MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP02 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装剧情 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP02 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装剧情 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 609

Number of words: 3939

Number of symbols: 13680

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ [SƠN HÀ LỆNH] [Tập 2] Người tốt bụng này, trông thì ngọt ngào mà ra tay cay độc ghê. Ta không tin đấy. Chủ nhân. A Tương, đừng làm trò mất mặt nữa. Võ công không ổn, mắt nhìn cũng không tốt sao? Tỳ nữ chẳng ra sao, chê cười rồi. Nào dám. Thứ cho ta thô lỗ mới phải. Hóa ra thúc cũng có võ công. Vậy tức là bằng hữu giang hồ rồi. Thất kính. Thất kính. Lúc nãy đã thất lễ, tại hạ Trương Thành Lĩnh, luyện võ ở phái Kính Hồ, Ngũ Hồ Minh. Xin hỏi vị bằng hữu đây sư phụ ở đâu, tên họ là chi? Không dám, không dám. Trên người bằng hữu bị thương hay bị bệnh? Kẻ bất tài này không có môn phái. Thiếu gia, mình đi thôi. Đừng lo chuyện bao đồng nữa. Bằng hữu đến địa phận phái Kính Hồ ở Việt Châu, nếu không chê thì sẽ là khách của ta. Cho dù thúc bị thương hay bị bệnh hay gặp chỗ khó nào thì cũng có thể cầm danh thiếp của ta tới Kính Hồ sơn trang ở tạm điều trị. Thiếu gia, dù mình có danh thiếp thì cũng đâu thể ra đường gặp ai cũng phát chứ.
04:09
Lão gia đã nói, danh thiếp… Cha nói với ta như vậy mà, ở nhà nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ bằng hữu, đạo hiệp nghĩa là phải giúp đỡ nhau. Ngươi xem, thúc ấy bệnh nặng thế, mà giờ ta đã gặp được. Thiếu gia, sao ngài biết hắn là đạo hiệp nghĩa? Xem hắn ăn mặc thế, lỡ là người xấu thì sao? Thiếu gia mình mau đi thôi, còn không đi là không kịp mất. Đa tạ nghĩa cử cao đẹp của Trương công tử. Có phải cậu vội đi làm việc không? Đừng chậm trễ nữa. Phải, suýt là quên, còn phải mau đi mua bánh cho mẹ ta. Bằng hữu, đừng khách sáo nhé. Non xanh không đổi, nước biếc chảy dài, sau này chúng ta tái ngộ. Thôi vậy. Hồi nhỏ Cửu Tiêu cũng ngây ngô như cậu ấy. Chủ nhân, người ta vừa ra tay xử hắn mà, sao lại không cho ta xử tên bệnh tật đó? Bộ pháp của hắn rất là trơn tru, đáng ghét lắm. Chỉ dựa vào ngươi mà có kết cục tốt trước Lưu Vân Cửu Cung Bộ à? Lưu Vân Cửu Cung Bộ. Môn phái nào vậy? Tứ Quý sơn trang. Tứ Quý sơn trang. [Khuynh Ngọc Lâu] Tứ Quý sơn trang gì? Sao ta chưa từng nghe nói. Người này e là có biến số, chờ ta gặp hắn đã. Ngươi đuổi theo ta, ta đuổi theo ngươi,
06:01
đời đời giang hồ có truyền kỳ. Nước Ngũ Hồ, thiên hạ hội tụ. Võ lâm chí tôn sẽ là ai. Lại là bài ca dao này. Giang hồ mới yên bình được mấy năm mà Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh đã muốn tạo thế lực lấy cái hư danh võ lâm chí tôn. Thế chẳng phải đức không xứng với chức, ắt gặp tai ương sao. Ai đó? Ai đó? [Thuyền phu chở khách] Tiểu tử thối kia làm gì thế? Không thấy ông đây đang ngủ sao? Có làm ăn không? Làm. Ta muốn tới Kính Hồ sơn trang. Ba đồng một chuyến, có đi không? Được, đi thôi. Tên ngốc này. Ba đồng là đủ đi về 20 lần đó. Ông ra giá, ta bằng lòng, thế là mua bán. Ông kệ ta có ngốc hay không đi. Chờ đã. Tiểu tử ngươi có vấn đề phải không? Nhìn tên bệnh lao ngươi lúc nào cũng có thể chết thẳng cẳng, có phải ngươi có ý đồ xấu xa muốn lừa bịp ta không? Biến đi cho khuất mắt. Ta không làm ăn với ngươi. Biến đi. Phật sao lại không độ người có duyên. Nếu chẳng có duyên cần gì phải cưỡng cầu. Nếu huynh đài không chê thì sao không đi cùng tại hạ? Làm gì đó? Làm gì đó? Tiểu tử thối bày đặt văn vẻ kia,
07:45
ngươi muốn làm gì? Giật mối làm ăn của ta à? Ngươi có biết thế nào là thứ tự trước sau không? Tiểu tử ngốc, đi nào. Được, đi thôi. Nào. Giang hồ có duyên sẽ gặp lại. Nào, nào. Mau, mau. Nếu chuyến này đi chẳng khó nhọc, ta sẽ tự đi đón huynh. Chủ nhân, tên bệnh lao đó rốt cuộc là ai? Biến số. Đây chính là Giang Nam hoa hạnh, mưa bụi trong truyền thuyết. Ngươi làm gì đó? Làm gì đó? [Kính Hồ sơn trang] Chết ở đây thật thì cũng đáng. Mẹ kiếp, tên khốn kia đừng đi. Ngươi chưa trả tiền mà. Tên bệnh lao trời đánh, ngươi ăn mặc tươm tất ra ngoài để rêu rao lừa gạt à? Người ta ăn quỵt, còn ngươi ngồi thuyền quỵt. Ngươi lấy nước tiểu tự soi mình đi, ngươi làm gì có tướng bá vương hả. Cùng lắm là con chó ghẻ mất nhà thôi. Mau đưa tiền đây. Nếu ngươi không trả tiền, hôm nay ông đây sẽ đánh gãy xương ngươi nấu canh. Ông nói ta ngồi thuyền quỵt. Đúng, nói tên khốn ngươi đó. Vậy ta quỵt thật luôn. Đừng chạy. Ngươi đứng lại. Tên khốn thối tha. Mẹ kiếp, tên khốn. ♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪
11:17
♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ Đắc tội rồi. Đừng trách, đừng trách. Bộ pháp của huynh đài phiêu dật như tiên, ta ngắm cái là khó mà quên
12:23
nên mới cố tình đến để chiêm ngưỡng thêm một lần. Phiêu dật như tiên. Mẹ kiếp. Mắt công tử có bệnh gì không? Không, không, không, mắt ta tốt lắm. Bộ pháp phiêu dật như gió cuốn tuyết, tựa như trăng sáng bị mây che. Đẹp thay, đẹp thay! Người này là ai? Hắn nhận ra Lưu Vân Cửu Cung Bộ của Tứ Quý sơn trang. Ta thấy huynh đài cũng là người thích rượu, sắc xuân vừa đẹp, sao không cùng ta dời gót lên thuyền uống vài ly? Có câu một bầu rượu giữa vườn hoa mà không bạn uống cùng ta. Công tử bám theo suốt dọc đường rốt cuộc có mục đích gì, hay nói rõ ra đi. Bám theo? Không phải huynh đài dặn là có duyên sẽ gặp lại trên giang hồ ư? Thì ta tới gặp huynh đó. Bốc phét cũng điệu nghệ thật. Vậy lần sau chúng ta có gặp lại trên giang hồ nữa không? [Kính Hồ sơn trang] Lão gia nhà ta tấm lòng nhân hậu, thích làm việc thiện, đại thiếu gia và nhị thiếu gia cũng thích kết giao nhân tài và nghĩa sĩ. Tuy sơn trang của bọn ta nhỏ nhưng cũng có không ít nhân sĩ võ lâm, ai nấy đều anh dũng bừng bừng, võ công cao cường. Không ngờ giờ tiểu thiếu gia cũng học hỏi ra trò ra trống,
13:58
nhưng mắt nhìn đúng là một trời một vực. Nước Ngũ Hồ, thiên hạ hội tụ. Võ lâm chí tôn sẽ là ai. Phái Kính Hồ ta từ lâu đã không màng sự đời, ai muốn làm võ lâm chí tôn [Trương Ngọc Sâm, chưởng môn phái Kính Hồ] thì mình chúc họ toại nguyện là được rồi. Nhưng thưa cha, [Trương Thành Phong] dạo này bài ca dao đó chắp vá tiếp, [Trưởng tử của Trương Ngọc Sâm] ra thêm nửa phần cuối, lời lẽ quỷ quyệt, vô cùng đáng ngờ. Mây màu tan, Lưu Ly vỡ. Quỷ núi Thanh Nhai buồn cùng ai? Gì cơ? Bài ca dao này có phải đang ám chỉ Lưu Ly? Thành Phong ăn nói cẩn trọng. Cha, năm nay Đặng sư huynh lại đích thân tới mời người tham gia buổi tụ họp trung thu của Ngũ Hồ Minh. Hay là năm nay mình tới thành Nhạc Dương thăm Cao bá bá đi. Đó là Trương Ngọc Sâm, Trương lão gia phải không? Đã lâu rồi mình chưa gặp Cao bá bá. Hai người đó là lão gia và đại thiếu gia nhà ta. Mời hiệp sĩ đi bên này. Người đó là ai? Người đó là ăn xin cầm danh thiếp của Thành Lĩnh đến làm tiền. Cũng không biết quen thế nào nữa. Con không muốn làm hắn mất hứng nên bảo quản gia tìm nơi nghỉ chân cho hắn. Thành Phong, con phải lo quản thúc hai đệ đệ cho tốt. Kể từ hôm nay, không cho Thành Loan, Thành Lĩnh ra khỏi đảo nữa. Vâng thưa cha.
15:44
[Phòng củi] Hiệp sĩ. Hiệp sĩ. Ngài đã là bạn của tiểu thiếu gia nhà ta thì vốn là thượng khách. Nhưng do phòng ốc nơi này có hạn, lúc này đành phải sắp phòng củi cho ngài. Phòng củi. Nếu ngài thấy là thất lễ… Phòng củi tốt lắm. Ta còn một việc muốn nhờ. Hiệp sĩ có gì cứ nói thẳng. Hồ lô rượu này bên trong rỗng tuếch, gõ vào kêu to. Hiểu rồi. Lát tiểu nhân sẽ đem rượu và đồ ăn tới cho ngài. Đa tạ. Tiểu nhân lui đi làm việc đây. Xử lý sạch sẽ hết rồi, chỉ có mấy tên tướng lĩnh không biết điều ý đồ dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, thuộc hạ đã giết sạch bọn chúng. Treo đầu bọn chúng trên tường thành để răn đe cảnh cáo. Vâng. Khởi bẩm vương gia, theo mật thám báo lại vùng Giang Nam có người mượn miệng trẻ con lan truyền một bài ca dao quái lạ khắp nơi, dường như đang ám chỉ tung tích Lưu Ly Giáp. Lập tức sai người điều tra kỹ càng. Còn một chuyện, thám tử theo dõi Chu Tử Thư không lâu sau đã mất dấu hắn. Quả nhiên đã chuẩn bị từ lâu. Tìm tiếp đi. [Kính Hồ sơn trang] Đã đến giờ Tý,
17:31
Tam Thu đinh đòi mạng rồi. Cứu mạng. Cứu mạng. Cứu mạng. Mặt quỷ này hình như đã đọc trong quyển sách nào rồi. Quỷ Cốc núi Thanh Nhai. Phái Kính Hồ sao lại dây vào đám ma đầu này? Đều là nô bộc, không ai có võ công phản kháng. Xem ra đã thất thế. Phái Kính Hồ vậy mà lại bị Quỷ Cốc đốt. Tiểu thiếu gia, mau đi với ta. Chim sẻ cơ quan. Sao lại có mật thám Thiên Song ở đây? Kệ đi, cứu người trước quan trọng hơn. [Kính Hồ sơn trang] Mau trốn đi. Bá không sao chứ? Tên bệnh lao. Lão già, mau đưa đứa bé đi. Đi, mau. Trương Ngọc Sâm, không muốn chịu khổ lắt nhắt thì mau giao Lưu Ly Giáp ra. Nằm mơ đi! Được, ông không sợ chết, có sợ thấy hai đứa con cưng chết thảm không? Bá không sao chứ? Tôn giá. Rốt cuộc ngươi là thần thánh phương nào? Đi thuyền quỵt của ông một lần nên cứu ông một mạng. Xem như chúng ta hòa. Tên bệnh lao ngươi nói sai rồi. Ngươi ngồi thuyền của ta hai lần, lần này cũng là ta chèo mà ngươi có đưa tiền đâu. Ta nói này tên bệnh lao, mình phải tiếp tục chạy trốn. Nơi này không thể ở lâu. Bệnh lao của ta tái phát rồi, không đi được nữa.
23:49
Ông mau đưa đứa bé này đi, mặc kệ ta. Ngươi… Không được, hai người đã cứu ta, ta không thể bỏ mặc hai người. Nếu cha mà biết ta làm chuyện không nghĩa hiệp như vậy là sẽ đánh gãy chân ta đó. Ngươi có ngốc không hả? Giờ cha ngươi tám phần là toi mạng rồi, không ai đánh ngươi nữa đâu. Mau lo chạy trốn đi. Cha ta sẽ không chết đâu. Cha ta là đại hiệp Kính Hồ, Thu Nguyệt kiếm. Ta mà không biết cha ngươi là ai sao. Thu Nguyệt kiếm từng cứu mạng ta đấy. Ta đưa đò ở cổng nhà ngươi ba năm là muốn tìm cơ hội trả cái mạng này lại cho ông ấy. Ngươi mau tự trốn đi. Ngươi cứ tới Thái Hồ tìm Tam Bạch đại hiệp, nếu gặp người trong Ngũ Hồ Minh thì hãy tự báo gia tộc. Ta không đi. Ta biết võ công mà. Hai vị thúc thúc, hai người mau vận công trị thương đi, ta làm hộ pháp cho hai người. Tiểu tử ngốc. Đúng là đứa bé ngoan, chỉ là hơi ngốc tí. Tên bệnh lao, ngươi còn đứng lên được không? Ta cần thời gian nửa nén hương. Được thôi. Quỷ treo cổ, thập đại ác quỷ của núi Thanh Nhai ở đây, ngoan ngoãn giao Lưu Ly Giáp ra,
25:52
cho ngươi được chết nhanh gọn. Quỷ cái đầu bà nội nhà ngươi. Vào đi. Lý bá bá. Lý bá bá. Ta phải giết ngươi! Không ngờ Thu Nguyệt kiếm lại nuôi ra thằng nhãi vô dụng thế này. Treo cổ chết tên quỷ đầu to nhà ngươi. Dám giả ma trước mặt cô nương, ta tiễn ngươi đi làm ma. Tên ăn xin thối kia, võ công khá đấy. Kiếm tốt. Chủ nhân. Huynh đài, lại gặp nhau rồi. Lão Lý. Lý bá bá. Ôi bà nội nó. Suýt là để Hắc Bạch vô thường gông đi rồi. Đại hiệp, đại hiệp, mọi người cứu ông ấy đi. Khóc tang cái gì. Ta đã chết đâu. Chờ ta… chờ ta tắt thở rồi ngươi khóc cũng không muộn. Tên bệnh lao, tiểu tử ngươi võ công khá đấy. Mạnh hơn ông chút. Ta không xong rồi. Đời này ta đây không nợ ân tình của ai, hôm nay cũng xem như trả được cái mạng này, có thể an tâm nhắm mắt rồi. Ngươi… ngươi đi quỵt hai chuyến thuyền của ta, một lần ba đồng bạc,
31:56
còn phải cộng thêm lãi. Nếu ngươi không phải tên khốn thì phải trả cho ta. Ông muốn ta làm gì, nói đi. Ta muốn ngươi… Ta muốn ngươi đưa đứa bé này bình an tới tay Triệu Kính của Ngũ Hồ Minh. Lý bá bá. Ta không muốn, ta không đi. Tiểu tử ngốc! Ngươi là đứa bé ngoan nhưng chính vì cha ngươi đã dạy dỗ ngươi quá tốt. Sau này… sau này… Tên bệnh lao, ngươi tên gì ấy? Ta tên Chu Tự. Chu Tự. Được. Tiểu tử ngốc, mau khấu đầu đi. Sau này ngươi phải nghe lời hắn. Mau khấu đầu! Chu thúc. Được. Chu Tự, ngươi nhận cái khấu đầu này thì phải làm cho trót. Ta đây nhớ kỹ tên ngươi rồi. Trên đầu ba thước có thần linh.
33:57
Nếu sau này ngươi nuốt lời thì ta đây ở âm tào địa phủ cũng sẽ chửi 18 đời tổ tông nhà ngươi. Lý bá bá. Lý bá bá. Lý bá bá. Lý bá bá. Lý bá bá. Bá bá. Ta hứa với ông là được mà. Mau gọi chủ thuyền tới đây. Vâng. [Việt Châu] Chuyện gì vậy? Ngây ra làm gì, chuẩn bị thuyền. Sư huynh, thuyền bị đục rồi. [Đặng Khoan, đệ tử phái Nhạc Dương] Sư huynh, cái này cũng vậy. Sư huynh, cái này cũng vậy. Sư huynh, sư huynh, người chèo thuyền chết rồi, cả nhà bị giết sạch. Cậu biết ông ấy tên gì không? Ta chỉ biết ông ấy họ Lý. Lý huynh à Lý huynh, huynh có mắt nhìn anh tài, giao phó đứa bé cho Chu huynh đây. Ta thấy Chu huynh xương cốt cứng cáp sắc bén, là người trọng tình trọng nghĩa, huynh dưới suối vàng có hay thì cứ việc yên tâm. Cảm ơn… Ôn… Ôn Khách Hành. Hóa ra huynh đài tên Chu Tự. Chữ Tự nào vậy? Tự trong bông liễu. Tên hay. Hòa nhã với mọi người, thân tựa bông liễu bay. [Mộ Lý bá bá]
36:43
Sao vậy? Chu thúc, ta không sao. Chỉ là tự dưng chóng mặt. Công tử, xin lỗi. Đừng gắng gượng nữa. Cậu cạn kiệt sức lực, cần phải nghỉ ngơi. Không, Chu thúc, ta có thể lên đường. Nghỉ một đêm cũng chẳng sao. A Tương. Nhóm lửa làm chút đồ ăn đi. Còn chờ ngài sai bảo sao, làm xong rồi, mau vào đi. Chu huynh, Trương công tử, mời. Chủ nhân, chủ nhân. Chủ nhân! Huynh đài. Chủ nhân, ngài ăn trước đi. Ta hầu hạ hắn được chưa. Tên ăn xin, tuy võ công của ngươi giỏi nhưng gan thì bé như chuột. Sao, sợ ta hạ độc vào lương khô à. Không ăn thì trả đây, cô nương còn đang đói đây này. Nếu huynh đài không tin thì hãy ăn cái này. Ta không đói. Vậy thì… Cẩn trọng với bọn ta như vậy mà lại vì ba đồng bạc bị tiểu tử đó lừa. Ngươi biết tiểu tử đó là ai không mà dám lội vào vũng bùn này. Tiểu nha đầu, ngươi thì hiểu gì? Du hiệp là thường dân chú trọng nhất là lời hứa, tiếng thơm đồn xa, hiến thân vì nghĩa mặc người đời đàm tiếu. Nghĩa cử của Chu huynh cực kỳ có phong thái quân tử thời xưa. Là sao? Chủ nhân, ngài đừng có văn vẻ với ta nữa,
39:06
ngài văn vẻ là ta lại đau đầu. Câu này được ghi trong Sử Ký của Tư Mã Thiên tiên sinh, có nghĩa là dù có là người thường, đã hứa ắt sẽ làm được, vì thế không màng bôn ba ngàn dặm, không màng sống chết, là một du hiệp. Cha đã dạy ta học. Chu thúc, Thành Lĩnh… Thành Lĩnh cảm ơn thúc. Không cần nói mấy điều này với ta. Sao, ngươi không thích bánh đó à? Cho ngươi bánh bao này, đón lấy. Ta không ăn đồ của cô. Thôi đi thiếu hiệp, mạng ngươi còn là ta cứu kìa. Không cần mạng cô nương cứu thì trả lại xem nào. Tiểu nha đầu, bớt nói mấy câu đi. Độc mồm độc miệng thế kẻo không gả đi được. Quả nhiên người đời đều chẳng biết tốt xấu. Vừa nãy ta mới cứu mạng hắn, chỉ là nói hắn mấy câu mà đã lườm như là kẻ thù. Có giỏi thì đi mà đập bàn trừng mắt với kẻ thù ấy. Đồ nhát gan. Cố tiểu thư dạy dỗ chí phải. Xin lỗi là ta sai rồi. Trương Thành Lĩnh bái lạy đa tạ ơn cứu mạng của cô nương. Ta không bảo ngươi quỳ đâu nhé. Được rồi, được rồi, đứng lên đi. Chu huynh, huynh dịch dung phải không? Tiểu công tử Trương gia. Ta tên Trương Thành Lĩnh, mọi người gọi Thành Lĩnh là được rồi. Đừng có gọi ta là đại hiệp.
41:17
Kiếp này ta xung khắc với chữ “hiệp”. Chủ nhân, tiểu tử ngốc lúc trước luôn miệng hành hiệp trượng nghĩa, giúp người yếu gặp nguy nan, câu nào câu nấy như kể chuyện ấy. Ta còn tưởng là có bản lĩnh lắm cơ, thì ra toàn là nói suông bốc phét. Nếu mà ra tay thật thì chỉ có bản lĩnh chạy thoát thân, khóc bù lu bù loa thôi. Ta thấy đạo hiệp nghĩa của các người cũng chỉ hợp lên bục diễn kịch. Cô! Ta làm sao? Nam tử hán đừng có trổ tài nhanh nhảu. Hay cho một nam tử hán cầm đao còn không chắc. A Tương. Còn chưa cảm ơn người tốt bụng này lúc then chốt ra tay giúp đỡ. Đừng gọi ta là người tốt bụng nữa, nghe mà lông tóc dựng cả lên. Ta tên Cố Tương. Chúng ta đúng là có duyên thật, lúc nên gặp đã gặp, lúc không nên gặp cũng đã gặp. Duyên là trời ban, Chu huynh và tiểu công tử Trương gia cũng có mối duyên khó hiểu đấy thôi. Trương công tử, cậu bị thương à? Ta… ta không sao, đa tạ Ôn công tử quan tâm. Nếu bị thương thì lo điều trị sớm đi. Ta được gia đình truyền lại chút ít y thuật,
42:55
nếu không chê ta có thể… Không cần, ta không sao. Hắn đã nói không cần rồi. Đừng giấu bệnh sợ thầy thuốc mà Chu huynh. Nếu đứa bé này thương tích trở nặng mà chết thì không liên quan gì đến ta, nhưng 18 đời tổ tông huynh dưới đất sẽ… Ôn công tử, nếu huynh không có ý gì khác thì cứ nói thẳng ra, không cần tốn công ra vẻ đâu. Nếu là bạn không phải địch thì xin chớ có ép nhau. Được thôi. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪
45:21
♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: