The Pilgrim's Progress (2019) | Full Movie | John Rhys-Davies | Ben Price | Kristyn Getty

The Pilgrim's Progress (2019) | Full Movie | John Rhys-Davies | Ben Price | Kristyn Getty

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 1434

Number of words: 11004

Number of symbols: 38854

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
Cách đây nhiều năm, ở vương quốc A-pô-ly-ôn, ngang qua khu vườn Tứ Giang và trong khu vực A-ba-đôn nơi đó có một thành cổ. Tên của nó trong ngôn ngữ cổ là Hủy Diệt. Nhưng theo thời gian, một cái đầu xuất chúng tên là Xi-phe đã sớm đặt cho nó một cái tên nghe dễ chịu hơn là Bất Diệt, dù có người nghĩ đó chỉ là ao ước mà thôi… vì thành này thật bị rủa sả qua sự mục nát, làm cho cư dân của nó không còn chọn lựa nào khác là phải quần quật làm việc không ngừng nghỉ chỉ để tồn tại mà thôi. Nhiều năm, nhiều thập kỷ, nhiều thế kỷ trôi qua thành phố tăng lên về dân số và sự lao nhọc. Cai trị trên nó là những tên Giám Sát hậu tự của Xi-phe. Là những nhà quản lý xuất chúng, họ giữ cho thành tồn tại bằng cách giám sát vô vàn những ca kíp và lịch làm việc. Tiếp. Cố Chấp Cứng Đầu
01:35
Tiếp. Thiên Hướng Lữ Khách Người tiếp tục. Công việc có ý nghĩa tột bậc, vì thế một ngày nọ, một chấn động xảy ra khi người ta phát hiện ra rằng… Một tên đã biến mất rồi Cái gì?! Lùi lại nào. Một lần nữa. Ôi trời Xé hết xuống rồi đốt đi! Tất cả luôn! Các ngươi có nghe chưa vậy! Nhanh tay lên, Sếp mà xuống là ăn cám cả đám đó. Nếu ta là các ngươi thì ta sẽ làm hết sức là cẩn thận! Các ngươi phải làm sao mà không còn một chút bụi nào hết cho ta! Vậy đó. Ông ấy là vậy. Đúng là ông ấy. Người Tìm Đường Trung Tín. Một kẻ loạn trí. Mà anh không thể trách một người vì mơ mộng, phải không Cố Chấp. Ngay cả khi anh ta là một kẻ loạn trí. Từng là một kẻ loạn trí. Chỉ có kẻ loạn trí mới liều mạng trốn ra khỏi biên giới! Chẳng có gì tốt lành khi trở mặt với những nguyên tắc, lúc nào tôi cũng nói vậy!
03:25
Chẳng có gì tốt lành hết! Ra khỏi biên giới hả? Anh ta đã đến đó à? Đúng Và mọi người điều biết bên kia biên giới chẳng có gì ngoài cái chết trực chờ. Có đúng như vậy không? Tên ngươi là gì? Thiên Hướng... là Giám sát... à, ý tôi là... là Thiên Hướng còn ông là giám sát, hiển nhiên rồi... Và ngươi không muốn hậu quả như Người Tìm Đường Trung Tín chứ? Điều gì đã thúc đẩy anh ta đến chỗ… chệch hướng này. Không! Chắc chắn là không! Dĩ nhiên là không! Không bao giờ! không! Tốt! Đừng quên nhặt không còn một mảnh giấy nào nghe chưa? Mọi bức vẽ... Kể cả giấy nháp đó. Còn ngươi... À dạ thưa sếp! Em có mặt. Ta có một việc cho ngươi. Mệnh lệnh của ngài là ước muốn của tôi! Mình thật sự không hiểu Người tìm đường trung tín đang nghĩ cái gì nữa? Người ta nói rằng không ai tìm ra Quyển Sách ấy, đúng hơn là Quyển Sách ấy đã tìm ra họ. Và tình cờ Thiên Hướng bắt đầu đọc…
06:18
và đọc... và đọc, và đọc, Không thể làm cho mình hết tò mò về những trang sách ấy, anh đọc Quyển sách ấy thâu đêm và… Hết ngày hôm sau, và ngày hôm sau nữa, Càng đọc, mối quan tâm về những điều đúng đắn càng thêm lên cho đến khi chúng trở thành một gánh nặng đối với anh. Thiên Hướng đọc về những điều anh chưa bao giờ mường tượng, về sự nhân từ anh chưa bao giờ nghĩ sẽ tồn tại, về những điều sai quấy cần phải được sửa lại, về gốc gác thành phố của anh và... về.... Cuộc chiến hả? Chúng ta phải thoát ra khỏi đây, em à! Ở trong quyển sách này nói như vậy... và anh thật sự tin điều đó. Và cuộc chiến đó sẽ phá hủy tất cả thành. Vì vậy chúng ta phải đi trốn đến... đến thành phố khác. đó gọi là Thiên Thành. Thành sáng.... Đó chỉ là cuốn sách thôi anh à. nếu em chịu đọc nó thì chắc chắn là em sẽ hiểu.
07:39
nó rất hợp.... ...lý? Anh đang kêu em và bọn trẻ, cùng đi theo anh,,, vượt ra khỏi...biên giới sao? Không anh à! Nó không hợp lí chút nào. Không hợp lý. Kể từ khi anh bắt đầu đọc quyển sách đó cách đây vài ngày, Anh cứ đọc và đọc, đọc như một kẻ loạn trí! Thành sẽ bị hủy diệt! Thành sẽ bị tiêu tan trong lửa! Thật đau lòng khi em và các con phải thấy anh trong tình cảnh đáng thương này, Tất cả đều... Chính gánh nặng này... Gánh nặng...? Gánh nặng nào vậy hả anh Thiên Hướng? Giờ anh chỉ toàn xương với da thôi! Anh càng đọc nó... thì càng làm anh nặng gánh. Em không thấy hay sao? Chồng tôi. Anh biết... Nghe anh nói có vẻ rất là điên khùng... Nhưng anh yêu em, và... Và anh muốn điều tốt nhất cho cả nhà của mình. Và nếu như thành bị hủy diệt Nếu thành bị hủy diệt thật sự... Anh không muốn em... các con... hay bất cứ ai vì thứ vật chất đó mà bị hư mất. Anh rất yêu em! Vợ yêu à!
09:00
Vậy thì chọn đi. Chọn...? Anh chọn đi... Các con... Em Mẹ con em không thể chịu được khi thấy anh như thế này ngày nọ qua ngày kia. Anh phải quyết định cho điều anh muốn. Ở lại với mẹ con em... Hay ra đi. Bởi vì mẹ con em sẽ không đi với anh! Không đời nào! A, hên quá... Sếp đây rồi. Có dấu hiệu gì không? Dấu hiệu...?! À... nhiều.... sao...có một cái bảng ở đây! Ta nói về kẻ mất tích đó! Đồ ngu! Ô...ô.... Có có.... Dĩ nhiên rồi...có... và...không.... Có và không?! Chúng tôi đã theo dấu chân của nó đi qua biên giới, Sếp thấy không? Rồi sau đó... đi theo đến vũng lầy tuyệt vọng... Đây là kết cuộc của nó sao? Vũng lày. đó... Đó là chỗ phần chữ.... Không... được sử dụng. Thưa sếp! Ý ngươi là gì? Dạ...sếp cũng thấy, dấu chân của nó đã bước vào...
10:40
và bước ra khỏi vũng lầy đó. rồi hướng đến... à... Thiên Thành hay gì đó... Có vẻ như là Trung Tín... vẫn...còn sống thì phải.... Cái gì...Còn sống hả? Thôi rồi...kì này tiêu rồi... Nếu như vậy thì ông chủ sẽ không được vui đâu. Khi nào ta cần nghe điều hiển nhiên, ta sẽ cho ngươi biết! Dạ...đúng... Dĩ nhiên... Ta không kham nổi khi mất thêm một thằng ngốc nào nữa… chắc chắn không trước cuộc chiến nhưng,... thế nào cũng có kẻ bép xép với ông chủ. Trở về thành, loan tin… rằng điều vô cùng tồi tệ đã xảy ra cho Trung Tín đến nỗi ta không thể kể chi tiết. Ngươi càng ít nói thì trí tưởng tưởng của người dân càng lấp đầy khoảng trống đó. Tuyệt vời! Dạ... Kế hoạch sếp hay thiệt á! Đi ngay, ta không muốn kéo dài. Mệnh lệnh của sếp luôn là ước muốn của em. Thưa ông chủ! Chuyện gì? Dạ thưa ông chủ... Không cần phải nhắc ta về địa vị của ta.
12:56
Dạ... dĩ nhiên rồi... một thần dân của ngài... một người tên là Trung Tín đã mất tích... thật ra hắn không mất tích vì... chúng tôi biết hắn đang đi đến... Thiên Thành Ta biết. Tôi biết thể nào ông chủ cũng thông cảm... Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi... Điều gì khiến ngươi nghĩ rằng... ta hay thông cảm? Ý tôi....Ý tôi là.... CÚT ĐI!! Tôi sẽ không tái phạm nữa! Thưa ông chủ! Tôi cam đoan đó! Sai rồi! Ơ... Ông chủ à... Nhớ... Cẩn thận. kẻ ngu có khuynh hướng sinh ra một kẻ ngu khác. Mình đang làm gì thế này? Mình chỉ có một… tấm bản đồ. Nếu như mình không về kịp để cứu họ thì sao đây? Mình nên làm gì đây? Mình nên làm gì đây? Tôi tin là tôi có thể trả lời câu hỏi đó. Sao...hồi...hồi nãy...hồi nãy tôi không thấy ông?
14:39
Bởi vì tôi mới đến đây thôi! Cứ gọi tôi là Người Dẫn Lối. Anh bạn... Mình nên làm gì đây? Câu mà lúc nãy anh hỏi... Tôi sẽ nói cho a biết... Chạy... Chạy à?.. Đừng nên chần chừ! Đừng phí thời gian! Hãy làm những gì anh biết mình phải làm! Anh sẽ sớm tận mắt thấy những gì anh tin trong lòng... và... vứt bỏ thứ đang trên lưng anh! Thứ... Anh cũng nhìn thấy nó sao? Ồ...Dĩ nhiên rồi! Tôi dám chắc nó rất nặng và làm anh phát bệnh! Có vẻ như mỗi ngày nó càng nặng! Khổ đau thế nào thì gánh nặng của anh cũng thế ấy, chàng trai ạ! Nhưng, anh sẽ không tự vứt nó đi được đâu. Tôi đảm bảo với anh. Nè... Anh có nhìn thấy cái cổng ở đằng kia không? Cổng?... Ở Đâu? Thôi được rồi, đừng lau nước mắt nữa, anh hãy nhìn xuyên qua chúng. Đôi khi những giọt nước mắt giúp cho ta nhìn rõ ràng hơn. Tôi...vẫn không thể... Anh hãy nhìn xuyên qua những buồn khổ đó đi. Ô... Chờ đã... Tôi nghĩ tôi thấy rồi. Tôi đã nhìn thấy...
15:46
Cạnh ánh sáng... Tốt...Tốt lắm. Nghe tôi nói đây... Anh hãy cứ nhìn theo ánh và đi thẳng về phía đó. Hãy nhớ đừng quay qua trái, hay quay qua phải. Cứ đi thẳng về phía trước. Tốt lắm! Rồi anh sẽ sớm đến được cánh cổng ấy. Cánh cổng hả? Và ở đó, anh sẽ được biết điều anh phải làm. Đi đi! Được... Tôi sẽ... Nhanh lên... Đừng phí thêm thời gian nữa! Chạy đi! Chạy...Tại sao chớ? Bởi vì những kẻ chỉ có thiện ý thôi thì không thể kinh nghiệm điều tốt nhất đâu! Kẻ,,,gì...? ĐI!!! Thiên Hướng! Thiên Hướng Trời đất ơi....! Cố Chấp hả...? Anh đang làm gì ở đây vậy? Tôi đang ráng giúp anh không làm mình trở nên nhu ngốc hơn giống như kiểu mà trước giờ mà anh hay làm. Vợ anh đã kể hết cho tôi nghe rồi! Không! Tôi cần phải đi đến... Không, Tôi không cho anh đi... cho tới khi anh chịu nghiêm túc lắng nghe những lý lẻ của tôi. Tôi phải... Không! Cấm nhúc nhích. Được rồi... được rồi! Cuối cùng cũng chịu... Ờ...Ba Phải... Cảm ơn anh vì đã giúp tôi một tay nha.
17:19
Bắt được anh ta rồi, vậy... đi về được chưa? Chưa. Được! Vậy thì... lên đường bình an nha. Quay lại đây! Sao? Còn anh đi đâu vậy hả? Tôi nói là tôi sẽ nghe... chứ không nói là sẽ không đi nữa. Phiên phức... Chờ tôi với Thiên Hướng. Án cái quái quỷ gì khiến chúng ta bỏ những người yêu thương ở lại vây? Đúng rồi... sao vậy? Bởi vì khi so sánh thì nó chẳng là gì so với tất cả những điều Vua Thiên Thành hứa ban cho thần dân Ngài: Đầy niềm vui trong sự hiện diện của Đức Vua… Ố…Không còn khổ đau Và những con đường dát vàng. Thành phố mà tôi để lại phía sau thì đầy tội ác và đau khổ… Anh ta nói có lý quá ha! Tốt nhất anh nên im đi! Anh giúp tôi hay giúp anh ta vậy? Được thôi! Thành phố mà tôi đang tìm kiếm toàn là những điều tốt lành, vui mừng và vững bền mãi mãi! Tôi muốn tìm thành phố ấy rồi về nói cho mọi người biết làm thế nào đến đó được.
18:31
và anh có thể đọc về nó trong quyển sách này đây. Thấy không? Không tôi chẳng thấy! thật lòng tôi cũng chẳng muốn thấy nữa. Cái quyển sách mà lẻ ra ngay từ đầu anh không nên cầm vào đó chẳng được tích sự gì ngoài việc đặt anh vào một con đường mộng tưởng… à, nói mới nhớ trời sắp tối rồi và tôi nhớ cái gối của mình ghê! Vậy, rốt cuộc anh đi với tôi hay là không anh chàng cứng đầu cứng cổ? Không phải là tôi cũng vừa mới hỏi anh câu giống như vậy à? Thì tôi cũng thấy anh cũng hết sức là cố chấp! cố chấp vì những nguyên nhân sai lầm. Thôi mình về, Ba Phải! Mặc kệ ảnh đi, bó tay rồi! Anh không nghe tôi nói gì hả? Anh không nghe anh ta nói gì hả? Con đường dát vàng, không còn khổ đau. Cái gì? Đừng có ngu ngốc nữa. Được rồi! Được gì? Làm không ngừng nghỉ. Chỉ toàn khổ đau. Còn đường dát vàng. Không còn khổ đau. Hẹn gặp lại nha. Được. Tôi thấy tôi đổi ý á, cũng chẳng có gì cả!
19:43
Dĩ nhiên rồi! Anh chắc chắn là anh sẽ không đổi ý chứ, Cố Chấp? Anh nhìn tôi có giống tôi muốn đổi ý không? Đồ ngốc! Cắm đầu đi tìm cái chết! Tôi sẽ kể lại thật chi tiết cho cô vợ tội nghiệp của anh và mấy ông giám sát nghe. Vậy... con đường dát vàng, không còn khổ đau… còn gì nữa, kể tôi nghe với! Sống đời đời, Bình an trong tâm Vui mừng mãi mãi trong sự hiện diện của Vua Y phục lấp lánh. Sung sướng quá! Vậy mình còn chờ cái gì nữa? Mau đi thôi. Phải đến đó càng nhanh càng tốt. Gì vậy? Bùn hả? Bùn! Ba Phải! Anh có sao... Kéo tôi... Biết trước vậy hả, tôi không có thèm nghe theo anh đâu. Đây... Cứu... Con đường dát vàng hả? Y phục lấp lánh hả? Y phục lấp lánh đây hả? Mới bắt đầu đi theo anh thôi, mà mọi thứ đã như vậy rồi! Thì làm sao mà tôi tin được đến cuối cùng sẽ có kết quả tốt như a nói chứ. Cứu đến cuối cùng sẽ có kết quả tốt như a nói chứ. đến cuối cùng sẽ có kết quả tốt như a nói chứ.
21:24
Tôi bó tay với cuốn sách của anh luôn đó. Cứu. Đối với tôi, chuyện đổi ý cũng chỉ là cái chuyện nhỏ xíu thôi. Quên đi ngài. Làm ơn! Cứu! Cứu tôi. Anh kêu tôi? Hả?... Tôi... Tôi đã kêu cứu. Tôi không biết phải làm sao hết. Và tôi đến, Vì đó là tên tôi. Cảm ơn... Khỏe hơn chưa? Tại sao anh không dùng những bậc thang chứ? Bậc thang hả? Lại bị phủ lên rồi! Đức Vua đã làm những cái bậc thang ở đây để giúp cho những người như anh. Nhưng anh rằng sự sợ hãi, nghi ngờ,... và nản lòng của người ta đã làm ra đầm lầy này và làm cho chúng tràn đến tận đây hay không? Thì ra đây là... Đúng! Nhìn giống bùn. Dính như bùn. và.... nó kéo người ta xuống như bùn. Nhưng không phải bùn!
23:03
Nó là đống hỗn độn của sợ hãi. Người ta gọi nó là Vũng Lầy Tuyệt Vọng! là nơi mà những người giống như anh bạn của anh lúc nãy chưa bắt đầu đã vội bỏ cuộc. Nhưng anh ta đúng. Đúng hả? Đúng khi anh ta quay về, Nhưng... Anh bạn à, còn con đường mà anh đang đi Không dành cho người hai lòng. Không! Không! Không cho người thiếu quyết đoán như anh. Không hề, Còn vũng lầy này sao? Nó không đáng gì so với gian nan phía trước đâu. Tôi muốn hỏi anh một câu được không? Anh có biết Vua Thiên Thành hay không vậy? Ngài cử tôi đến đây mà! Anh đã thấy Thiên Thành rồi hay sao? Dĩ nhiên rồi! Vậy tránh đường cho tôi. Tôi biết đường đi sẽ còn chông gai lắm! Tôi biết điều đó nhờ quyển sách. Và để tiếp tục cuộc hành trình, tôi chỉ nương cậy vào Đức Vua thôi mà tôi đã quyết chí tới cùng. Tôi không nghi ngờ gì Thiên Hướng à. Vì tôi biết chắc rằng anh đã hướng về sự sáng
24:20
và sẽ không ngoái lại đằng sau! Tiếp tục con đường đi. và đừng quên rằng Sự cứu giúp bằng cách này hay cách khác luôn ở gần bên anh. Cảm ơn anh một lần nữa... Còn bùn đó... anh vẫn còn một ít bùn trên người. Tạm Biệt! anh hãy nhớ rằng, sự giúp đỡ bằng cách này hay là cách khác. luôn luôn ở gần bên anh. Lần này chắc ăn cám. Một đứa khác lại biến mất nữa. Hình như sếp biết rồi! Đúng! Ta biết! và dĩ nhiên là ông chủ cũng biết nữa. Hắn đã vượt qua vũng lầy bước vào địa hạt bên ngoài rồi. Nếu vây.... Nhưng mà.... đâu còn làm gì được nữa. Được chớ... Ở địa hạt bên ngoài, mình không cản trở được hắn. Nhưng mình có thể khuyên can hắn bằng sự sợ hãi, nghi ngờ, tự cao có nhiều, rất nhiều rất nhiều cách thuyết phục hắn Ước gì mình quăng được cái này đi. Nó chỉ làm cho hành trình của mình thêm giang khổ.
26:20
Mình sẽ bỏ bất cứ thứ gì trong thế gian này để.... Có chuyện gì với cậu sao chàng trai trẻ, và cái thứ quái quỷ, gớm ghiếc gì ở trên lưng cậu vậy hả? thật ra là tôi đang trên đường... Cậu nghe danh của tôi bao giờ chưa? Trần là họ, Thế là chữ lót còn Khôn là tên, Dĩ nhiên rồi, đừng bao giờ lẫn lộn nha! mà cậu vừa nói gì? Tôi... thật ra tôi đang trên đường đến Thiên Thành thông qua cánh cổng thầy. Tới đó tôi hy vọng.... sẽ vứt bỏ được gánh nặng đang đè nặng thêm hàng giờ này. Vậy tôi tin là cậu sẽ làm tốt thôi, cậu bé, Nhưng Dạ? Là...ai nói cậu biết rằng ở đó cậu có thể quẳn nó đi? Có một người đàn ông rất tốt đến với tôi lúc tôi cần Người Dẫn.... ... Lối phải không? Dĩ nhiên rồi. Ôi trời.. trời... Cái gì chứ?... Cậu phải bỏ công lặn lội từ xa tới đây. Và rồi... Nhưng mà chuyện gì?
27:41
Chỉ là cái chuyện về...Người Dẫn Lối. Dạ? Thì... Ổng có chút... Ông... Ấy.... Đúng! Ông ta...điên như con chiên... Gã đàn ông tội nghiệp đầu óc cứ trên mây! Không! Vậy nên tôi không hiểu cái Người Dẫn Lối này Nghĩ cái quái gì mà bảo cậu đi cái hướng chẳng có gì ngoài rắc rối và nguy hiểm. mà tôi thấy qua những vết phồng chân, nước mắt và bùn lầy mà cậu đã trải qua! Vì vậy đừng có đi cái hướng đó! Hướng đó sai quá sai! mà đi cái hướng này nè. Nó không chỉ có.... Nhưng.... Nhưng nhị gì? Cậu đừng tranh luận với tôi. Cứ nghe tôi đi... Nào! Đi hướng này đảm bảo là chuẩn nhất rồi. Vậy coi được hông! Cứ đi hướng này và đừng ngoái đầu nhìn lại cho dù mọi thứ có như thế nào đi nữa cứ đi theo hướng mà tôi chỉ cho cậu cho tới khi cậu đặt chân tới.... Một ngôi làng gọi là Đạo Đức!
28:55
Tới đó cậu sẽ thấy ngọn đồi Cậu sẽ biết mình đã đến đồi đó nhờ các cái tấm bảng Tới đó, chứ không phải tới cồng ngu ngốc mà cậu mới kể cho tôi Người ta sẽ cho cậu biết làm thế nào để quăng cái thứ xấu xí ấy đi. Ai đang đến đó? Ta hỏi là Ai đang đến đó? Tôi... Tôi.... Tôi tên là.... Thiên Hướng. Người ta kêu tôi đi tìm một quý ông tên là.... là Trọng Luật Có phải ông không vậy? Ông thì đúng, nhưng một quý ông thì ta không phải. Người .... ta... nói.... ông... có thể. gỡ bỏ cái... Đừng có ấp úng nữa, nói cho lưu loát nào. Ta không rảnh cả ngày đâu. rằng ông có thể ...gỡ bỏ gánh nặng này cho tôi. Ta có thể làm được.
30:08
Ô... tốt...vậy.... giúp tôi... được không? Không... bây giờ ta không thể xuống chỗ của người được Ta không thể. Ta là một ngọn núi mà Ngươi sẽ phải lên với ta. Nhưng... Nhưng...Bằng cách nào? Ngươi hãy đi theo chỉ dẫn dạ...là cái nào? Dĩ nhiên là tất cả rồi Cái nào hả? Nó quá nhiều... Quá nhiều...quá nhiều sao? Theo ngươi bao nhiêu là đủ? Lên đi! Ngươi có muốn gánh nặng được vứt bỏ không? Lên với ta nào. Nhưng.... Hãy làm theo ta nói...lên đi! Ngươi vẫn còn quá xa. Ta vẫn chưa thấy ngươi đó. Lên đi... Lên đi nào. Ta không thể nào làm thay ngươi được. Ngươi đã xót một bảng hiệu ở chỗ kia. Ta đã bảo ngươi xót rồi. Ngươi đang mong chờ ta giúp ngươi?! Trong khi ngươi còn không giúp được chính mình Đứng dậy ngay.
31:21
Bây giờ mình không biết phải làm sao nữa. Tại sao anh lại vội đi khỏi con đường chính đáng vậy? Tôi, tôi không biết. Cẩn thận Đi thôi! Anh phải thoát ra khỏi tất cả những thứ đó! Điều răn không cho anh thứ anh tìm kiếm đâu, Thiên Hướng à chúng chỉ là lời nhắc rằng anh không thể nào giữ tất cả những điều răn. Luật pháp không bao giờ có thể vứt bỏ gánh nặng của anh! Ngươi nói cái gì?! Là vậy đó. Ta sẽ cho ngươi thấy ta làm được những gì chuẩn bị mà xem sức mạnh của ta trên kẻ đáng thương này Thiên Hướng, chạy mau. Chôn ngươi dưới sức mạnh của ta Ta sẽ... Rũ khỏi thế giới gánh nặng của ngươi và chính ngươi! Anh có sao không? Khi Trọng Luật dội luật pháp trên chúng ta, chúng ta đã được phóng trở lại đường chính đáng. Đường chính đáng mà…. Anh đã rẽ bước. Thật ra đó đâu phải là lỗi của tôi. Ô! Là vậy sao? Tôi có gặp một người, hình như ông ta tên là Trần Thế...
33:06
Tên Vô lại đó sao? ông ta nói có cách dễ dàng hơn để trút bỏ gánh nặng và tôi… ừm, tôi… Anh đã bị dẫn ra khỏi đường chính đáng. Tôi tưởng... Anh nghĩ rằng Đức Vua đang dẫn anh đi sai đường sao? không phải… tôi… Là anh đã tự chuốc khổ đau cho chính mình khi từ chối những chỉ dẫn mà Đức Vua đã gửi đến cho anh, Thiên Hướng à Ông nói đúng! Đó là lỗi của tôi… Tôi chẳng việc gì phải nghe theo lời của Trần Thế Khôn Không… không phải lỗi của ai khác mà là của chính tôi... Tôi xin lỗi. Tôi.... Đã được tha thứ. Hả... Tôi... Sẽ được tha thứ Nếu nước mắt thể hiện sự hối tiếc, thì nước mắt của anh chính là như thế. Đức Vua đã nói: “Mọi lầm lạc đều sẽ được tha.” Bây giờ, thì hãy đứng lên... Và tiếp tục cuộc hành trình, bởi vì anh không có thời gian đâu! Nhưng anh hãy nhớ kỹ rằng có hai điều kẻ lừa dối đã xui anh làm:
34:11
Thứ nhất là: hắn xui cho anh dễ dàng đi chệch khỏi đường chính đáng, và thứ hai: hắn biến những khó khăn trên đường anh đi trở thành điều gì đó mà anh muốn tránh né. Bây giờ… hãy lên đường đến Cổng thành! Và anh hãy nhớ rõ đây Thiên Hướng Đừng lìa bỏ đường chính đáng nữa! Ngươi.... Đã thất bại thảm hại Nhưng...nhưng.... tôi đã làm cho nó chệch đường. Và sau đó... Bỏ nó... Trong tay của Thế Khôn và Trọng Luật Tôi tin nó sẽ bị kẹt trong mê trận của họ. Nó thuộc về ta... Nó thuộc về ta.. Bây giờ... Không còn nữa! Bây giờ ngài muốn tôi làm gì? Cử thêm quân Cử cả quân đoàn xem. Hãy làm điều ngươi phải làm. Dạ...Dạ...Thưa ngài. Không để nó bén mảng đến gần cánh cổng đó, Cản nó lại... Cản nó lại....
36:30
Bình tĩnh nào! Cánh cổng! Cuối cùng cũng đến. Sự giúp đỡ bằng cách này hay cách khác chắc chắn sẽ đến... Tôi tin là như vậy... cứu... cứu... Hãy gõ cửa… thì cửa sẽ… Làm ơn mở cửa... - Nghe! Tôi là Thiên Hướng và tôi... - Hả? Cho tôi vào! - À! Đúng mật khẩu rồi! Mình đã thoát rồi! Mình đã làm được. Đôi lúc tôi tưởng mình không làm được Nhưng... đã được. Tôi đã làm được! Ở đây không có ai bị đuổi ra cả. Anh đang làm gì vậy? Người ta nói với tôi là cái này sẽ được cất bỏ khi tôi đến đây đó. Tôi tin câu ấy phải là như vầy: "và ở đó anh sẽ được nói cho biết điều anh phải làm!” Đúng vậy! Tôi nghĩ.... Anh nên chạy đi! Chạy...? cứ để tôi lo cái đám này. Đi càng nhanh càng tốt. Nhưng... Tôi tưởng hành trình của tôi đã hoàn tất rồi chứ. Tôi... - Chưa đâu chàng trai. Hành trình của cậu mới bắt đầu thôi... và nếu tôi là cậu thì.... Thì tôi sẽ chạy ngay bây giờ... Nhanh lên! Đi
39:40
Nhưng mà... - Chạy nhanh đi. Nhưng...tôi không biết đi đường nào hết. - Đi thẳng Luôn đi thẳng, nó sẽ dẫn anh đến cô Thông Giải. Để đây tôi lo. Tới đây lãnh đòn nào. Loại chuột nhắt có cánh! Bây giờ thật sự mình đang rất cần sự trợ giúp. Là cái gì vậy? Mày muốn tao theo mày đúng không? Cô...Cô là ai? Chàng trai... Chàng trai của tôi. Sao vây? Tôi là Người Thông Giải của cậu Tôi đang đợi cậu và tôi thì lại đang đợi một căn nhà chẳng hạn. Mọi thứ không phải lúc nào cũng như vẻ ngoài của nó, Thiên Hướng à và cậu có biết rằng đôi khi những cú ngã nhào như vậy lại dẫn ta đến những nơi thú vị nhất. Người giữ cửa đã đúng khi nói rằng ở đây cậu sẽ được trợ giúp. Sao vậy? Có chuyện gì nữa hay sao? Ánh sáng....Dường như đang đi theo cô?! Nó phải theo...Tôi là Người Thông Giải mà. Tôi sẽ mang ánh sáng, đến nơi có bóng tối.
43:13
À, tôi biết rồi Có thật vậy không cậu Thiên Hướng. Thật gì? Ý cô là - Nhận biết... và... sự thấu hiểu. À... giờ thì tôi bắt đầu không rồi trên đường đến đây, cậu đã bước đi trong bóng tối. Tôi ở đây để ban Ánh sáng cho phần đường còn lại của cậu. Họ là ai vậy? Chúng tôi là những người đi theo Đức Vua Ngài dẫn chúng tôi bằng con đường sự sáng nhờ quyển sách của Ngài. Những lời hứa của Đức Vua luôn ở bên họ và chú tâm vào những thứ tồn tại vĩnh cửu. Hãy nhớ trong đầu Thiên Hướng à. vì cậu sẽ gặp những người giả vờ dẫn cậu vào đường chính đáng Nhưng rồi sẽ dẫn cậu... đến với... Đau khổ! Còn đây.... Đây là....? - Ham Mê kẻ luôn nổi cơn tanh bành vì nó muốn thứ nọ thứ kia. Khi lớn lên ngươi cũng chẳng đáng yêu gì đâu!
44:36
Mặt khác, Kiên Nhẫn... Bây giờ thì nó lại vui vẻ đón nhận mọi thứ. Cậu đang học cách quan sát chứ không chỉ nhìn, Thiên Hướng à! Tốt lắm. Và lời giải nghĩa ở đây đó chính là: Tôi phải thỏa lòng học kiên nhẫn để chờ đợi những điều Đức Vua đã hứa với tôi. và không bị cám dỗ lạc đường. Những gì cậu đã thấy sẽ giúp cậu trong hành trình của mình và...cuối cùng... Ôi không....... Nếu cậu thắc mắc tại sao ông ấy bị ở trong cũi...cậu hỏi đi. Ông à... Nhìn ông sao có vẻ tuyệt vọng vậy? Không... Con...con nghe không rõ ạ?! Ông ơi con không nghe ông nói! - Không Hy Vọng Không hy vọng...Không hy vọng!... Không... Không hy vọng...Không hy vọng!... Không hy vọng...
46:11
Hình ảnh cuối cùng, tôi cảm thấy... rất là khó chịu, Người Thông Giải à! Đầy tuyệt vọng... Không thể chịu nổi. Nhưng ý nghĩa của nó là gì chớ? Cậu sẽ là người giải nghĩa nó cho đến thời điểm thích hợp. Món quà tôi dành tặng cậu lên đường có thể tóm lược trong những lời này: Hãy quan sát! Đừng chỉ nhìn! Hãy lắng nghe... và... Và... chứ đừng chỉ nghe thôi. Cậu đã sẵn sàng tiếp tục cuộc hành trình của mình rồi đó. Hãy suy ngẫm về những gì cậu đã học được trong hôm nay để chúng hướng dẫn cậu và dẫn cậu đến nơi mà lòng cậu khao khát! Lối Nhẫn Nhục. Lối Ham Mê. Đường nào bây giờ? Hãy quan sát... không chỉ - Nhìn! Mình không thấy hợp lí chút nào. Nhưng… đi theo đường của Đức Vua thì không sai được,
48:03
cho dù nó có vẻ gập ghềnh hay là khó khăn đến đâu. không biết làm sao mang gánh nặng này lên ngọn đồi hẹp ấy được Nhưng mình sẽ đi đến cùng. Được... Nếu mình cứ tiếp tục bước đi... Đức Vua... sẽ thêm sức mạnh cho mình. Ngài sẽ thêm sức cho tôi. … và nếu Ngài muốn giảm bớt gánh nặng cho tôi. Cái gì? Niềm vui... Khi tôi càng đến gần thì những gánh nặng đang trói buộc tôi gần như đã biến mất Mình đã đúng khi đi con đường của Đức Vua Vì mỗi... bước... mình đi...mỗi bước... mình... lại đang được Ngài Giải Phóng... Tự do... Tôi được Tự Do! Anh có hiểu những gì đã xảy ra không, Thiên Hướng. Các người là ai? Chúng tôi là sứ giả của Đức Vua.
50:42
Anh có hiểu những gì đã xảy ra không? Lòng tôi đã được tẩy sạch. Đức Vua đã làm cho tôi điều mà tôi và không một ai có thể làm được. Ngài đã quẳng gánh nặng của tôi đi, và ban cho tôi một cuộc đời mới. Đúng vậy, chính Ngài đã làm. Y phục mới cho cuộc đời mời. Chính Đức Vua đã làm cho anh một bộ. Anh hãy bước đi như một hoàng tử trước mặt Ngài, Thiên Hướng à Lòng con tràn ngập sự cảm ơn, vì thứ quần áo nhơ nhớp và gánh nặng con đã được lấy đi, thay vào đó là phước hạnh. Phước hạnh lớn lao không gì sánh nổi! Bây giờ hãy tiếp tục hành trình cho đến khi anh đến Cung Điện Xinh Đẹp Ở đó anh sẽ được bổ sức và sẵn sàng cho những gì chờ đợi phía trước.
51:59
Chúng tôi không làm gì được! Chúng tôi đã cố gắng Nhưng chưa đủ... Chúng tôi ...chúng tôi đã làm chủ thất vọng… Có lẽ…có lẽ nên quên nó đi. Có lẽ chúng ta nên…để yên cho nó. Để yên cho nó? Để yên sao? Bây giờ kẻ ngốc đó trở thành mối đe dọa lớn hơn lúc trước rồi đó! Đe dọa? Nhưng bằng cách nào? Không thể quên nó được… những đứa khác sẽ làm y như vậy. Không...Phải ngăn nó lại Nhưng…ông chủ à…nó đã mang ấn chứng rồi. Ngươi nghĩ là ta bất lực rồi sao? Ngươi chưa thấy bao nhiêu lần ta khiến chúng quay lại dù đã đi một quãng đường dài rồi hay sao? Khi ta nhúng tay vào … thì tên Thiên Hướng chỉ có mà nằm trên vũng máu của hắn mà thôi!
53:20
Cuối cùng cũng đến nơi. Cái gì vậy? Là...là cái gì? Chỉ toàn là loài thú rừng thôi. Mình phải làm gì?... MÌnh phải làm gì đây? Mình phải tiến...lên phía trước... Cứu... Cứu...! Tới đây, tới đây nào Thiên Hướng, Đúng vậy...tốt lắm! Cậu đã cho thấy cậu rất can đảm và…. Cậu đã vượt qua một thử thách niềm tin! Vừa vặn… nhưng…khỏe mạnh. Tôi tên là Thức Canh, còn đây là nhà tôi… và cậu! Tim con vẫn đập thình thịch đây! Con tưởng mình đã đánh mất niềm vui vừa mới có chứ! Chỉ khi chết thì mới không còn biết sợ gì nữa. Đừng để điều đó làm cậu phải lo lắng. Giờ cậu đã ở đây với tôi rồi... và đây, các con gái của tôi Cẩn Thận, Kỉnh Kiềng, Hiếu Thảo và Từ Tâm. Chào mừng anh đến với gia đình của tôi, anh Thiên Hướng. Cảm ơn! Rất cảm ơn về sự hiếu khách của mọi người.
55:22
và chưa bao giờ nhìn thấy nơi nào đẹp như vậy. Vua Thiên Thành đã xây căn nhà này với mục đích duy nhất bổ sức cho những lữ khách như anh. Giờ đây nó là nhà của anh cũng như nhà chúng tôi. Những người khác cũng đã đi con đường mà anh đang đi. Hãy để tấm gương của họ khích lệ anh vì giờ anh đã là một phần của cộng đồng cho nên anh không còn phải đi một mình nữa. Giờ mời anh lại bàn ăn… …và đó là điều đã thúc đẩy tôi trên con đường này. Nhưng phải nói rằng mỗi bước đều dạy cho tôi một điều gì đó mới mẻ và mỗi khó khăn đều thêm sức lực cho tôi. Tôi học được rằng Đức Vua chẳng phí hoài điều gì cả. Và, tôi đây...vẫn chưa bị xẻ ra nhiều mảnh! Phải. - Còn gia đình anh thì sao? Chị à! - Tôi chỉ hỏi vì tôi thấy... Họ ở trong... Lòng anh! Đó là sự tiếc nuối của tôi. Tôi ước gì lúc đó mình thuyết phục được vợ con...
56:43
Ở đây anh không cần phải giấu nước mắt đi đâu, anh Thiên Hướng Anh đang ở trong nhà của mình mà. Tôi rất yêu vợ tôi, Và tôi rất yêu các con của tôi rất là nhiều. Nói về họ làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm …vì tôi mang họ ở trong tim mình, nắm chặt lấy lời hứa của Đức Vua… và tôi hy vọng họ cũng sẽ hiểu và hoj đi theo, hoặc, tôi có được sự bình an nếu họ không chọn đi theo. Tôi chắc hẳn rằng Đức Vua biết rõ nỗi buồn của anh không giọt nước mắt nào đổ ra cho họ là vô ích. Cậu cứ bình an Thiên Hướng ạ, và hãy đặt gánh năng của cậu xuống chân Đức Vua vì “không một sợi tóc nào của ngươi rụng xuống mà Ngài không biết.” Bây giờ thì… có một phòng đặc biệt dành cho cậu đêm nay, hãy để tâm trí Trái tim và linh hồn mệt mỏi của cậu được nghỉ ngơi. Chị nghĩ nó phù hợp với anh ấy đó. Dĩ nhiên! Phù hợp cho một mục đích.
57:57
Tôi thấy nó không thoải mái như mấy bộ quần áo khác của tôi. Nhưng em nghĩ nó sẽ phù hợp với chặng đường tiếp theo của anh ấy. Bây giờ, chúng ta sẽ đi theo anh ấy đến... à, không cần làm phiền đến các cô... Cẩn thận. Anh không sao chứ? Tôi ổn! Tôi đoán hình như xuống dốc thì nguy hiểm hơn lên dốc rất là nhiều Đi xuống Thung Lũng Sỉ Nhục đối với ai cũng không hề dễ dàng Và khi xuống… họ phải đi một mình. Thung Lũng gì? Hình như là cô mới nói... là thung lũng.... Cái gì vậy? Mình đang ở đâu đây? Và... Thanh gươm... cái khiên…áo giáp… Họ chuẩn bị để mình chiến đấu hay sao ta? Can đảm lên... can đảm lên... Tại sao vậy?... anh đang làm gì ở đây vậy nơi kinh khủng này… quá xa với căn nhà tiện nghi và gia đình thân thương của anh? Ông... Ông là ai?
59:52
Thiên Hướng, anh không nhận ra tôi sao? Sao thế, tôi là vua của anh đây mà! Vua của tôi hả? Gì đây? Gươm hả? Anh thấy đó… tôi không hề vũ trang gì cả. Bây giờ... hãy quay về đi! Về hả? - Vợ và các con của anh Anh không biết họ nhớ anh thế nào đâu. Ba ơi về nhà đi! Ước gì anh về… giá mà có anh ở đây… - Anh có nhớ họ không? Nhớ chứ! - Ba ơi! Về nhà đi ba! Ôi! Anh thiên Hướng ơi! Tôi đang trên hành trình đến gặp Đức Vua không một ai có thể ngăn cản được tôi đâu! Cao quý quá! Tin tôi đi, không ai ngưỡng mộ anh bằng tôi đâu. Nhưng anh hãy suy nghĩ kỹ đi… ngay cả khi anh tới nơi… những người anh yêu thương sẽ ra sao? - Những người.... Có lẽ anh sẽ cứu được chính mình... nhưng… còn vợ con anh?
01:01:00
Không! Tôi nghĩ tốt nhất anh hãy về với tôi. Thôi... bỏ gươm xuống đi… và chú tâm vào những thứ tồn tại vĩnh cửu. Hãy nhớ trong đầu Thiên Hướng à, vì cậu sẽ gặp những người giả vờ dẫn cậu vào đường chính đáng nhưng rồi sẽ dẫn cậu đến với... - Sự đau khổ. Cài gì?... - Đức Vua không bao giờ làm cho tôi thất vọng. Và tôi sẽ không làm Ngài thất vọng. Đồ dối gạt, đồ dối trá, đồ chiếm đoạt… …những gì tốt và chân thật! Ta đã hầu hạ ngươi và chẳng được gì ngoài đau khổ! - Câm miệng Sự trung thành của ta là dành cho Vua Thiên Thành! Thật sao? - Người đã nghe rồi đó. Đã bao nhiêu lần trên đường đi ngươi đã làm Ngài thất vọng? Ngươi chỉ làm xấu hổ cho Đức Vua mà thôi! Điều đó càng làm cho sự thương xót và tha thứ của Ngài ngọt ngào hơn! Đồ dối trá, ngươi đã làm mù mắt thần dân mình bằng những sợi xích vô hình.
01:02:15
Đức Vua đã phá tan sợi xích ấy của ta và ta được Tự Do! Ta theo Ngài! Vậy chuẩn bị mà trả giá cho con đường của ngươi đi vì ta thề Ngươi sẽ không đi xa thêm được... Ngươi thuộc về ta! Đừng hả hê như thế, đồ quỷ dữ! Ta dù bị ngã… Nhưng ta sẽ…. Đứng dậy Ngươi sẽ lại thấy ta, Thiên Hướng à! Khi những cơn sóng đổ ập trên ngươi, khi cánh tay lạnh lẽo của sự chết ôm lấy linh hồn rách nát của ngươi… Ta sẽ ở đó! Biến đi!... Biến đi. Trung Tín?! Còn anh là? Và... Thế là anh đã tìm được cuốn sách? Nhờ nó tôi biết về cuộc chiến tranh sắp nổ ra… nguồn gốc thành chúng ta sống… Thành bị rủa sả! Nó hoàn toàn đối lập về bản chất với thành mà anh và tôi đang đi tới.
01:06:01
Thành sẽ bền vững... - Mãi mãi Người Dẫn Lối! Rất vui được gặp anh Thiên Hướng, Đây chính là người đã chỉ đường cho tôi đó. Và cũng là người mà tôi vô cùng quý trọng vì tôi cũng đã từng mắc nợ anh ấy! Nhưng cho chúng tôi biết điều gì đã dẫn anh đến đây? Rất vui khi được đồng hành với các anh Này, có muốn ăn chút gì không? Ha! Phước hạnh kép à! Không thời điểm nào phù hợp hơn là bây giờ đâu! Vậy lại đây, các bạn, nghỉ ngơi một chút đi! Tôi rất vui, không phải vì các anh đã đối diện với quá nhiều thách thức, nhưng vì các anh... đối diện với chúng bằng đức tin lớn và vẫn tiếp tục trên con đường chính đáng! Thiên Hướng và Trung Tín à, mão triều thiên đang chờ đợi cả hai và nó sẽ vững bền đời đời! Nhưng mà các bạn phải nhớ là các bạn vẫn chưa ra khỏi tầm ngắm của ma quỷ, và.... và...? Anh còn muốn nới với chúng tôi cái gì hả? Anh... Ờ.... Anh không chỉ đến đây để uống trà thôi. Còn điều gì nữa? Anh không thể tiếp tục đi mà không gặp hoạn nạn Thiên Hướng à!
01:07:20
Nhưng mà chúng tôi đã chứng tỏ mình có khả năng chịu đựng được hoạn nạn mà Và chúng tôi có những vết sẹo làm chứng đây. Không! Ý tôi là những hoạn nạn lớn hơn, nghiêm trọng hơn. Những hoạn nạn mà có thể các anh không thoát ra được Ý anh là? Các anh sẽ tới một thị trấn... ở đó các anh sẽ bị bắt…. Bị bắt hả? và…một…hoặc cả hai… …sẽ đóng ấn lời chứng của mình bằng máu. Thị trấn mà các anh đi qua rất đặc biệt. Chào mừng đến với thị trấn Hư Hoa! Nó được xây dựng bởi ác quỷ A-pô-ly-ôn trên chính con đường dẫn đến Thiên Thành - Ăn chơi không ngại mưa rơi - Thị trấn ấy tổ chức một hội chợ thâu đêm suốt sáng, - Ngại gì các bà các cô! Ai đồng ý hô “vô” nào! - nơi đó các anh sẽ đối diện với đủ mọi cám dỗ. - Đừng chạy qua đó - Các anh phải đi qua thị trấn này! Nhưng nhớ đừng quá tự tin
01:08:43
và hãy quyết tâm trong lòng về điều các anh phải làm trước khi bước vào thị trấn này - Dạ xin mời - Vì nhiều người bước vào, một mắt nhìn lên cõi đời đời, một mắt nhìn vào những thứ ở đời này và họ đã vấp ngã. Không! Những thứ mà chúng tôi muốn mua ở đây chắc chắn là không có! - Hả? - Làm sao mà không có được? - Có nghe anh ta nói gì không hả anh bạn? - Thật lố bịch! - Cái gì đang xảy ra ở đây vậy? Tại sao mọi thứ bỗng nhiên dừng lai? Hai cái tên lạ mặt này... cứ khăng khăng nói là cái thứ mà họ cần thì ở đây không có! Và kết quả là họ làm ngừng trệ hội chợ của chúng ta! Vậy thì đưa đế Quan Án. - Đúng rồi đưa đên Quan Án! Cái gì chứ? Chúng tôi có làm gì đâu? Sao lại bắt chúng tôi chứ? - Bỏ ra Bỏ chúng tôi ra! Nè... Buông ra! Bộ, có người quấy rồi hội chợ của chúng ta sao? Nói... Thì ở đây, những kẻ lạ mặt này... họ đã làm gì?
01:10:21
Không làm gì hết. Chẳng làm gì. Chẳng làm gì? Rất chính xác! Họ không tham dự vào bất cứ việc gì! Họ không mua cái gì, họ cũng không làm gì hết! Á, vì không làm gì hết, nên các ngươi đã quấy rối hội chợ này Bây giờ chỉ cần làm một việc... gọi Bổi Thẩm Đoàn. Bổi Thẩm Đoàn. Đã có mặt! Đúng rồi! Chúng ta có nhân chứng chưa? Thù Ghét và Nghịch Quang Các ngươi có biết hai tên này không? Dạ biết, ít nhất mười lăm phút rồi thưa ngài. Và hai người kiện họ vì cái gì? Họ nói thứ mà họ cần mà chúng ta thì lại không có. Và thứ đó có thể là cái gì? Bình an. Niềm vui Tình thương. Sự vô vị kỷ. Kiên nhẫn. Sự thỏa lòng. Và một mão triều thiên không bao giờ tàn héo giữa tất cả mọi điều. - Ủa chúng ta có bán thứ đó không?- - Làm cái gì có! Tôi cũng không biết luôn á - Cái đó là sao> - Tất cả trật tự
01:11:30
Yêu cầu tất cả trật tự. Ê! Ta hỏi cái! Chúng ta có bán thứ nào trong mấy cái đó không vậy? Dĩ nhiên là không rồi, Đây là hội chợ hư hoa chứ không phải là Xứ Mộng Mơ Tôi còn không biết mình kiếm mấy thứ đó ở đâu nữa! Ahem. Ta vừa được cho biết là mấy cái thứ ngươi nói tới không được bán, nếu không thì ngươi đã tìm được đầy ở hội chợ của chúng ta! Đúng vậy, những gì ông nói rất đúng! Vì chúng chỉ có thể có được nhờ Đức Vua, là Đấng ban chúng cho tất cả những ai khao khát! Cho dù nhiều tiền như thế nào cũng không thể nào mua được chúng. Chỉ có thể là sự đầu phục của tấm lòng trước con đường tốt lành hơn của Ngài! Các ngươi có bằng chứng nào... cho thấy những thứ tuyệt diệu này có thật không? Bởi ân huệ của Đức Vua. ồ, vậy thì hãy cho chúng ta xem. Chúng không phải là những thứ mà các người có thể nắm giữ được trong tay. Nhưng là những điều tuyệt diệu nhất mà lòng người có thể nắm giữ được. và cũng là thứ giá trị nhất trong cơn hoạn nạn
01:12:35
vì trong hoạn nạn giá trị của nó càng trở nên rõ ràng hơn. Vậy thì... Tôi đề nghị là chúng ta đã có cơ hội để được nhìn thấy những gì mà chúng ta chưa có? Đề nghị cái gì? Sao vậy… dĩ nhiên là hoạn nạn rồi! Hoạn nạn hả? - Hoạn nạn? Bất Nhân, lại gần cho ta hỏi. Rốt cuộc người đang nghĩ gì? Hội chợ đã bị gián đoạn! Điều đó đã quá đủ? Ta đã sẵn sàng tuyên án! Nhưng dân thị trấn thì chưa sẵn sàng! Ngươi đang nói đến gì vậy? Ngài không thấy phản ứng của họ đối với lời nói của hai kẻ này hay sao? theo tôi thì hãy phạt họ thật nặng vào công khai rằng dân chúng có chứng cứ cho thấy hai kẻ ngốc này không sở hữu tình... tình...tình yêu, sự bình an, sự vô vị kỷ này và còn cái gì nữa... Bởi vì họ chỉ khoác lác thôi. Có thể nói dân thành ta không hề thiếu thứ gì! Ố, Ta biết rồi. Ta sẽ làm vậy. Rất là tốt! Ta sẽ hoãn xử phiên tòa cho tới khi chứng cứ được giao nộp
01:13:39
Hoạn nạn bắt đầu… và hội chợ lại tiếp tục! Nè... Các người làm cái gì vậy... Thả tôi ra..... Sao rồi? Họ nhận tất cả nắm đấm, đá sỏi, mọi sự nhục nhã… Họ không hề trả đũa lần nào sao? Thậm chí Không trả đũa mà họ còn cười với mấy cái người đánh mình! Không! Đê tiện quá! Họ mới bất bình thường làm sao! Quá đáng lắm luôn á. Theo tôi, thì ngài nên xử lý chúng càng sớm càng tốt! Trí nhất, Đem bọn tù nhân ra đây... Ta thấy chứng cứ của hai người không thỏa mãn! Thái độ của chúng tôi thống nhất với.... - Trật tự Ta tuyên các ngươi tội tử hình! Tử hình? Bắt đầu từ hắn! - Không được Trung Tín.... Trung Tín... Đừng lo Thiên Hướng à! Đây là điều mà Người Dẫn Lối đã chuẩn bị trước cho chúng ta Hôm nay tôi đóng ấn lời chứng bằng máu của mình. Trung Tín.... Không!
01:15:37
Đừng khóc vì tôi bị xử trước anh, người anh em! Cứ vững vàng và tôi sẽ được gặp anh. Tôi sẽ gặp anh... - Trung Tín... Không cần vội! Ngày mai rồi cũng tới lượt của ngươi. Lôi hắn đi! Trung Tín.... Ôi Trung Tín! Người anh em Trung tín của tôi! Xin thêm sức cho con và giúp con! Xin cứu giúp con. Xin Ngài! Tức thiệt! Hội chợ đang bắt đầu lại và bây giờ chúng ta phải đứng ở đây canh gác cái gã thấy ghét này. Tôi cũng nghĩ giống như anh luôn. Tôi có ý này Anh đi hội chợ chơi đi! Còn tôi sẽ ở đây canh gác dùm cho anh! Cả hai chúng ta không ai được phí quá. Lát nữa anh quay lại rồi mình đổi ca. Tôi... Không biết nữa! Thôi mà! Không ai biết đâu! Anh không nói và... - Đừng nói nữa! Ù hú! Tôi sẽ quay lại ngay!
01:17:12
Hả? Xin đừng... Đừng mà...Đừng... Ngươi là một tên lính của thành đó! Ta sẽ không bao giờ quay trở lại đâu! Không bao giờ. Và tôi cũng vậy.... Tôi... Tôi đến đây không phải để bắt anh đâu. Tôi đến đây để đi cùng với anh. Khi tôi nghe người bạn đồng hành của anh... - Trung Tín hả? Đúng vậy! Khi tôi nghe những gì Trung Tín nói, Tôi thấy rất là hợp lý. Tôi không phải là người duy nhất ở Hư Hoa cảm nhận như vậy Nhiều người khác cũng vậy. Có thể đó là lý do đường đi đến Thiên Thành dẫn qua thành này Để những lữ khách khác có thể giúp đỡ những người như anh. Anh thấy đó tôi đã bỏ lại mọi thứ. Tôi không thể nào quay trở lại. Và anh sẽ đi với tôi. Nhưng... tôi vẫn còn chưa biết tên anh vì anh chưa nói cho tôi biết. Hy Vọng. Hy Vọng. Thôi tối nay chúng ta hãy nghỉ ngơi như hàm ý tên anh, anh Hy Vọng đầy can đảm của tôi vì ngày mai chúng ta sẽ lên đường đi gặp Đức Vua. Người anh bạn Trung Tín của tôi. Anh đã không chết một cách vô ích.
01:19:33
Đường ở đây khá là ghập ghềnh. Hy Vọng coi nè! Vậy tại sao mình không đi phía bên kia cho khỏe chớ? Nhưng nếu nó dẫn chúng ta chệch hướng thì sao đây?? Không có đâu! Nó chạy song song với nhau mà! Anh coi nè! Kế bên nhau! Anh thấy đó. Tôi chắn chắn một điều nếu như chúng ta băng ngang khúc đó, chúng ta có thể trèo qua tường quay lại đường này và bớt được cả một đoạn đường dài. Theo tôi nào! Ở đây tối quá! Tôi thể nào thấy được đường đi. Hay là chúng ta quay lại đường hồi nãy chúng ta đi đi! Tôi không nghĩ là... Ôi không! Tôi không biết nữa, Hy Vọng ơi! Tôi nghĩ là chúng ta cần phải quay lại thật đó. Nhanh lên đi. - Nhưng bầy giờ chúng ta không biết phải đi đường nào! Nhìn kìa... Mình hãy vào đó nghỉ ngơi một chút đi! Chắc là chúng ta nên đứng ở ngoài đây đợi. Tôi nghĩ mưa sẽ sớm tạnh thôi. Để coi mình có được thứ gì đây? Bao lâu rồi? Sáu ngày rồi! Không thức ăn. Không nước uống… Tất cả do lỗi của tôi!
01:22:28
Không phải là chúng ta đã bàn bạc nhiều lần mà! Nhưng mà, nó là ý của tôi. Và tôi đã đồng ý rồi. Nhưng anh cũng phải cố gắng đừng bào giờ nghĩ như vậy nữa Anh và tôi đúng là thê thảm. Anh nhìn đi, mấy cái bộ xương khô ở dưới kia. À! Thật ra là tôi không muốn thấy! Mình chết chắc! Hy vọng là hắn sẽ không xuống đây thêm lần nữa. A! Ôi Không! Tôi...tôi không nghĩ tôi có thể chịu đựng thêm được nữa đâu. Hả?! Các ngươi vẫn còn sống hay sao? Ta đã cho ngươi mọi thứ ngươi cần để làm việc đó. Dao! Gậy! Dây thừng! Giờ ta phải làm gì nữa? Tại sao các ngươi không tự vẫn đi? Các ngươi đã làm cho ta bực! Hắn bị gì vậy? Hắn ngất xỉu rồi sao? Ai biết?! - Lại nữa rồi! Hả?!... - Ôi không. Ta nên nghe lời mẹ ta khi bà bảo ta đừng lấy ngươi!
01:24:04
Sao ta có thể lấy một “sinh vật khổng lồ” như ngươi trong khi ta thì xin đẹp … lẽ ra ta nên chọn người đẹp trai… Giờ nhìn ngươi kìa…. Bị xỉu như một bà già bất cứ khi nào ngươi bị chọc tức một tí thôi! Tại sao ta lại không... Tôi không hiểu?! Tại sao bà ta lại không giết chúng ta chứ? Giải...giải quyết một lần cho xong?! Bởi vì bà ta không thể! Cái gì? Anh có nhìn thấy bà ta không vậy Hy Vọng? Bà ta có thể nghiền nát chúng ta chỉ bằng một ngón tay. Như vậy đó... bà ta... họ có thể... Nhưng họ lại không thể, sao trước đây tôi không thấy điều đó chứ?! Tôi thật sự không hiểu là anh đang nói cái gì hết. Nhìn kìa! Ở trên đó, gần trần nhà ấy! Anh thấy gì không? Đầu lâu, một cái đầu lâu thật to. Bên này cái to hơn nữa, Ở giữa kìa, có mấy cánh tay đó. Đó là tên của vương quốc này, lâu đài này! Tuyệt...Tuyệt Vọng sao?
01:25:32
Là lâu đài tuyệt vọng. Đó là lý do họ muốn chúng ta tự vẫn! Đó là lý do...chúng ta không thể nào thoát ra ngoài được! Đợi chút.. tôi cũng chưa hiểu lắm. Gã Khổng Lồ đã nói cái gì? Ta đã cho các ngươi mọi thứ để làm việc đó. Anh không thấy sao? Họ không thể giết… Họ chỉ có thể tạo ra tình huống đau khổ, tới nỗi anh tự vẫn mà thôi. Trước giờ lúc nào anh cũng tìm được lối thoát, có phải vậy không? Chắc chắn là sẽ có một lối thoát ở đâu đây thôi! Không hy vọng! không hy vọng.... Không hy vọng! Không... Không hy vọng.... Đó chính là tôi! Chính là tôi ở trong cái cũi đó. Giờ đây tôi là người trong bóng tối. Vậy, đối lập với tuyệt vọng là gì? Tôi không biết… ờ… Hy vọng! Cái gì vậy? Lối thoát đó!
01:27:04
Suỵt....Suỵt Im lặng đi... Một chút nữa thôi! Thoát rồi! Hy Vọng, Hy Vọng. Tiếng gì vậy? Ông chẳng có tích sự gì cả, Bình tĩnh...bình tĩnh... Không được làm cho hắn tức giận lên. Anh yêu ơi, anh yêu, con gấu Pooh của e ơi. Mấy tên tù nhân, nó đang trốn kìa! Nhanh lên! Cho chúng sơn môi bằng máu đi! Nếu không tôi vặn cổ anh! Quay lại đây! Tốt lắm anh yêu! Anh đang làm tốt lắm... Tốt, tốt lắm Đồ vô tích sự! Ôi trời ơi… Bắt chúng hết đi gã ngốc ti tiện!
01:29:11
Đường này, trèo lên! Giá như ta nghe lời mẹ ta, tại sao... .... tại lại lấy một kẻ giềnh giàng như ngươi! ... ta lại lấy một kẻ hôi hám như ngươi. - Nhảy xuống! Ta là tiểu thơ đài cát mà! - Chạy mau! ...mà tại sao ta lại phải đỡ ngươi, đồ vô tích sự! Anh tưởng tượng nổi rắc rối mà gã Khổng Lồ phải đối mặt với bà vợ la sát đó không? Hắn ta chắc chắn sẽ tuyệt vọng, chắc một trăm phần trăm! Chuyện gì vậy? Tôi cũng giống anh... Có biết gì đâu! Đường chính đáng dường như đã biến mất! Thế nhưng các anh vẫn được chỉ dẫn. Chào mừng các anh đến với dãy Lạc Sơn của Đức Vua! nếm trước những điều sẽ đến! Tôi… tôi…cảm ơn, Người Chăn tốt bụng. Tôi...tôi tên là... - Là Thiên Hướng. còn anh là Hy Vọng. Các anh được biết đến… và yêu thương. Chúng tôi... chúng tôi có biết ông không? Một phần... Các anh hẳn sẽ vui khi biết từ đây các anh có thể nhìn thấy Thiên Thành mà các anh hết lòng tìm kiếm rồi…
01:30:35
nơi mà các anh cũng đã chịu khổ vì nó. Đó thật sự là một tin vui… Phần còn lại của quãng đường… rất là nguy hiểm có phải không? Bây giờ hãy nhận thức điều này: rằng các anh không đi một mình, vì Đức Vua hướng dẫn các anh... như Người Chăn dẫn dắt chiên mình. Ngài luôn luôn đi trước, ngay cả khi chiên không nhìn thấy. Tôi cho các anh bản đồ phần còn lại của hành trình! Hãy cẩn thận kẻ nịnh hót. và phải nhớ: đừng ngủ trong đất Mê Khí. …Hãy để ánh sáng Thiên Thành luôn ở trước mặt các anh. Chúng tôi sẽ làm như là ông dặn bảo, Người Chăn Chiên tốt bụng. Xin cho chúng tôi biết… đây có phải là đường Ủa...ông ấy đâu rồi? Ông ấy đã nói về tấm bản đồ. Ông ấy đưa cho ta chưa? Tôi cũng đang định hỏi anh câu đó. vậy...lẽ ra mình phải cầm nó trong tay rồi chứ. Giờ tôi không biết đi đường nào cả. Này, các cháu không thấy đây sao?
01:31:44
Không phải ngày nào cũng tìm được những lữ khách đến được tận chỗ này đâu. Ta... À… phải nói ta rất vui được gặp hai cháu! Dạ cháu tên là Thiên Hướng, và đây là bạn của cháu, Hy Vọng Tên hay quá! Ta chắc chắn là chúng thể hiện lòng tin kính của các cháu. Ta đoán các cháu đang đi đến Thiên Thành? Dạ đúng như vây! Thế thì chúng ta sẽ cùng đi. Nhưng ánh sáng của Thiên Thành dường như phát ra từ hướng này, thưa ông! Ôi...Nhìn thế thôi! Đi, đi nào! Ta biết rất rõ là mình đang làm gì! Bởi vì ta là một người có tài đoán tính cách đấy. và ta chỉ chấp nhận làm bạn với những ai tận hiến cho Đức Vua như ta mà thôi. Dạ… chúng con cũng đang học để trung tín, dù chúng con cũng đã từng vấp ngã. Tuy nhiên, Thiên Hướng tốt hơn con cả về tâm tính lẫn lòng can đảm Anh ấy bắt đầu hành trình này sớm hơn con rất nhiều. Con rất là ngưỡng mộ anh ấy.
01:32:49
Ồ, nghe cháu kể ta cũng thấy ngưỡng mộ! Ôi, thôi mà! Cháu không phải là tấm gương tin kính gì đâu, thưa ông! Vậy là cháu quá khiêm tốn rồi! Giờ hãy kể cho ta nghe về chuyến phiêu lưu dũng cảm của cháu, chắc chắn ta sẽ mang ơn cháu nhiều! Ồ, cháu không biết nữa… vì có nhiều điều quá! Ôi! Thật khiêm tốn! Con đã sống sót qua vũng lầy Tuyệt Vọng! À cái vũng lầy đê tiện! Và cả Trũng Sỉ Nhục nữa! Ai đi qua đó cũng điều điên hết! Chúng con đã thoát ra khỏi Lâu đài Tuyệt Vọng! Chỗ mà ít người thoát ra được, có thể đoán vậy thông qua những bộ xương nằm khắp nơi Suýt chút nữa là có thêm cháu! Ta thật sự nể phục cháu! Ồ, và cháu còn đánh nhau với ác quỷ nữa, ông biết không! Ồ, cháu là người vĩ đại nhất đấy. Có thể nói kẻ ngốc vĩ đại nhất thì có! Ngạc nhiên à? Các ngươi nghĩ chúng ta bỏ cuộc dễ dàng vậy sao… Thả chúng ta ra! Có thấy những sợi dây này không?
01:33:52
Chúng được dệt từ những lời khoe khoang của các ngươi đó! Vì vậy, ta e rằng chính sự cao ngạo của các ngươi khiến các ngươi không đến được Thiên Thành! Thả...chúng ta ra! Tiếc quá ngươi không thể chuyển lời đến vợ… à ta nên gọi là...góa phụ của ngươi mới phải? Không! - Gã Nịnh Hót. Hắn là một tên nịnh hót và chúng ta đã tự chui vào bẫy của hắn! Không biết tới khi nào, tôi mới học được bài học đó đây nữa! Bây giờ, đừng tuyệt vọng nữa, Thiên Hương! Nhưng mà bây giờ tôi sẽ không thể... - Thôi, tôi xin đó... Đừng có từ bỏ hy vọng. Chúng ta phải nhớ lại điều Người Chăn đã nói. Hãy cẩn thận với tên Nịnh Hót. - Trước đó nữa... Các anh sẽ không đi một mình. Bây giờ các anh không đơn độc nữa. Đau quá! Đôi khi, giải cứu lại là thương tích, Hy Vọng à. Vậy, các anh đã gặp Người Chăn của dãy Lạc Sơn chưa? Chúng tôi đã gặp rồi.
01:35:11
Người có cho các anh bản đồ không? Ông ấy chỉ khuyên răn. - Và cảnh báo chúng tôi Nhưng mà bản đồ…thì ông ấy không có đưa. Những chỉ dẫn của Đức Vua là bản đồ, Thiên Hướng à. Chúng chẳng chỉ dẫn các anh nên và không nên đi đâu hay sao?! Điều đó thì có... Bây giờ thì tôi mới thấy! Hãy thận trọng tới hơi thở cuối cùng vì các anh đã rất gần với đích đến rồi. Sao chúng tôi biết được khi nào chúng tôi đến đó? Khi các anh đứng bên vực Bóng Tối Cuối Cùng biên giới mà qua bên kia ác quỷ không còn sức mạnh nữa Nơi những điều cũ sẽ bị bỏ lại mãi mãi và sự sống mới bắt đầu. Đừng sợ phải băng qua vực đó, vì thành đời đời nằm ở bên kia. Các anh sẽ thấy bước chân mình sâu hơn hoặc cạn hơn khi các anh tin nơi sự siêu việt của Đức Vua. Anh đi đâu đó? Anh không thấy Thiên Thành bên kia sao?
01:36:37
Tôi đang tìm cách để băng qua nó. Thiên Hướng, Thiên Hướng... Tôi thật sự không hiểu! Hình như là không có đường nào để đi qua đó hết! Xung quanh cũng không có đường nào... Ở bên trên cũng không có luôn... Chỉ có thể băng qua nó mà thôi. Hy vọng, Anh vừa nói cái gì? Không có cách nào để... - Anh không thấy cái này hay sao? Đây là Bóng Tối Cuối Cùng. Và khi anh vượt qua nó thì ác quỷ không còn sức mạnh nữa. Cái chết. Chết hả? Nơi những điều cũ bị bỏ lại mãi mãi và khi đó một sự sống mới sẽ bắt đầu. Chúng ta có thể tiến đến. Nhưng… chúng ta không bao giờ có thể trở lại. Tôi đi đây, Thiên Hướng à! Tôi đi đây, Thiên Hướng! Thế tôi... Tôi không làm được,,, Bây giờ anh phải đi, anh đã đi tới tận đây rồi... Để mở đường cho tất cả những người khác... Để mở đường cho vợ của tôi… gia đình của tôi! Để cứu họ.
01:38:02
Và đó là điều anh không làm được... Bởi vì con đường ấy đã được mở ra cho người khác bởi chính Đức Vua, người đã mở đường cho anh. Phần của anh là đi theo, Tin tôi đi, việc nói về nó cho những người ở thành cũ của anh đã được thực hiện rồi Những người khác sẽ đi theo thôi. Trong đó có vợ con tôi sao? Câu hỏi đó chỉ có thể được trả lời bởi chính họ. Nhưng nếu họ đi theo… anh có dẫn họ đến đây rồi thôi... hay dẫn tới một đời sống mới đời đời mà ác quỷ không có phần ở trong đó? Tôi sẽ phải đi qua. Tôi nhất định phải đi. Hy Vọng à! Suốt hành trình anh đã nói với tôi rằng đường lối của Đức Vua không bao giờ làm anh thất vọng rằng lời hứa của Ngài là thật. Tôi biết bây giờ anh cũng không làm tôi thất vọng. Tạm biệt, người anh em thân yêu. Hy Vọng! Anh ấy đi rồi. Đến Thiên Thành. Nơi dành cho tất cả những ai đã tiếp nhận lời hứa.
01:39:18
Nơi mà anh đã hết lòng tìm kiếm. Anh thì sao? Tôi sợ quá! Sợ hãi là cảm giác bình thường. Anh đã tin cậy Đức Vua cả cuộc đời này mà. Và tôi... anh bạn à…. Tôi sẽ tin cậy Ngài với cả... Ngươi sẽ lại thấy ta, Thiên Hướng à! Khi những con sóng đổ ập trên ngươi…. … khi cánh tay lạnh lẽo của sự chết ôm lấy linh hồn rách nát của ngươi…. Ta sẽ ở đó. Các anh sẽ thấy bước chân mình sâu hơn hoặc cạn hơn Khi các anh tin nơi sự siêu việt của Đức Vua. Cứu! Cứu...tôi... Ông..?! Ông là... Người Chăn Chiên à?! Đúng vậy. Ta là người chăn hiền lành. Con đã thấy máu. Con bị chảy máu. Đó không phải là máu của con đâu, mà của Ta.
01:41:58
Và con không cần phải lo lắng về những vết thương nữa… Bởi vì con đã đến nơi, mọi điều cũ đã qua đi và bây giờ, sự sống mới bắt đầu! Chào đón con! Chào đón Thiên Hướng đã đến với Thiên Thành! Chào mừng người anh em, lại gặp lại rồi! - Thiên Hướng Hy Vọng, Trung Tín... Các bạn của tôi... người anh em của tôi! Ước gì những người thân yêu của tôi cũng thấy được nơi này. Ước gì họ cũng sẽ đến được đây. Anh biết việc này sẽ làm lòng em tan nát... như nó đã làm anh tan nát! Nhưng... anh sẽ lên đường bởi vì anh biết chắc Quyển Sách này nói thật. Anh đã nhận lấy lời hứa từ những trang sách đó và anh sẽ mang nó trong lòng.
01:44:59
Mắt chưa thấy, Tai chưa nghe" và lòng người chưa nghĩ đến những điều diệu kỳ... mà Đức Vua đã sắm sẵn... cho những người tìm kiếm Ngài. Anh Thiên Hướng. Vẫn còn sống! Các con ơi, dậy đi! Ba Thiên Hướng của các con vẫn còn sống. Ba của các con vẫn còn sống đó! Còn tiếp...

DOWNLOAD SUBTITLES: