa, mai sẽ có mưa lớn. Vâng. (Đại trí) Hoàng trưởng lão.
09:15
Sáng sớm đã mạo muội đến thăm, thất lễ rồi. Vu chưởng môn, quý nhân không tới nơi thấp hèn, ngài đường đường là chưởng môn phái Hoa Sơn, mới sáng sớm đã chạy tới địa bàn đám ăn mày làm gì? Hôm nay Vu mỗ tới đây là để tặng quà cho Cái Bang. Thế sao được chứ. Khoan nói tới giao tình của phái Hoa Sơn và Cái Bang chưa tới mức đó. Vu chưởng môn, ngài có biết Cao Sùng đã trở mặt với lão phu không? Qua lại thân thiết với ta thế không sợ chủ nhân nhà ngài tức giận sao? Vu Khâu Phong này có mắt không tròng, nhận giặc làm bạn, Hoàng trưởng lão xem thường cũng là do Vu mỗ tự chuốc lấy. Nhưng nỗi đau giết con không đội trời chung, Vu Khâu Phong dù có vô dụng gấp mười lần thì cũng quyết không cho qua. Ai dám ra tay với con trai chưởng môn Hoa Sơn. Quỷ Cốc? Chính là Ngũ Hồ Minh. Trận tơ Triền Hồn đúng là tốt thật. Quỷ lưỡi dài quả không lừa ta. Chỉ với chút bản lĩnh của phái Hoa Sơn cũng muốn đụng vào Lưu Ly Giáp.
10:51
Nói suông không bằng chứng. Nhân chứng đã chết, chứng cứ đã mất, chỉ dựa vào cái miệng của Vu chưởng môn và mối quan hệ của tơ Triền Hồn, dù có cộng thêm lời tố cáo của phái Thái Sơn, muốn lật đổ minh chủ Ngũ Hồ Minh e là rất khó. Hoàng trưởng lão, ta còn một bí mật cực lớn đủ để Cao Sùng và Ngũ Hồ Minh thân bại danh liệt. Nói đi. Hai mươi năm trước Ngũ Hồ Minh dẫn quần hùng thiên hạ thảo phạt Dung Huyền đã thành ma. Sau khi Dung Huyền chết, Ngũ Hồ Minh tự chia nhau năm mảnh Lưu Ly Giáp, mỗi người giữ một mảnh. Tội cho anh hùng hào kiệt thiên hạ đến chết cũng không biết bầu nhiệt huyết của họ chỉ vì lòng tham của đám người đó mà hy sinh uổng phí. Hoàng trưởng lão, Cái Bang bao người bị thương, bỏ mạng cũng đâu thua gì kiếm phái Ngũ Nhạc ta. Ông nói xem một khi chuyện này bại lộ, Ngũ Hồ Minh cho dù không tan rã ngay thì cũng không còn tư cách nắm giữ mấy mảnh Lưu Ly Giáp còn lại. Xét đức xét tài, người có thể làm minh chủ giang hồ chỉ có Cái Bang. Khi đó chúng ta ép Ngũ Hồ Minh giao Lưu Ly Giáp ra,
12:09
để Cái Bang dẫn dắt quần hùng thảo phạt Quỷ Cốc. Đến con rùa rụt đầu này giờ cũng muốn đối đầu với Ngũ Hồ Minh, thế tất yếu rồi, Cao Sùng chết chắc. (Quán trọ Như Ý) A Tự. Huynh đang làm gì vậy? Gặp ma rồi. Đang yên lành sao huynh lại dịch dung? Tháo xuống đi. Đừng có động tay động chân. Huynh đừng lấy khuôn mặt này và giọng A Tự nói chuyện với ta, ớn lạnh lắm, sẽ gặp ác mộng đó. Đàn ông lắm mà. Hay là đổi lại kiểu lúc trước. Thôi đừng, vẫn như bây giờ tốt hơn. Vậy ta làm một cái tuấn tú. Vẫn là để nguyên đẹp nhất, đừng hóa trang. Cái này là cho huynh. Ta không cần đâu. Gương mặt ta là kiệt tác của ông trời, vấy bẩn nó là phí của trời, sẽ bị trời phạt đó. Không tán dóc nữa. Đại hội anh hùng sắp tổ chức, tuy Thành Lĩnh đã giao Lưu Ly Giáp nhưng Cao Sùng không tuyên bố việc này với bên ngoài nên vẫn còn rất nhiều người nhằm vào cô nhi Trương gia. Hành tung của chúng ta đã bại lộ, kẻ địch trong tối ta ngoài sáng
14:01
nên dịch dung là chuyện cần thiết. Gương mặt huynh quá gây chú ý. Ta không cần. Ta mới nghe nhầm phải không? A Tự. Khi còn sống cuối cùng huynh đã gián tiếp thừa nhận ta đẹp à. Huynh yên tâm đi, Ôn mỗ này là tổ tông của rắc rối, tất cả rắc rối gặp ta là phải dạt ra hết. Không cần lo. Giờ không diễn Ôn tốt bụng nữa mà diễn tổ tông của rắc rối luôn. Ta giả bộ hồi nào. Ta vốn là người tốt mà. Cái này để làm gì? Huynh trát lên mặt đấy à. Thứ này có thể đổi khung xương của một người, ví dụ như mũi, xương gò má… Vậy còn cái này? Đừng động lung tung. Ta muốn biết thôi mà. Độn mông. Còn màu đỏ? Nếu huynh muốn biết hết thì hay là giờ quỳ xuống khấu đầu ta ba cái, gọi một tiếng sư phụ, ta sẽ dốc lòng dạy dỗ. Trò vặt vãnh gì thế này. Còn truyền cho nam không truyền cho nữ, truyền cho dâu không truyền cho rể. Vậy huynh học không? Ta hỏi huynh nhé, thuật dịch dung của huynh thật sự có thể cải trang thành bất cứ ai à? Muốn bắt chước dung mạo
15:50
và giọng nói một người không khó. Nhưng mỗi người đều có thói quen nói chuyện và dáng dấp điệu bộ riêng, mỗi người mỗi kiểu. Nên huynh phải cực kỳ thân với người mình sắm vai hoặc là người khác không hề thân với vai huynh đóng, không thì rất dễ lộ tẩy. Vậy ta đoán nếu ta mà bắt chước huynh chắc chắn là lừa được đồ đệ ngốc của huynh. Chỉ dựa vào huynh mà cũng muốn bắt chước phong thái tuyệt thế của ta sao? Mấy hồi bãi bể hóa nương dâu Tuyết lẫn chân mây bạc mái đầu Chớp mắt vạn năm như giấc mộng Chỉ tấm lòng son vẫn đậm sâu Vì sao? Mượn đao giết người. Để chính đạo chó cắn nhau chẳng lẽ không tốt sao? Ý thuộc hạ là vì sao muốn ta làm thế? Từ khi ra khỏi cốc ngươi nhiều lần âm thầm dò xét kẻ này. Ngươi tưởng ta không biết?
18:01
Cốc chủ. Nếu đã thế thì dứt khoát để ngươi ngắm cho đã, chết sớm siêu sinh sớm. Ta tưởng mình đã quên hết rồi, hóa ra lại chẳng quên gì cả. Mọi thứ về chàng ta vẫn nhớ như in. Dường như mọi chuyện chỉ mới hôm qua. Phong lang, hai kiếp làm người vì sao vẫn không thể cắt đứt tơ lòng của ta? (Phái Nhạc Dương) (Diệp Bạch Y - Kiếm Tiên núi Trường Minh) Minh chủ Ngũ Hồ Minh Cao Sùng nghênh đón Kiếm Tiên giá lâm. Bái kiến Kiếm Tiên. Các người đang nói chuyện với ta à? Tiểu tử đâu ra thế? Ngươi có thể diện gớm nhỉ. Đại ca ta tới để đón Kiếm Tiên núi Trường Minh, ngươi lại dám nhận bừa đại lễ của đại ca ta. Sơn Nhi, Kiếm Tiên ở đâu? Là… là thiếu hiệp này. Ngươi là Cao Sùng? Vậy ngươi là Thẩm Thận rồi. Tên húy của đại ca ta là để cho tiểu tử nhà ngươi gọi sao? Thiếu hiệp, xin hỏi cậu phụng lệnh Kiếm Tiên núi Trường Minh tới sao? Trả Sơn Hà Lệnh cho ngươi. Thiếu hiệp, xin hỏi cậu là…
20:22
Diệp Bạch Y. Diệp thiếu hiệp, cậu có ý gì đây? Kiếm Tiên núi Trường Minh từng lập lời thề với lệnh chủ Sơn Hà đời đầu một khi Quỷ Cốc gây hại giang hồ thì người cầm lệnh này có thể mời Kiếm Tiên cầm kiếm xuống núi diệt trừ bọn quỷ, san bằng Quỷ Cốc. Thì ta tới rồi đây. Thiếu hiệp, đại hội anh hùng sắp diễn ra, người chính đạo giang hồ tề tựu về đây cùng bàn bạc cách diệt trừ Quỷ Cốc. Kiếm Tiên là thế ngoại cao nhân, tiền bối nổi danh, cậu thay Kiếm Tiên tới là tăng thêm vinh dự, nhưng mà… Không ai đồng ý với ngươi tham gia cái đại hội vớ vẩn đó đâu. Ngày Sơn Hà Lệnh tái xuất là lúc núi Thanh Nhai tuyệt tích. Chờ các người nói xong mấy câu thừa thãi Kiếm Tiên sẽ theo lời hẹn giúp người cầm lệnh san bằng Quỷ Cốc núi Thanh Nhai. Chuyện khác đừng phiền tới ta. Người này còn trẻ măng sao lại có khí thế mạnh mẽ đến vậy? Ánh mắt khó đoán định điềm tĩnh vững vàng,
21:44
truyền nhân của Kiếm Tiên quả là thâm sâu khó lường. Tương tỷ tỷ. Huynh… Huynh là ai? Sư phụ. Con nhớ người quá. Để ta xem đã nào. Mấy ngày không gặp đã tiều tụy rồi. Có phải nghỉ ngơi không tốt? Ngày nào con cũng không ngủ được. Mấy hôm nữa là đại hội anh hùng, lòng con rối lắm. Đây không phải là điều một đứa bé nên lo. Lúc đó con chỉ cần đứng ra chứng minh kiếm phái Kính Hồ chưa tuyệt hậu, làm tròn hiếu nghĩa, sau này sư phụ sẽ đưa con đi, mấy chuyện rối ren trong giang hồ chờ con lớn rồi lo cũng không muộn. Sư phụ, con không biết hôm đó Cao bá bá tự dưng tìm con kiên quyết nói là muốn hứa gả Tiểu Liên tỷ tỷ cho con, sau này dễ bề giúp con chống đỡ kiếm phái Kính Hồ. Chờ lúc đại hội anh hùng ông ấy sẽ công bố tin này, chờ hai năm nữa con lớn rồi sẽ tổ chức hôn sự. Sư phụ, con đã giao Lưu Ly Giáp ra rồi mà, sao Cao bá bá vẫn tốt với con vậy? Thật ra Tiểu Liên tỷ tỷ cũng tốt với con lắm. Chừng đó Cao bá bá mà công bố chuyện này thật con lại đi với người thì chẳng phải làm họ rất khó xử sao? Con cũng không dám nói gì nhiều. Thành Lĩnh đã giao ra Lưu Ly Giáp
23:20
thì còn giá trị gì với Cao Sùng nữa? Nên trằn trọc mãi đêm ngủ không yên. Con đừng nghĩ nhiều vậy, mình quan sát thay đổi đã. Cho dù thế nào sư phụ cũng sẽ âm thầm bảo vệ con chu toàn. Trương công tử, dùng xong bữa tối chưa? Có cần gì nữa không? Không… không cần. Vậy tiểu nhân vào dọn nhé. Ta tự dọn được rồi. Vâng. Cao Sùng không có con trai, chỉ có mỗi đứa con gái là Cao Tiểu Liên. Dù ông ta muốn lôi kéo Thành Lĩnh vì lý do gì quả thực cũng không cần làm tới nước này. Chẳng lẽ Cao Sùng già rồi đổi nết, muốn bù đắp lỗi lầm năm xưa đã phạm phải với Dung Huyền. Nếu ta đoán không sai, lão Ôn chính là con trai Dung Huyền. Ta nhất định phải tìm cơ hội hóa giải thù hận của họ. (La phủ) Đáng ghét thật. Không ai chịu đi nhà xí với ta. Còn nói gì mà tỷ muội cả đời. Giết. Vâng. Sư phụ, đã tra xét xong rồi, không còn ai sống. Được. Tổng cộng có 47 ác quỷ đền tội. Hả lòng hả dạ. Lần này thật sự đã trút được cơn giận. Tốt lắm. Trên giang hồ ai cũng đồn rằng Quỷ Cốc là hồng thủy, mãnh thú,
25:37
hôm nay được thấy chẳng qua là một đám ô hợp thôi. Thương vong thế nào? Có bốn sư đệ không may gặp nạn, năm người trọng thương, bốn người bị thương nhẹ. Đại ca. Người trọng thương và gặp nạn đều là do yêu phụ này gây nên. Bạc Tình bộ chủ, tóc bạc váy đỏ, chẳng lẽ ngươi là Quỷ hỉ tang? Đừng nói nhảm. Có giỏi thì giết ta đi. Ngươi cũng xứng à! Đưa ả về Ngũ Hồ Minh trông coi kỹ lưỡng, đại hội anh hùng sẽ lấy đầu ma đầu này tế cờ. Vâng. Tiểu nhị, người này có lai lịch thế nào? Khách quan, tiểu tử này thần kỳ lắm, người gầy như vậy mà bụng cứ như nối liền động không đáy, ngài nói xem đồ ăn đi đâu hết rồi? Đúng là thùng cơm độc nhất trần đời mà. Ăn sắp được ba canh giờ rồi. Phải đó. Ta đứng tê cả chân này. Khách quan, ngài nhai không mệt sao? Không mệt. Sức ăn của người này bằng hai chúng ta cộng lại đó. Người này tuổi tác không lớn mà sao lại cho ta cảm giác là tuyệt thế cao thủ, như danh kiếm ở trong hộp. Ta ăn xong rồi. Khách quan, cuối cùng ngài đã ăn xong. Vậy tới lúc ngài trả tiền rồi nhỉ. Bữa này ai mời?
27:58
Gì cơ? Nói gì đó? Gì mà ai mời? Ai mời cơm ta, ta giúp người đó một việc. Ta mời. Được thôi. Được thôi. Đi. Đi nào. Ta mời huynh. Được. Ngươi tên gì? Ôn… Ôn Khách Hành. Huynh đài xưng hô thế nào đây? Diệp Bạch Y, đa tạ đã chiêu đãi. Sao? Đưa tiền đây. Đợi đã. Rốt cuộc hai người ai mời đây? Ngươi mời thì được, ngươi không được. Nhân huynh đây, thứ cho tại hạ mắt kém, chẳng lẽ mời cơm huynh còn phải có tư cách đặc biệt? Không phải. Chỉ là việc của ngươi ta không giúp nổi. Ta còn chưa mở miệng mà. Quả là biết tìm cách chết thật. Nhưng người sắp chết thì sẽ dần suy kiệt, khổ không nói hết, vì sao một kẻ sắp chết như ngươi lại có thể tràn trề sức sống? Đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước. Võ lâm Trung Nguyên có đầy người thú vị. Vầy đi, để ta về suy nghĩ lại, lần sau hay các người mời ta uống rượu, không chừng ta sẽ nghĩ ra cách. Thằng bé Thiên Kiệt đến giờ vẫn bặt vô âm tín. Chẳng lẽ thật sự lành ít dữ nhiều?
29:57
Phong lang, có chuyện gì không vui? Chàng muốn ra tay với ta sao? Thiên Xảo. Thiên Xảo. Nàng chưa chết. Tất nhiên là ta chết rồi. Tôn phu nhân võ nghệ cao siêu, ta trúng hai chưởng một kiếm lý nào lại không chết. Nhưng vết thương đó không giết nổi ta, tôn phu nhân còn lột hết y phục ta, cởi bỏ lớp dịch dung, áp giải ta diễu phố ba ngày để ai ai trong giang hồ cũng biết Lục Yêu Liễu Thiên Xảo này không những dâm loạn vô sỉ mà còn là kẻ xấu xí dung mạo bị hủy hoại. Xin hỏi trên đời có nữ tử nào chịu nhục nhã như thế mà còn tham sống sợ chết. Thiên Xảo, đừng nói nữa, xin nàng đừng nói nữa được không? Sao, ta chỉ nói bâng quơ thôi mà chàng không nghe nổi nữa à. Vậy đau đớn ta tự mình nếm trải thì lại thế nào? Phong lang, tuy ta là một nữ tử bạc mệnh không đáng để đồng cảm nhưng lỗi lầm của hai người, dựa vào đâu là bắt mình ta gánh chịu? Thiên Xảo, ta biết nàng hận ta, oán ta, ta không có gì để nói. Dù nàng có lấy mạng ta cũng không đủ để xóa hết tội nghiệt của ta. Nhưng ta xin nàng đừng nói những câu thế này được không?
31:47
Bao năm qua ta cũng dằn vặt như vậy mà. Ta tràn ngập nỗi hận muốn giết ả đàn bà ác độc đó trả thù cho nàng. Nhưng dù sao cô ta đã sinh Thiên Kiệt cho ta. Ta tràn ngập sự ăn năn muốn tự sát tạ tội xuống đó cùng nàng - nhưng ta… - Đúng, chàng đáng chết. Không phải chàng từng nói cùng lắm thì chúng ta tự tử vì tình sao? Chàng xem, ta đã hóa thân thành quỷ rồi, còn chàng? Thiên Xảo, nhưng ta thấy mình không xứng để chết. Ta để nàng chịu đủ bao khổ cực, ta đáng đời phải ngày đêm nhớ mong nàng, ngày đêm chịu giày vò. Thiên Xảo, nay được gặp lại nàng, dù bây giờ có phải chết ngay ta cũng không lời oán than. Mấy hồi bãi bể hóa nương dâu Tuyết lẫn chân mây bạc mái đầu Chớp mắt vạn năm như giấc mộng Chỉ tấm lòng son vẫn đậm sâu Nghiệt duyên. Thôi bỏ đi Phong lang, chàng không xuống tay được, ta biết. Chàng cũng tự biết. Vu chưởng môn, ban ngày gặp quỷ ắt có tai ương. Hôm nay Diễm quỷ tới thăm là để báo tang.
33:42
Vu chưởng môn, ngài không thể gặp mặt con trai cưng độc nhất do hiền thê sinh ra nữa rồi. Con trai ta chết thế nào? Có phải nàng ra tay không? Ta cũng muốn vậy nhưng tiếc là chưa kịp làm. Chủ Quỷ Cốc tận mắt thấy lệnh lang chết bởi trận tơ Triền Hồn. Tơ Triền Hồn. Ý nàng là tơ Triền Hồn của Quỷ treo cổ sao? Là Quỷ Cốc. Vu chưởng môn có điều không biết, lần này Quỷ Cốc núi Thanh Nhai tái xuất giang hồ là để truy bắt tên phản bội Quỷ treo cổ. Lệnh lang chết bởi trận tơ Triền Hồn cũng xem như có chung kẻ địch với Quỷ Cốc ta. Niệm tình thế ta mới tới báo tang cho Vu chưởng môn. Cũng còn hơn là ngài suốt ngày chịu giày vò. Thiên Xảo, Vu Khâu Phong này có lỗi với nàng. Ta không nên nghi ngờ nàng. Ta biết bất kể thế gian này có đổi thay thế nào, dù người thiên hạ đều có lỗi với ta thì nàng cũng không tổn thương ta. Thiên Xảo, Vu Khâu Phong ta thề với trời chỉ cần nàng mở lời, ta bằng lòng hy sinh mọi thứ để bù đắp. Thiên Xảo. Thiên Xảo. Cốc chủ nói rất hay, chết sớm siêu sinh sớm. Nhưng rõ ràng ta đã thấy quan tài, đã đổ lệ, vì sao vẫn không buông bỏ được người này?
35:30
Sớm biết như thế ta đúng là nên uống bát canh Mạnh Bà đó. (Quán trọ Như Ý) Bốn nè bốn, năm, sáu nè sáu. A Tự, huynh lại thua rồi. Trình độ này mà nói không có đối thủ ở Tấn Châu là hơi bốc phét đấy. Sớm biết huynh gà mờ thế thì ta đã không chơi trò cẩn trọng lời nói hay hành động rồi. Cứ như là ta bắt nạt huynh vậy. Nói đi, cẩn trọng lời nói hay hành động? Cẩn trọng lời nói. Được. Vậy ta làm thật nhé. Ta hỏi huynh, tên mặt thư sinh quái lạ trong quán rượu hôm nay nói huynh biết tìm cái chết là chỉ vết thương cũ thường phát tác của huynh sao? Đây là câu hỏi của huynh? Tất nhiên là không phải. Ta muốn hỏi là vết thương của huynh do đâu mà ra. Tửu lệnh lớn hơn quân lệnh, đừng có chơi mà không có chịu đấy. Nếu ta nói nhân quả tuần hoàn, gieo gió gặt bão huynh tin không? Ta không tin. Ta tin thay trời hành đạo, trời không báo thì để ta. Ta sống lâu như vậy đã tạo quá nhiều nghiệp, sau khi chết gần như là xuống địa ngục rồi. Thế nên nhân lúc còn sống thì chuộc tội thêm chút.
36:59
Vết thương này là để chuộc tội. Tóm lại sau khi chết là phải vào chảo dầu, chiên 80 năm thì cũng đỡ hơn là 100 năm. Vào chảo dầu cũng có ta theo huynh mà. Hai chúng ta xoắn thành cái quẩy, chẳng phải vẫn thơm phức ngon lành sao? Huynh đừng đánh trống lảng, đây không xem là đáp án. Ta tự làm đấy. Vì sao? Đây là một câu hỏi khác. Muốn biết thì phải thắng ta trước. Được, ai sợ ai, nào. Tám nè tám, năm nè năm. Sáu nè sáu, sáu nè sáu, bốn nè bốn, ba. Huynh đừng có chơi không có chịu nhé. Có chơi không có chịu. Ta đền cho huynh cái mạng cũng chả sao. Ta chọn cẩn trọng lời nói, hỏi đi. Được, ta hỏi nhé, huynh không được lừa ta. Ta đã lừa huynh bao giờ đâu. Lão Ôn, có phải huynh họ Dung? Huynh là con trai Dung Huyền, vì hận Ngũ Hồ Minh và cả giang hồ hại chết cha huynh nên mới làm giả thêm nhiều mảnh Lưu Ly Giáp, để đám người này vì lòng tham mà tự gặt trái đắng. Ta hiểu tâm trạng của huynh. Lão Ôn, nhưng mà… Đây là câu hỏi của huynh à? Hóa ra huynh cùng ta chơi trò chơi, uống rượu là để hỏi câu này. Huynh hỏi thẳng lẽ nào ta không trả lời sao?
38:47
Ta không phải họ Dung. Ta chỉ hận kiếp này không gặp tên họ Dung đó, không thì ta gặp ông ta một lần sẽ giết một lần. Thôi vậy, đêm hôm không tâm sự, không uống rượu, tức lên rồi. Chẳng lẽ ta đoán sai hết rồi? Nhưng vẻ mặt lão Ôn, ánh mắt căm thù Ngũ Hồ Minh đó ngoài việc huynh ấy là con trai Dung Huyền thì còn giải thích sao được. Là ta, Diệp Bạch Y. Ngươi đi theo ta. Ngươi mời ta ăn cơm, ta phải giúp ngươi một việc. Ta nghĩ ra cách chữa vết thương của ngươi. Nhưng nói trước nhé, lỡ mà chữa chết thì không được đổ cho ta. Huynh đệ, ta đã nói tìm huynh giúp bao giờ? Rốt cuộc các hạ là thần thánh phương nào? Không hình không vết. Ngươi chính là đồ đệ của tiểu tử Tần Hoài Chương ở Tứ Quý sơn trang? Không sai. Tên húy của sư phụ họ Tần tên Hoài Chương, người trong giang hồ gặp ông ấy hơn nửa là gọi một tiếng trang chủ. Ông ấy... Một tên oắt con cũng dám bày đặt tỏ vẻ dày dạn trước mặt ta sao? Nào, đọ thêm vài chiêu, để ta xem tên lỗ mãng Tần Hoài Chương dạy ra được thứ gì. Tuy các hạ võ công cao cường, dù tại hạ không địch nổi thì cũng không cho phép người khác sỉ nhục sư phụ đã quy tiên. Sao, Tần Hoài Chương chết rồi?
41:16
Cũng phải. Bao nhiêu năm qua rồi, họ đều đã chết. Giang hồ là của đám thanh niên các ngươi rồi. Ngươi vừa nói gì mà ta sỉ nhục hắn. Nói ngươi biết, tiểu tử Tần Hoài Chương dù giờ có đứng trước mặt ta bị ta chỉ thẳng mặt mắng mỏ thì cũng không dám hó hé gì đâu. Xin được chỉ giáo. Sư phụ ngươi đã truyền kiếm cho ngươi? Đưa ta xem thử. Đồ ngu. Ngươi tưởng ta muốn cướp kiếm của ngươi à. Lòng dạ tiểu nhân. Cái nết hệt như sư phụ bất tài của ngươi. Ta nói với ngươi rồi mà, ta là Diệp Bạch Y. Diệp Bạch Y. Bạch Y. Chẳng lẽ chữ khắc trên Bạch Y kiếm (Bạch Y) là tên của lão huynh đây? Nhưng Bạch Y kiếm là trăm năm trước do Ma Tượng rèn ra. Rốt cuộc hắn bao nhiêu tuổi? Thanh kiếm này là ta tặng cho sư phụ ngươi, kiếm còn người còn. Giờ người đã mất, kiếm vẫn còn. Vãn bối mắt kém, lúc nãy vô lễ, xin tiền bối lượng thứ. Ngươi đã là đồ đệ của tiểu tử ngốc kia thì ta không thể tùy tiện chữa cho ngươi chết được. Để ta xem ngươi bị thương thế nào. Huynh muốn làm gì? ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪
44:30
♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪
45:38
♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: