【FULL】Crush EP03 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

【FULL】Crush EP03 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 558

Number of words: 3412

Number of symbols: 11604

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:05
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hóa Ra Em Rất Yêu Anh] [Tập 3] Chào buổi sáng mọi người. Chào buổi sáng. Vô Yên, đây là cái gì thế? Đây là bánh trôi mà bố tôi đặc biệt nhờ người mang từ quê lên đó. Tôi chia cho mọi người ăn. Bánh trôi này không để lâu được. Tốt nhất là tối nay mọi người đun lên rồi ăn. Cảm ơn nhé, lần này chúng tôi có lộc ăn rồi. Đây là bố tôi tự tay làm đó, mang theo hương vị hạnh phúc, ăn vào sẽ càng hạnh phúc hơn. Anh chia giúp tôi với. Cảm ơn. Thầy Tô, hộp này cho anh. Vậy tôi để đây nhé? Không cần đâu. Trước đây tôi nghĩ như vậy là tôi sai. Xin lỗi. Không có gì phải xin lỗi cả. Đâu phải cô có lỗi với tôi. Người đâu mà khó dỗ thế. Cô ơi, xin lỗi. Em đến muộn ạ. Tiểu Linh? Cô ơi! Tiểu Vi đâu? Thầy Lý, không thấy Tiểu Vi đâu. Tôi sợ vừa rồi em ấy không theo kịp. Vô Yên, cô mau quay lại phòng học xem thử. Trước kia tôi đã dạy các em ấy nếu không tìm thấy các bạn và thầy cô khác
04:52
thì phải quay về lớp học. Được, tôi đi xem thử. [Lớp khiếm thị 3/3] Tiểu Vi! Thầy Tô, thầy Tô. Thầy Tô, em còn tưởng mọi người biến mất hết rồi, chẳng ai cần em nữa. Thầy đang ở đây mà. Em quên rồi à? Tiết này chúng ta phải kiểm tra sức khỏe. Nhớ ra rồi đúng không? Tiểu Vi giỏi lắm. Không tìm thấy thầy cô và bạn học thì tự mình quay về lớp học. Em có nghe hết lời thầy cô dạy này. Làm tốt lắm. Ngoan lắm. Chúng ta không khóc nữa nhé. Là tôi. Tôi đến đón Tiểu Vi đi kiểm tra sức khỏe. Tôi biết anh không muốn nghe tôi giải thích. Nhưng anh tin tôi đi, chắc chắn tôi sẽ chăm sóc Tiểu Vi thật tốt. Ít nhất anh cũng cho bản thân cơ hội tin người khác đi được không? Tiểu Vi. Để cô Tang đưa em đi kiểm tra sức khỏe được không? Vâng ạ. Vậy chúng tôi đi trước nhé. Đi thôi, Tiểu Vi. [Tô Niệm Khâm] Cái tính tình này đúng là tiếc cho gương mặt kia ghê. Vô Yên. Còn chưa đi à? Tôi đang chuẩn bị đi đây. Thầy Lý. Tôi phát hiện hình như thầy Tô rất ưu ái Tiểu Vi. Tiểu Vi cũng họ Tô, hai người họ là họ hàng à? Không phải. Vậy thầy Tô làm việc ở đây bao lâu rồi? Khoảng... khoảng hơn một tháng thì phải. Thật ra cậu ấy cũng không tính là thầy giáo chỗ chúng ta.
08:46
Giáo viên dạy chữ nổi lúc mới đầu là cô Trịnh đã sinh con, hiện đang nghỉ thai sản. Còn có một cô giáo họ Từ đã nghỉ hưu nữa. Vốn dĩ nhà trường muốn mời cô ấy về làm việc tiếp, nhưng cô ấy muốn đến vùng khác để trông cháu ngoại. Cho nên trường ta bị thiếu giáo viên. Hiệu trưởng Bùi của chúng tôi có mối quan hệ rất thân thiết với thầy Tô, đúng lúc nên tìm cậu ấy dạy thay. Tôi đoán chắc cậu ấy vẫn phải dạy thay hơn nửa năm nữa. Vậy trước kia anh ấy làm gì? Cũng đi dạy ở nơi khác hay sao? Chuyện đó thì tôi không biết. Trước giờ cậu ấy không nói chuyện với chúng tôi. Bánh trôi? Ở đâu ra vậy? Đồng nghiệp cho. Đây là lần đầu tiên cậu nhận được quà của đồng nghiệp. Không ngờ với tính tình của cậu mà cũng có đồng nghiệp thích cậu. Về nhà. Ngon thật đấy. Đây là bánh trôi ngon nhất mà tôi từng ăn. Có ngon đến thế không? Cậu ăn thử là biết ngay thôi. [Đây là bánh trôi bố tôi tự tay làm đó,] [mang theo hương vị hạnh phúc,] [ăn vào sẽ càng hạnh phúc hơn.] Ngon đúng không? Dùng hoa quế thay cho đường, hương vị cũng đặc biệt ghê. Cậu hỏi đồng nghiệp cậu xem mua ở đâu đi. Bố cô ấy tự mình làm. Quả nhiên. Người ta nói cho tình yêu vào thức ăn thì hương vị sẽ cực kỳ ngon mà. Đồ bố làm quả là khác hẳn. Xin lỗi. Không sao. Không sao cả. Niệm Khâm, ngày mưa chắc chắn sẽ bị kẹt xe. Lát nữa không biết phải mấy giờ mới đến được trường học nữa. Hôm nay cậu chỉ có một tiết. Hay là gọi điện thoại điều chỉnh lại với nhà trường đi.
11:26
Không cần đâu. Các em nhỏ cũng phải đội mưa đến trường mà. Thôi được. Đợi tan làm rồi tôi sẽ đến đón cậu. Vậy chị cẩn thận một chút. Không sao, vừa tạnh mưa rồi. Thầy Tô, đến rồi à? Vừa rồi mưa to lắm đúng không? Mời. Thầy Tô, để tôi bỏ ô vào thùng giúp anh nhé. [Cho anh thêm ba giây.] [Ba.] [Hai.] Làm phiền rồi. Không có gì. [Làm phiền rồi?] [Trông nho nhã thế mà cũng dễ xấu hổ ghê.] Thầy Tô, xin lỗi. Chắc tôi phải chiếm dụng chút thời gian tiết dạy chữ nổi sau của cậu. Trường học vừa ra thông báo, bảo phải nói lại với học sinh về kỳ nghỉ tết Trung thu. Mai tôi lại muốn xin nghỉ phép nên phải báo trước với các em ấy một tiếng. Cậu xem, chắc không có vấn đề gì đúng không? Không có vấn đề gì. Được, cảm ơn. Vô Yên, hôm nay cũng không có việc gì. Nếu cô có việc khác thì có thể đi trước. Vâng. Đi thong thả ạ. Bên cầu Chu Tước cỏ cùng hoa, đầu ngõ Ô Y bóng xế tà. Én từng trú phủ nhà Vương Tạ, nay đà lưu lạc chốn dân gian. Cỏ cùng hoa. Bóng xế tàn. Chữ đó đọc là "tà". Sao cơ? Đầu ngõ Ô Y bóng xế tà. Không phải, rõ ràng là "bóng xế tàn". Tàn mà. Tôi biết là thế. Nhưng trong bài thơ này thì đọc là tà.
14:53
Thanh thứ hai. Vậy sao? Lúc tôi học năm hai đại học, còn đặc biệt đến ngõ Ô Y này đấy. Lúc đó nếu không nhờ nghe hướng dẫn viên du lịch nói thì tôi còn không biết Vương Hiến Chi và Vương Hi Chi chính là một trong hai người Vương và Tạ được nhắc đến trong ngõ Ô Y này. Nghe nói Vương Hiến Chi hình như còn khá phong lưu nữa. Còn tạo ra điển cố "đưa đò" gì nữa. Là "Bến Đò Đào Diệp". Mười hai giờ rồi, tôi phải đi trước đây. Tạm biệt. Thầy Tô, tôi sợ anh không tìm được nên tôi để ô của anh ở đây nhé. Ở vị trí này nhé. Đi đây, tạm biệt. Mình nói cậu nghe, toàn bộ quần áo của Tô Niệm Khâm đều không có logo gì cả. Toàn là những kiểu áo khoác hoặc áo sơ mi này nọ cực kỳ đơn giản. Nhưng anh ấy mặc thì lại cực kỳ đẹp đẽ, gọn gàng. Hơn nữa mình để ý thấy có một cô gái luôn đến đón anh ấy, lái một chiếc xe BMW màu trắng. Mình đã nhìn thấy hai lần rồi. Cô gái đó trông thì cũng xinh đẹp lắm đấy. Cậu nói xem rốt cuộc cô ấy làm gì? Vậy mình đoán cô gái đó là quý cô nhà giàu. Tô Niệm Khâm là trai trẻ được cô ấy nuôi. Cậu nói cậu xem. Một nữ sinh viên từng được tiếp nhận giáo dục cao cấp mà lại có tư duy cũ rích thế này sao? Vậy thì là ngược lại.
17:10
Nhưng mình từng nghe thầy Lý nói anh ấy chỉ là một giáo viên dạy thay thôi. Lương tính theo tiết của giáo viên dạy thay thấp lắm. Vậy anh ấy sống bằng gì? ♫Mưa rơi trên mái hiên♫ Thế nào? Cậu hỏi tôi? Cậu sao thế? Không ngờ cậu lại hỏi ý kiến của tôi. Không hay sao? Tất nhiên là hay. Tuy không giống với phong cách trước kia của cậu nhưng là một tác phẩm cực kỳ hoàn chỉnh và hoàn thiện. Giai điệu âm nhạc phương Tây kết hợp với văn học cổ điển Trung Quốc, cũng phong nhã đấy. Cậu lấy cảm hứng từ đâu vậy? Đưa bài hát này cho Trịnh Diệp đi. Ý cậu là ca sĩ tự sáng tác lúc trước nhắn tin riêng cho cậu xin bài hát đó sao? Sắp xếp thời gian thu âm đi. Tôi đã làm xong phần biên khúc rồi. Được. ♫Giấc mơ ẩn hiện♫ ♫Khung cảnh xưa cũ♫ ♫Tỉnh rượu chẳng cất lời♫ [Trung Tâm Tinh Sào Việt] Thu âm thế nào rồi? Sắp xong rồi. Phần nhạc cụ dây phức tạp nhất đã hoàn thành rồi. Xin lỗi. Nhờ anh thông báo dàn nhạc thu âm lại đi. Tôi muốn chuyển đoạn trước điệp khúc thành Rê thứ. Thu... thu lại sao? Chuyển tông vào chỗ này, chẳng ai dùng thế cả. Tôi dùng. Niệm Khâm, đã làm suốt cả một đêm rồi. Sau này hẵng... Tiểu Lộ. Trong nhạc phổ chữ nổi, nốt móc ba và nốt trắng giống nhau. Nhưng tôi đã cố tình đánh dấu lại rồi.
19:00
Đây không phải là lần đầu tiên. Lần sau khi chuyển thành khuông nhạc thì chú ý một chút được không? Được. [Đài phát thanh Đông Hồ] Sáng nay, Trịnh Diệp không hề thông báo trước mà đã công bố đĩa đơn mới nhất của mình, "Cầu Chu Tước". Không nói nhiều nữa. Mời mọi người cùng lắng nghe bài hát mới này. ♫Mưa rơi trên mái hiên♫ ♫Chim yến quay về trước cửa nhà♫ ♫Bên cầu Chu Tước♫ ♫Thuyền đã đi xa♫ ♫Nay từ biệt♫ ♫Khi nào gặp lại♫ ♫Anh mặc niệm dưới ô♫ ♫Ở ngõ Ô Y♫ ♫Sắc hoàng hôn nhợt nhạt♫ ♫Khói trà lượn lờ nơi căn gác nhỏ♫ ♫Gảy dây đàn♫ ♫Chợt quay đầu lại♫ Sao vậy? Mình từng nghe bài hát này. Mình từng nghe thật mà, đã nghe trước khi được phát hành. ♫Giấc mơ hiện lên♫ ♫Cảnh tượng cũ♫ ♫Tỉnh rượu chẳng cất lời♫ ♫Gió sớm trăng tàn♫ ♫Mấy cánh hoa rơi♫
20:32
♫Nhấc bút vẽ dung nhan của ai♫ Lời bài hát này viết về câu chuyện của Vương Hiến Chi, ngõ Ô Y và bến đò Đào Diệp. ♫Câu chuyện thê lương♫ [Cầu Chu Tước, Nhạc và lời: Nhất Kim] ♫Ve sầu mùa hạ tuyết mùa đông♫ Là Nhất Kim. Thế mà lại là Nhất Kim. Chuyện này cũng khó tin quá đi mất. Sao vậy? Thứ nhất, [hôm Nhất Kim nhận phỏng vấn của Nhiếp Hi,] [mình đã gặp] [Tô Niệm Khâm ở đài phát thanh.] Thứ hai, chính là mình đã nghe Tô Niệm Khâm đàn bài hát này. Thứ ba, Nhất Kim và Tô Niệm Khâm đều ở Hạ Môn. Không được. Nam thần Nhất Kim của mình, bài hát anh ấy viết dịu dàng như thế mà tính tình lại tệ như vậy ư? Vẫn còn một thứ có thể phân biệt Tô Niệm Khâm có phải Nhất Kim hay không? Phỏng vấn của Nhiếp Hi. Qua bao nhiêu lần tiếp xúc, chắc cậu hoàn toàn có thể phân biệt được giọng nói của Tô Niệm Khâm. Đúng. [Phỏng vấn người viết nhạc thần bí Nhất Kim] [Chào mọi người, tôi là Nhất Kim.] [Đầu mọc trên cổ của người khác] [bọn họ nghĩ thế nào] [đối với tôi không quan trọng.]
22:13
[Để dễ viết.] Chúng ta có quen biết sao? Không cần, cảm ơn. Niệm Khâm, Kim Y, Khâm. Cô có thể đi rồi. Đầu ngõ Ô Y bóng xế tà. Trời ơi! Trời ơi! Cậu bình tĩnh đi. Mình ra ngoài một lát. Cậu đi làm gì vậy? Mình phải ra ngoài chạy mấy vòng để bình tĩnh lại. [FM27.1] A lô, thầy Lý. Vô Yên, tôi có một chuyện muốn nhờ cô giúp. Việc gì vậy, anh nói đi. Là thế này, hôm nay vốn dĩ tôi muốn đến cô nhi viện đưa một tập tài liệu nhưng tôi có việc đột xuất không đi được, cô xem xem có thể đi một chuyến giúp tôi không? Được. Vậy tan làm tôi sẽ đến ngay. Vậy thì tốt quá. Tài liệu được để trong tủ hồ sơ ở văn phòng. Cô đến nơi thì gọi điện thoại cho tôi, tôi nói cô biết vị trí cụ thể. Được. Xin lỗi thầy Lý, tôi cúp trước đây, tôi có việc rồi. Chủ nhiệm Khương. Thứ tư tuần sau có một buổi gặp mặt offline của một người làm nhạc. Cô lo liệu đi. Tôi ư? Đúng, cô làm. Đến lúc ra ngoài rèn luyện rồi. Tất cả tài liệu đều ở chỗ Hứa Thiến, nếu không hiểu thì cứ tìm cô ấy. Tôi... Chuyện này... [Ngụy Hạo, cậu nghe rõ đây,] [tôi không muốn chơi trò tình cảm với cậu.] Tôi cũng rất ghét mối quan hệ phức tạp. [Tôi bận lắm,] [cứ vậy đi.] Cảm ơn cháu đã có lòng đưa đến. Không có gì, không có gì, cháu hiểu. Tiểu Tô, cháu ở đây à. Đến thăm Tiểu Vi à? Chào cô Trương. Vậy sao cháu lại ở đây một mình?
24:44
Tiểu Vi đâu? Vừa nãy có một cô bé vào đây bảo là muốn Tiểu Vi đi chơi với Tiểu Thạch Đầu cùng cô bé. Đúng, ba đứa nó lúc nào cũng chơi với nhau. Lâu rồi không gặp cô. Gần đây cô sống tốt không? Tốt lắm. Cháu ở đây một lát đã nhé. - Cô qua bên kia một chuyến. - Vâng. Đi thôi. Này Tiểu Tô, cháu xem dạo này cô bận quá quên hỏi tình hình gần đây của cháu luôn. Không sao, cô cứ làm việc của cô đi. Cô cứ kệ cháu. Cô làm xong rồi, cháu ngồi đây một mình cũng chán nhỉ. Chúng ta đã không gặp nhau lâu như vậy rồi, phải trò chuyện nhiều mới được. Vậy dạo này Tiểu Tô có đối tượng không? Dẫn đến cho cô xem thử đi. - Các cháu... - Cô thật sự rất muốn biết ư, cô Tang? Tiểu Tang, sao vậy? Không sao, không sao. Đúng rồi, bọn trẻ bên này vẫn luôn ở đây ư? Cũng không phải. Có đứa đi lạc, cảnh sát nhất thời không tìm được cha mẹ bèn đưa đến để chăm nom trước. Cũng có đứa bị cha mẹ bỏ rơi. Có cả những đứa được đưa đến từ lúc vài tuổi, có đứa mới ra đời đã được đưa đến rồi. Vậy là vì bị bệnh ư? Thường là khiếm khuyết bẩm sinh. Sao trên đời lại có cha mẹ như vậy chứ. Thật ra cũng có cha mẹ sinh ra đứa trẻ bị khiếm khuyết, rồi nuôi nấng cả đời. Thầy Tô, không ngờ anh còn đặc biệt đến thăm Tiểu Vi. Xem ra anh thật sự rất thích em ấy. Anh muốn đi đâu? Hay tôi đưa anh đi nhé. Không cần đâu. Xong rồi à?
28:35
Tôi ở bên ngoài cô nhi viện. Được. Thầy Tô, thật ra có một chuyện tôi vẫn luôn muốn hỏi anh. Cho hỏi anh là Nhất Kim à? Dù sao anh cũng trả lời đi chứ. Dù không muốn thừa nhận thì anh giả vờ một tí cũng được. Sao phải như vậy? Cứ như nói với tôi thêm một câu anh sẽ bị nhiễm bệnh dịch vậy. Cô đi đường của cô, tôi ngồi đây đâu có gây trở ngại cho cô. Nhưng xin cô đừng đứng mãi bên cạnh tôi, cũng đừng làm phiền tôi suốt, được không? Thầy Tô à, anh nói vậy là nói gì thế hả? Vừa nãy là anh đi trước tôi, tôi ở phía sau, bây giờ là anh ngồi còn tôi đứng ở đây. Dù anh chiếm cái ghế này trước nhưng đường đâu phải do anh sửa. Tôi thích đứng đâu thì đứng. Anh... tôi vui là được. Anh xem, hôm Nhất Kim đến chương trình làm phỏng vấn tôi đã gặp anh trong thang máy. Bài hát mới của Nhất Kim dùng điển cố Vương Hiến Chi, mà vừa hay tôi từng thảo luận với anh về những điều này. Chắc chắn đây không phải sự trùng hợp. Nhất Kim là ai vậy? Thôi, không sao. Hay để tôi đưa anh về đi. Anh nói xem anh cứ ngồi thế này mãi cũng chẳng được gì, phải không? Trời sắp tối rồi, anh cũng phải ăn cơm. Anh đang chờ người đón anh à? Một mình anh ngồi ngây ra đợi cũng nhàm chán đúng không? Tôi có thể nói chuyện với anh. Có phải anh thấy mình như vậy rất ngầu không? Được, anh ngầu lắm. Ngầu thật. Sao cậu tìm được chỗ tôi làm? Triệu Anh nhìn thấy, nói với tôi.
31:36
Tối nay tôi đã hẹn mọi người cùng ăn cơm. Ít ra cậu cũng ăn bữa cơm với mọi người, nói cho rõ ràng đi chứ. Không có gì để nói hết. Bỏ đi đột ngột là tôi không đúng nhưng tôi thật sự không có sức chơi ban nhạc nữa. Cậu nói thật với tôi đi, có phải cậu gặp chuyện khó khăn gì không? Không có. Tôi có thể có việc khó khăn gì chứ. Cậu đừng đi theo tôi nữa. Tôi nói lần cuối. Anh không lạnh ư? Hình như ngồi đây một lúc đúng là hơi lạnh. Thôi cô về trước đi. Anh không đói à? Vô Yên. Hai người... Đây... đây là bạn trai mình. Bọn mình đang hẹn hò. Thầy Tô, Tô đại thần, anh hãy rủ lòng thương diễn màn kịch này với tôi đi. Cảm ơn. Diễn hết vở kịch này với tôi đi. Cô Tang, xin cô hãy tự trọng. Đói rồi. Người này đói mụ mị đầu óc luôn rồi. Tô Niệm Khâm. Tô Niệm Khâm. Tô Niệm Khâm, anh đứng lại. Tôi bảo anh đứng lại anh không nghe thấy à? Tôi bảo anh... ♫Em nguyện ước ao♫ ♫Tất cả những điều có lẽ♫ ♫Khiến em tin tưởng♫ ♫Anh là duy nhất♫ ♫Em nguyện tin rằng♫ Xin cô bỏ tay ra. Không. ♫Đi đường xa đến đâu♫ Anh muốn tôi bỏ ra cũng được, anh theo tôi quay lại nói rõ với cô ấy. Lời tôi vừa nói không phải sự thật ư?
34:41
Anh... Sao anh lại là loại người này hả? Loại người nào? Sao... sao anh có thể là loại người này chứ. Anh nói đi, em đã vì anh mà trở mặt với người nhà, theo anh đến Hạ Môn, anh đã nói sẽ đối xử tốt với em, còn nói sẽ làm một người bố tốt. Sao anh nói đi là đi, muốn đi hẹn hò với người phụ nữ kia hả? Bây giờ em còn chưa ăn cơm, con cũng đói theo em luôn. Anh nói đi, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy, muốn ra ngoài ngắt hoa ghẹo cỏ hả? Cô vợ này đã mang thai rồi mà còn ra ngoài hẹn hò. - Đúng vậy. - Sao lại có loại người này cơ chứ. Chẳng phải từ bé anh chỉ thích em thôi sao? Sao bây giờ lại ở bên người phụ nữ khác hả? Anh nói xem, nếu là người khác thì em cũng nhịn, nhưng cô ấy lại là bạn thân nhất của em. Sao hai người có thể lừa dối em như vậy? Tuổi còn trẻ mà, thật sự không nhìn ra đấy. Đàn ông trông như vậy không lăng nhăng cũng khó. Cầm thú. Tang Vô Yên. Cô đứng dậy trước đi. Không. Cô muốn sao cũng được. Đứng dậy đi đã. Tôi đói rồi, tôi muốn ăn KFC. Anh mặc vào đi. Tôi không lạnh. Vậy thì cũng phải mặc. Hay anh muốn xem tôi khóc tiếp? Mặc đi. Thấy anh cứ cầm mãi trên tay, tôi còn tưởng cái áo này xấu đến nhường nào chứ. Chẳng phải mặc lên cũng đẹp lắm sao? Đi thôi.

DOWNLOAD SUBTITLES: