The Dark Side of the Web

The Dark Side of the Web

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 127

Number of words: 2586

Number of symbols: 9133

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:33
Khi Internet đang trên đà phát triển trong thời gian từ giữa đến cuối những năm 90, nó đã thay đổi toàn diện xã hội trên khắp thế giới. Thay đổi lớn nhất tới dưới dạng giao tiếp tức thời. Miễn là bạn có kết nối Internet thì bạn có thể nói chuyện với bất kì người nào trên trái đất, nếu như, tất nhiên, họ cũng có kết nối với Internet. Và vào thời khắc chuyển giao giữa hai thiên niên kỉ, ta có hơn 350 triệu người kết nối tới Internet để lựa chọn. Vấn đề là, Internet không được thiết kế kèm với những thứ như sự ẩn danh hay sự riêng tư của chúng ta nên những gì ta làm và nói trên mạng có thể và, trong nhiều trường hợp, sẽ bị dò tìm, ghi lại, và truy ngược về lại bạn. Một số người rất lo ngại về sự riêng tư của họ và vào giữa những năm 90, một nhóm người trong số đó chính là Chính phủ Liên bang Hoa Kỳ. Một nhóm các nhà khoa học máy tính và các nhà toán học làm việc trong một nhánh của Hải quân Mĩ có tên Viện Nghiên cứu Hải quân (viết tắt trong tiếng Anh là NRL) bắt đầu phát triển của một công nghệ mới tên là Định tuyến Onion. Định tuyến Onion cho phép người dùng thực hiện
01:36
truyền đạt thông tin song phương một cách ẩn danh, mà điểm nguồn và điểm nhận không thể bị xác định bởi một điểm trung gian. Họ đạt được điều này bằng cách tạo ra một thứ gọi là 'mạng che phủ'. Cho dễ hiểu, nó là mạng lưới được đặt trên cùng một mạng lưới khác, trong trường hợp này là Internet. Vậy thay vì dùng Internet bình thường không được mã hóa, hay còn gọi là 'mạng nổi' (surface web), đường truyền của bạn được đưa qua mạng che phủ. Hiện giờ, có rất nhiều loại mạng che phủ nhưng mạng lưới sử dụng công nghệ Định tuyến Onion thì được phân loại là một dạng 'mạng lưới đen' (Darknet). Ta chỉ có thể truy cập mạng lưới đen bằng một phần mềm đặc biệt và/hoặc được cho phép. Nếu bạn cảm thấy khó hiểu, tất cả những gì bạn cần biết là những người làm việc cho Chính phủ Hoa Kỳ đã tạo ra một hệ thống cho phép truyền đạt thông tin ẩn danh qua mạng Internet. Tuy nhiên, những người làm việc cho NRL đã sớm nhận ra một giới hạn lớn. Roger Dingledine: "...Chính phủ Mĩ không thể đơn thuần điều hành một hệ thống mạng ẩn danh cho tất cả người dân rồi chỉ cho phép bản thân họ dùng nó, vì
02:40
nếu vậy mỗi khi có ai kết nối từ đó, người ta sẽ nghĩ ngay là 'ồ, lại là một nhân viên CIA đang xem website của tôi!' nếu họ là những người duy nhất dùng mạng lưới. Nên ta cũng phải để người khác sử dụng mạng lưới này để mọi người có thể trà trộn với nhau." Vậy những gì anh ta nói là nếu muốn mạng lưới đó thật sự ẩn danh, ai cũng phải có thể sử dụng được nó, không chỉ riêng Chính phủ Mĩ. Nên NRL buộc phải công khai công nghệ Định tuyến Onion cho công chúng. Công nghệ này sau cùng được cho ra mắt với mã nguồn mở (open-source) mang tên là TOR (viết tắt là The Onion Router) và là phần mềm bạn phải tải về mới có thể truy cập được vào mạng lưới của Định tuyến Onion. Ngày nay, hàng triệu người trên khắp thế giới sử dụng Tor cho vô số mục đích. Mọi thứ từ việc vô hại như lướt web hàng ngày đến các hoạt động phạm tội. Và dù nó là nổi tiếng nhất, Tor chỉ là một trong vô số các mạng lưới đen. Cùng nhau chúng tạo thành 'web đen' (Dark Web). Từ đó, web đen trở thành một phần
03:41
nhỏ của 'mạng chìm' (deep web). Mạng chìm là tất cả những thứ trên mạng mà công cụ tìm kiếm thông thường không tìm thấy được. Nó hoàn toàn khác với web đen và phần lớn chúng ta lúc nào cũng dùng mạng chìm. Giả sử nếu bạn vào link này, bạn sẽ tìm thấy một video ẩn trên kênh YouTube của tôi. Nó có thể được xếp vào dạng nội dung mạng chìm. Tôi biết, nghe vậy chẳng hề kịch tính tí nào nhưng mà, thật vậy, các video này có trên mạng chìm đơn giản chỉ vì không công cụ tìm kiếm nào tìm ra được nó. Một số ví dụ khác về nội dung mạng chìm gồm có tài khoản ngân hàng, phim Netflix, thư điện tử, trang web động, cơ sở dữ liệu, và tất cả mọi thứ được bảo vệ bằng mật khẩu hoặc buộc bạn trả tiền để xem. Bạn có thể hình dung, mạng chìm chứa nhiều nội dung hơn hẳn mạng nổi. Nhiều hơn đến thế nào? Ừm thì... ta không thể biết được vì chính bản chất của nó khiến việc xác định là bất khả thi. Một công trình nghiên cứu từ năm 2001 cho rằng mạng chìm lớn hơn gấp khoảng 500 lần mạng nổi, nhưng, nói lại thì, sự ước lượng đó đã từ hơn một thập kỉ trước. Tất cả những gì ta có thể chắc chắn
04:45
là nội dung mạng chìm chiếm một khoảng cực kì lớn nội dung mạng lưới toàn cầu. Vậy, nói tóm lại: mạng nổi là nội dung ta có thể tìm bằng công cụ tìm kiếm, mạng chìm là nội dung không thể tìm được bằng công cụ tìm kiếm. Và web đen là phần nhỏ của mạng chìm, chứa vô số những mạng lưới đen và cần phải có một phần mềm đặc biệt và/hoặc sự cho phép để truy cập. Được rồi, ta đã biết mạng nổi có gì và mạng chìm có gì. Nhưng ta có thể tìm được gì trong web đen? Cụ thể hơn, mạng lưới đen mang tên Tor? Như đã nói, bạn có thể dùng Tor cho hầu như là mọi thứ: lướt web, kiểm tra mail, đăng tải trên các diễn đàn, nhắn tin, xem YouTube, bạn cứ kể tiếp. Nhưng khía cạnh làm nên web đen chính là những dịch vụ ngầm. Một dịch vụ ngầm đơn thuần là một trang web chỉ truy cập được bằng Tor và đường link của dịch vụ ngầm này luôn kết thúc bằng đuôi .onion. Nếu ta thử truy cập dịch vụ ngầm đó bằng Google Chrome, không có gì xảy ra. Nó chỉ
05:50
kết nối tới trang web đó bằng một phần mềm đặc biệt như trình duyệt Tor. Đây chính là web đen. Ừm thì... một trang của web đen. Trang web đặc biệt này có tên Wiki Ẩn (The Hidden Wiki) và nó hiển thị một danh sách các dịch vụ ngầm được biết rộng rãi. Facebook điều hành một dịch vụ ngầm. Công cụ tìm kiếm DuckDuckGo là một cái nữa. Nhưng tôi sẽ chỉ đi tới đây thôi vì chắc chắn có một mặt đen tối hơn của web đen tồn tại. Sự ẩn danh của nó thu hút rất nhiều người sử dụng, với mục đích hợp pháp lẫn bất hợp pháp. Vào tháng 10 năm 2013, FBI đã đánh sập trang web buôn bán ma túy có tên là 'Con đường Tơ lụa' (Silk Road). Trang web này đã hoạt động từ đầu năm 2011 với lợi nhuận thu được xấp xỉ ở ngưỡng 1.2 tỉ Đôla. Tin tức về trang Silk Road đã đưa web đen ra khỏi bóng tối và vào ngay truyền thông đại chúng. Đồ thị này cho thấy mức độ hoạt động thường nhật sử dụng mạng lưới Tor trước khi
06:51
Silk Road được nhắc đến trên truyền thông đại chúng. Và đây... là sau đó. Rồi chỉ một vài tháng sau khi Silk Road bị đánh sập, các cựu quản trị viên của trang web đó cho ra mắt Silk Road 2.0. Tuy nhiên, vào cuối năm 2014, FBI đã bắt được người quản lí trang web và buộc nó phải đóng cửa một lần nữa. Một vài tiếng sau đó, Silk Road 3.0 được ra mắt và thế là vòng xoáy này dường như không hồi kết lại tiếp tục. Để ý rằng Silk Road chỉ là một trong vô vàn những trang web khác. Bạn có thể tìm thấy hàng ngàn trang web khác như nó, buôn bán từng loại ma túy trái phép bạn có thể tưởng tượng và hơn thế nữa. FBI cũng tiết lộ rằng chủ nhân trang Silk Road đã có ý định giết sáu người bằng những dịch vụ giết thuê trên web đen. Tuy những vụ ám sát này không có khả năng đã xảy ra, những trang web này vẫn có thể được tìm thấy trên web đen. Vấn đề là ta không có đủ bằng chứng. Ai cũng có thể tạo ra một trang web đen để nói bất kì điều gì với bất kì lý do nào,
07:57
Đặc biệt nếu có liên quan đến tiền. Một trang web đen đã bị hack gần đây và một vài email từ quản trị viên của trang cho thấy trang web đó được dùng để lừa đảo tiền. Một email viết: "Chúng tôi nhận đơn giết người trên khắp thế giới, tuy nhiên trang web của chúng tôi là giả và chúng tôi không hề có sát thủ nào. Chúng tôi truyền lại những đơn này cho cơ quan cảnh sát nơi đối tượng ở ." Và trong một email khác họ tuyên bố thẳng thừng: "...trang web này dùng để lừa đảo cướp tiền của bọn tội phạm." Nhưng mà, trường hợp hack này cũng có thể là giả nên không có cách nào để biết chắc chắn được. Tuy nhiên, web đen còn chứa nhiều nội dung đồi bại và ghê gớm hơn nữa. Nhiều trang web có chứa không ít những hình thức tra tấn tình dục, giết hại động vật và những trang web ấu dâm là một vấn đề nghiêm trọng trên web đen. Một trang web có tên Lolita City giờ đã bị đánh sập chứa hơn 100GB hình ảnh, video và có hơn 15,000 thành viên.
09:00
Một trang web khác tên Playpen bị FBI đánh sập vào năm 2015 có lẽ là trang web chứa nội dung ấu dâm lớn nhất trên toàn thể web đen, với hơn 200,000 thành viên. Và một truyền thuyết thành thị cũng bắt nguồn từ dưới cái tên 'phòng đỏ' (Red Room). Red room sẽ chiếu trực tiếp cảnh một người bị tra tấn và/hoặc bị giết để mua vui cho người khác. Theo được biết thì người xem còn có thể tương tác bằng cách gõ những hướng dẫn vào. Như đã nói, không có bằng chứng nào để chứng minh nó tồn tại nhưng lời đồn vẫn lan truyền. Cách đây không lâu, một đường link .onion xuất hiện trên nhiều diễn đàn sẽ đưa ta tới một trang web tự nhận là một chương trình trực tiếp kiểu phòng đỏ sắp sửa bắt đầu. Nạn nhân được biết là những tên khủng bố IS và những kẻ thực hiện việc tra tấn hứa hẹn sẽ đày đoạ chúng trong hàng tiếng đồng hồ. Nhưng giờ đầu sẽ là nội dung thân thiện với gia đình. Bạn biết mà, cho mấy đứa trẻ ráng thức khuya để xem trực tiếp một người bị giết một cách man rợ trên web đen :D Sau những giờ phút chờ đợi mòn mỏi, chương trình trực tiếp bắt đầu và người xem được chiêm ngưỡng một đĩa thịt xông khói.
10:11
Truyền thông đại chúng sẽ khiến bạn tin rằng mạng nổi chỉ là một phần cực kì nhỏ trên cùng một thế giới ngầm đầy rẫy tội ác ở dưới nhưng điều đó hoàn toàn không phải là sự thật. Và chẳng lạ gì về việc họ thường xuyên nhầm lẫn web đen với mạng chìm rộng lớn hơn rất nhiều. Theo một nghiên cứu gần đây từ đầu năm 2016 cho thấy, trong số 2,723 trang web .onion trên mạng lưới Tor, có 1,547 trang chứa nội dung bất hợp pháp. Vậy là hơn phân nửa. Đó bao gồm nội dung khiêu dâm, ma túy, rửa tiền, khủng bố ảo, đâm thuê chém mướn, mua bán súng và vũ khí, vân vân và mây mây. Nhưng chỉ có từ 3 đến 6% những người dùng Tor thật sự dùng những dịch vụ ngầm này. Vậy chỉ có 3-6% sử dụng web đen. Phần lớn người dùng Tor chỉ để bảo vệ sự riêng tư của họ và lướt web một cách ẩn danh và chưa bao giờ truy cập các trang web .onion.
11:12
Vậy thì, tuy web đen là nhà của những nội dung kinh hoàng nhất trên cả mạng Internet, nó không hề nghiêm trọng tới mức như một số người đã đồn thổi. Vậy thì ta có câu hỏi này: Làm cách nào để ngăn chặn bọn tội phạm sử dụng những dịch vụ này mà vẫn cho phép những người dân vô tội dùng nó để bảo vệ sự riêng tư của bản thân? Câu trả lời rất đơn giản: chẳng có cách nào cả. Bạn không thể hạn chế một thứ gì đó nếu bản chất của nó sinh ra không phải để hạn chế. Đó chính là vấn đề với sự ẩn danh. Ai cũng có thể làm hoặc nói bất cứ thứ gì nên ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận cái tốt lẫn cái xấu. Mặc dù các cơ quan thực thi pháp luật có khả năng đánh sập cả một mạng lưới hoàn toàn, họ sẽ không làm vậy. Vì Chính phủ Mĩ cần Tor như bất cứ ai khác. Đừng quên rằng, chính họ tạo ra công nghệ này. Và họ không tạo ra thứ công nghệ này chỉ để công bố nó cho công chúng miễn phí. Nó chỉ được công bố ra cho công chúng vì sự sử dụng rộng rãi chính là điều cần thiết làm
12:17
cho Tor thật sự ẩn danh. Để dẫn chứng thì chúng ta lại trở về phát biểu này. Rodger Dingledine: "...Chính phủ Mĩ không thể đơn thuần điều hành một hệ thống mạng ẩn danh cho tất cả người dân rồi chỉ cho phép bản thân họ dùng nó, vì nếu vậy mỗi khi có ai kết nối từ đó thì người ta sẽ nghĩ ngay 'ồ, lại là một nhân viên CIA...'" Bạn nghĩ ai là người đầu tư cho dự án TOR? Vào năm 2007, 100% vốn đầu tư cho dự án TOR là từ Chính phủ Mĩ. Vào năm 2008 là 86%. Năm 2009, 90%. Năm 2010, 94%. Năm 2011, 78%. Năm 2012, 81%. Và năm 2013 là 94%. Một nhân viên chính phủ hoạt động ngầm cũng cần đến một mạng lưới ẩn danh cũng như một tên khủng bố, một tên tội phạm ấu dâm hay một kẻ rò rỉ thông tin cần đến nó. Là tất cả cùng được lợi, hay chẳng ai được gì cả. Đó là một sự thật phũ phàng.

DOWNLOAD SUBTITLES: