MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP26 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP26 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 862

Number of words: 5449

Number of symbols: 18412

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 26= Sao lại bắt nạt Chân Một Nồi? Đây là chó của ngươi à. Nó là sư huynh để lại cho ta. Một Nồi. Tên hay. Chờ ta hầm nó lên xem có đủ một nồi không. Đưa ta. Không đưa. Không đưa? Lên. Chạy không thoát chứ gì. Đừng qua đây. Đưa ta. Ấn nó lại. Chó ngoan, mau chạy đi. Mau chạy về nhà tìm mẹ. Chân Một Nồi. Bỏ ta ra. Về nhà đi. Cảm ơn. Bạn nhỏ, con họ Chân phải không? Con không phải họ Chân, người nhận nhầm người rồi. Sao dùng Túy Sinh Mộng Tử của A Tự lại có giấc mơ lạ lùng thế. Tiểu tử thối. Ôn thúc, thúc dậy sớm vậy à. Giờ đã là lúc nào rồi? Con đã luyện Bát Quái Chưởng hơn 50 lần, lúc này chắc là giữa giờ Mão hay đầu giờ Thìn. Con dậy sớm thế làm gì? Gà vừa gáy là con dậy rồi, sau đó trằn trọc không ngủ được nên thôi dậy luyện công luôn. Liều như vậy làm chi? Con luôn nằm mơ, không ngủ được. Vừa nghĩ tới Quỷ Cốc làm bao nhiêu chuyện xấu,
03:57
hại bao nhiêu người tan nhà nát cửa giống con là ăn không ngon, ngủ không yên, khao khát trong một đêm luyện được bản lĩnh giỏi như thúc và sư phụ diệt đám xấu xa này. Nếu trên đời không có Quỷ Cốc thì đã không có bao chuyện bi thảm thế xảy ra rồi. Dục tốc bất đạt. Con có cần cù, lăn xả cỡ nào thì võ công cũng không thể luyện thành trong ngày một ngày hai. Chỗ sư phụ con có ít hương an thần, lúc tối ta bảo huynh ấy đốt một ít cho con. Giờ con đang tuổi cao lớn, phải ngủ đủ giấc mới được. Cách ra sức không đúng sao cánh tay có lực được chứ. Bát Quái Chưởng chú trọng là hông chỉ huy, khí nghe lệnh, đây cũng là yếu quyết đa số công phu quyền cước. Tiểu tử thối, thả lỏng vai, ghì khuỷu tay, dồn sức vào bụng. Ai đó không phải nói mình là người ngoài, không chịu dạy đồ đệ ta sao? Huynh quản ta à. Sư phụ, con đi mở cửa. Huynh là ai? Ta đến từ Bình An ngân trang, phụng lệnh Diệp tiên sinh tới đưa tin cho Tứ Quý sơn trang. Hạt vương. Quần Quỷ Sách nhảm nhí gì đó từ dáng vẻ cốc chủ Quỷ Cốc tới thập đại ác quỷ đều có hết, ngay cả chiêu thức võ công, kế thừa, lai lịch, làm chuyện gì cũng viết vào. Thế thì có khác gì lột trần bọn ta cho mọi người xem đâu.
05:53
Một khi thứ này truyền tới giang hồ thì bọn ta sẽ cất bước khó khăn. Quần… Quần Quỷ Sách gì cơ? Ngũ Hồ Minh phát Quần Quỷ Sách cho các phái là sao thế? Thế thì các huynh đệ còn ra ngoài làm việc cho Triệu minh chủ thế nào được nữa. Ta nhớ ra rồi. Đúng là có chuyện này. Nhưng mà thế thì đã sao? Trước khi các người ra ngoài thì tìm một người giỏi dịch dung đổi mặt các người là xong mà. Không chừng còn vui lòng thích mắt hơn. Vui vẻ. Huống hồ các người ra lăn lộn chẳng phải là vì muốn tiếng ác đồn xa sao? Nghĩa phụ giúp các người nổi danh chẳng lẽ không tốt sao? Ngươi… Hai kẻ mạnh liên minh, hợp thì về chung, không hợp thì giải tán. Nếu Triệu minh chủ dùng thủ đoạn bỉ ổi này ép bọn ta liều đánh tới cùng thì cũng hạ lưu quá đấy. Hôm nay ta xem như được mở mang rồi. Đám ác quỷ các người mà còn nói người khác bỉ ổi hạ lưu, quả là khôi hài quá đấy. Được,
07:36
nếu đã thế bọn ta đi là được. Nơi này không giữ ta ắt có nơi khác giữ. Ngươi dám. Có gì mà không dám. Ta nghĩ nói hay lắm. Hợp thì đến, không hợp thì đi. Nếu các vị đã không muốn vậy thì cần gì níu kéo chứ. Đi. Tiễn khách. Đại vương, ngài lại giận dỗi gì chủ thượng đấy. Nói năng cung kính vào. Vâng, vâng, vâng. Đúng rồi đại vương, thư của Liễu Thiên Xảo đã về, là liên quan đến cách làm canh Mạnh Bà. Mời đại vương xem qua. (Bình An ngân trang) Tiểu ca, người làm của quý tiệm nói ngân trang có thư của ta. Xin khách quan đợi lát. Bình An bái kiến Chu trang chủ. Bình An, sao ngươi lại tới Côn Châu? Bình An ngân trang là ngươi mở? Ta nào có bản lĩnh đó. Chu trang chủ ngồi đi. Tiểu nhân chỉ là thay Thất gia trông coi 56 phân hiệu ngân trang ở Trung Nguyên, Nam Cương còn bốn, năm tiệm nữa, có Như Ý lo liệu. Bình An ngân trang trải khắp Cửu Châu, sao ta chưa từng nghĩ tới là Thất gia mở nhỉ. Con người huynh ấy sao lại làm bạn với mấy đồng tiền thối rồi. Ngài có điều không biết, tuy ngân trang bọn ta cũng quản lý nghiệp vụ tiền bạc
09:39
nhưng chủ yếu là thu thập tin tức Trung Nguyên cho Đại Vu mà chim sẻ cơ quan thu thập tin tức là năm xưa ngài dạy ngài ấy làm. Cũng may có bảo bối này tiểu nhân mới hay biết ngay tin Thất gia sắp tới Côn Châu nên đã tới trước. Thất gia sắp tới Côn Châu ư? Chu trang chủ, không phải ngài mời Diệp tiên sinh tới gặp Đại Vu sao? Thất gia biết ngài không khỏe, lập tức quyết định cùng Đại Vu tới Côn Châu. Làm càn. Sao huynh ấy tới Trung Nguyên được chứ. Không sao, không sao. Chu trang chủ, Thất gia có Đại Vu và một đám thị vệ đi theo. Vả lại, Côn Châu ở xa hoàng đế, tay Tấn vương cũng không với tới đây được. Là sao? Người Diệp Bạch Y mời tới A Tự cũng quen sao? Đâu chỉ là quen, đó là giao tình sinh tử luôn đấy. Chu trang chủ, ngài cũng thật là. Bao năm qua không để lại cho chủ nhân bọn ta đôi câu vài lời mà nay gặp chuyện ngài cần gì mời người ngoài tới báo tin chứ. Chi bằng ngài đích thân tới Nam Cương, mấy năm qua chủ nhân bọn ta rất nhớ mong ngài. Đúng rồi, đây là thư của Diệp tiên sinh. (Tên khốn này) Diệp tiền bối làm trò gì thế, sao lại viết cả thư để mắng người? Đông chí gặp, ta muốn ăn sủi cảo, nhân cải thảo thịt heo. Thư này là sao?
11:11
Thất gia và Đại Vu ở Nam Cương phải chuẩn bị ít dược liệu quý, Diệp tiên sinh không đợi được đã về trước nên sai phân hiệu phía Nam gửi thư tới. Vất vả cho ngươi rồi Bình An. (Tiệm dầu Vương thị) Sư phụ, Đại Vu là ai? Thất gia là ai nữa? Nên là Diệp tiền bối mời hai người họ tới trị thương cho người sao? Gì mà ông ấy mời. Sớm biết bạn cũ của Diệp tiền bối là Đại Vu thì còn cần ông ấy mời sao. Huynh vẫn chưa nói, hai vị này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hai vị này là người quen cũ của ta ở Tấn Châu, đều từng ra sức cho Tấn vương, sau đó bị Tấn vương tổn thương sâu sắc nên đến Nam Cương xa xôi không về nữa. Hai vị này chữa được vết thương của huynh thật sao? Đại Vu tinh thông y thuật, lại biết nhiều về vu cổ bí thuật ở Nam Cương. Thất gia luôn tính toán kỹ lưỡng rồi mới làm, nếu họ quyết định tới Trung Nguyên ắt hẳn là cũng nắm chắc được vài phần. Thế là chuyện tốt mà. Mọi người đã là người quen cũ vậy sao chúng ta không tìm họ sớm hơn? Lúc trước? Ta cũng đâu muốn sống. Sư phụ, Diệp tiền bối sao lại mắng chửi trong thư? Tiểu tử ngốc, còn chẳng rõ ra đấy sao. Lão quái vật đó cất công đi vạn dặm tới Nam Cương tìm đại phu, gặp Đại Vu xong phát hiện người tài mình có chường mặt ra cũng chưa chắc đã mời được
12:52
trái lại còn mắc nợ ân tình sư phụ con. Đường đường là Cổ Kiếm Tiên Trường Minh sau cùng lại thành kẻ chạy vặt đưa thư, với cái tính của lão quái vật không tức ói máu mới lạ. Mắng một câu đồ khốn là còn nhẹ cho đấy. Thế thì có gì đâu. Cuối cùng vẫn là Diệp tiền bối mời được Đại Vu. Mặc kệ là mặt mũi của ai, chỉ cần chữa được vết thương của sư phụ thì cả nhà cùng vui. Có đúng không sư thúc? Đại nương, vải của bà có màu khác không? Nào, cô xem tấm này đi, tấm này đẹp lắm. A Tự, hiếm khi xuống núi một chuyến, ta phải đi tìm quanh xem có thợ cao siêu nào sửa tranh không. Huynh đưa Thành Lĩnh về trước đi. Được, về sớm nhé, không thì chẳng ai nấu cơm tối. Ta khinh, chả nhẽ ta thành nô tài rồi à. Không phải sao? Thành Lĩnh, nghỉ thêm lát rồi chúng ta về. Cốc chủ tới rồi. Cốc chủ tới rồi. Ta tìm ra cốc chủ rồi. Cốc chủ tới rồi. Ta tìm ra cốc chủ rồi. Ta tìm ra cốc chủ rồi. Cốc chủ. Cốc chủ. Cốc chủ. Cốc chủ. Cốc chủ. Cốc chủ. Cốc chủ, cuối cùng đã tìm được ngài. Ngài biết dạo này bọn ta phải sống thế nào không? Đúng là như chuột qua đường, hễ ló mặt ra là ai cũng đòi đánh. Đưa Quần Quỷ Sách đây. (Quần Quỷ Sách)
14:58
Lúc này (Ôn Khách Hành) hễ là môn phái có tên có tuổi thì trong tay mỗi người đều có một cuốn sách rác rưởi này. (Quỷ hỉ tang) Cả giang hồ đào ba tấc đất bứng hết bọn quỷ sai rải rác khắp nơi lên. Thuộc hạ may mắn lần lượt cứu được đám nha đầu tiểu tử này, cứ mãi ẩn nấp trong nơi hoang vu vắng vẻ. Còn đi tìm tung tích cốc chủ nữa. Ta sắp đói ốm tong teo luôn rồi. Nếu không nhờ Vân Tài mà Tương cô nương thu nhận gốc gác vẫn còn sạch sẽ, còn đi lại được ở bên ngoài không thì lão ăn xác đây không gặp được ngài nữa. Thập đại ác quỷ còn mấy tên? Ơ… Cốc chủ ngài không biết sao? Suốt ngày ta nghe nói phái này giết phái kia, rồi phái kia giết phái nọ toàn do Quỷ Cốc làm. Ta… ta tưởng là cốc chủ đưa thập đại ác quỷ đi làm chứ. Hóa ra không phải ngài sao. Có tin của Bạc Tình bộ chủ không? Không… không có. Kể từ gì ấy nhỉ, trước đại hội gấu chó ở Nhạc Dương gì đó Quỷ hỉ tang đã bị bắt mất, không còn tin gì của bà ta với Diễm quỷ nữa. Đúng… đúng rồi cốc chủ, ta nghe nói giờ đám chó danh môn đó đang bàn nhau mở lại đại hội gấu chó gì nữa.
16:23
Đúng là trong núi không có hổ nên gấu chó xưng vương. May là cốc chủ đã xuất hiện, giờ mình về lại Quỷ Cốc ngay bố trí phòng ngự xử bọn nhãi nhép đó. Giết chúng. Giết chúng. Giết chúng. Sư thúc. Sao vậy? Sư thúc, cuối cùng thúc đã về. Bụng con đang réo ùng ục. Ta không về hai người cứ ngồi đợi vậy à. Không thể nấu bừa bát mì ăn sao? Không thể. Sao rồi, tìm được họa sư không? Chân núi không có, trấn Thanh Thủy có một họa sư vừa từ Trường An về, mấy hôm nữa ta đem tranh cho hắn xem. A Tự, hay ta dạy huynh nấu ăn nhé, hôm đó ta không kịp nấu cơm đâu. Ta không thèm học nhé. Thánh nhân có câu quân tử tránh xa nhà bếp. Đệ yên tâm, hai thầy trò ta không đói được, không được nữa ta sẽ đưa Thành Lĩnh xuống núi ăn. Cũng được. Vậy đệ nấu cơm xong rồi gọi ta. Vâng thưa Chu đại gia. Ngài cứ chờ đi. Sư thúc, làm sao vậy? Không có gì, trời sắp tối rồi. Chiều buông rực khắp chân trời nhưng hoàng hôn điểm tới nơi mất rồi. Thành Lĩnh, tối nay con muốn ăn gì, Ôn thúc nấu cho. Bái kiến Hạt vương. Không phải đã sai người nói ngươi biết cách giải cổ rồi sao.
18:54
Còn về đây làm gì? Ta đổi ý rồi. Hạt vương có việc dùng đến Thiên Xảo là vinh hạnh của Thiên Xảo. Ta bằng lòng làm tôi tớ cho Hạt vương sai khiến. Chỉ cần… Chỉ cần ngài chịu tha cho chủ nhân ta Quỷ hỉ tang và… Và Vu Khâu Phong. Hạt vương, Thiên Xảo cầu xin ngài. Được rồi. Bản vương không thích nghe lời thừa thãi. Chưa lập tí công nào sao lại dám đòi thưởng. Ta có thể đồng ý với ngươi không giết hai người này nhưng không thể vì một câu của ngươi mà tha cho họ. Tất nhiên, nếu ngươi chứng minh được mình hữu dụng với bản vương, ta cũng sẽ không bạc đãi người trung thành. Đứng lên đi. Tạ ơn Hạt vương. Có điều nếu không nhờ phương thuốc ngươi dâng lên thì ta cũng không đoán được hóa ra canh Mạnh Bà được điều chế từ cỏ Vong Ưu. Hạt vương, ý ngài là… Ngươi có từng nghe nói một thứ tên là Túy Sinh Mộng Tử không? Côn Châu có một loại cỏ tên là Vong Ưu, cỏ Vong Ưu kết hợp với bảy loại trùng độc sẽ thành canh Mạnh Bà, làm người ta quên đi chuyện mình cố chấp nhất, mà kết hợp với bảy loại hoa thơm sẽ là Túy Sinh Mộng Tử. Hai thứ âm ỉ một trong một ngoài,
20:55
tương sinh tương khắc, chỉ cần dùng lượng lớn Túy Sinh Mộng Tử là sẽ triệt tiêu công hiệu của canh Mạnh Bà và vén màn ký ức đã phủ bụi. Hạt vương, ngài muốn… Giờ Quỷ hỉ tang không còn tỉnh táo, vì để tránh dùng lượng thuốc lớn tổn thương đại não bà ta nên ta đã dùng cách đốt hương để thuốc từ từ ngấm vào cơ thể, đạt đến liều lượng nhất định. Ngươi tới đúng lúc lắm. Bà ta đã ở trong phòng thuốc bảy ngày, thiết nghĩ là sắp tỉnh rồi. Ta cũng sẽ biết được chân tướng ngay thôi. Lời đồn bên ngoài gượng ép khiên cưỡng, nghĩa phụ sẽ không lừa ta. Đúng, chờ Quỷ hỉ tang tỉnh táo lại nói ra chân tướng là có thể trả sự trong sạch cho người. Hạt Nhi làm thế chỉ là muốn lấy lại danh dự cho nghĩa phụ. Kiếm phái Thanh Phong các huynh xây ở cái nơi khỉ ho cò gáy gì vậy. Mấy người thông minh quá đấy, ta mà là trộm phía trước có tòa núi vàng ta cũng lười tới chôm. A Tương, đừng nói bậy. Là ai khoác lác không biết ngượng nói núi Thanh Phong ta là nơi khỉ ho cò gáy thế? Nhóc con. Sư thúc. Tiểu tử thối. Sư thúc. Sư thúc, sư huynh, mọi người đến rồi.
22:45
Cuối cùng đã gặp được mọi người, nhớ mọi người chết đi được. Cuối cùng đã về rồi. Vừa hay kịp đón Tết. Trên núi vẫn ổn chứ ạ? Sư phụ có khỏe không ạ? Mọi người có nhắc ta không? Ta hỏi con, con nói thật đi, tiểu nha đầu này con lừa bắt cóc ở đâu về? Con… Ta tên Cố Tương, chào người. A Tương. Xin chào, ta là Mạc Úy Hư, là sư huynh của Tào Úy Ninh. Đây là Phạm Hoài Không, Phạm trưởng lão phái ta, muội có thể gọi theo Úy Ninh là Phạm sư thúc. Phạm sư thúc. Phạm sư thúc, xin chào. Mạc sư huynh, xin chào. Các vị đại ca, chào mọi người. Chào A Tương cô nương. Hỏi con đó, tiểu nha đầu lừa bắt ở đâu về? Ngốc nghếch quá. Ta không ngốc. Cô không ngốc. Cô không ngốc sao lại bị sư điệt ngốc của ta cuỗm đi chứ. Nói huynh ngốc đó. - Ta? - Huynh ngốc. Tào sư huynh. Tào sư huynh. Đây là thê tử huynh nói trong thư phải không? Lợi hại thật, huynh giỏi thật đấy. Ta không phải. Tào Úy Ninh, huynh đã nói gì với họ thế? Ta không nói gì hết. Cô vợ nhỏ này lợi hại đấy. Úy Ninh, sau này cho con lãnh đủ nhé. Thôi mà sư thúc, đừng đùa người ta nữa. Người ta da mặt mỏng lắm. Tương cô nương, xin đừng để bụng, trước giờ bọn ta nói đùa kiểu đấy quen rồi.
24:15
Nha đầu, vừa nãy sư thúc đùa cô thôi, trong thư Úy Ninh khen cô dữ lắm. Sáng sớm bọn ta đã biết khách quý sắp tới nên cùng nhau ra sườn núi dọn dẹp một tiểu viện cho cô ở. Sư thúc, A Tương không thể lên núi ở chung với con sao? Cô nương, chưởng môn phái ta vừa nghiêm lệnh phong tỏa núi, không đón khách ngoài. Bọn ta cố tình xuống núi đón hai người. Phong tỏa núi? Sư thúc, có phải là vì… Cô nương, mình đi xem tiểu viện trước xem thử có thích không. Đi thôi. - Đi. - Đi. - Nào. - Đi. - Đi thôi. - Đi nào. Lần này Ưng Trảo Môn và phái Hoa Sơn vẫn phải phiền lão Sa nhé. Được. Nếu lần này Tào Bang… Ba vị bang chủ, hôm nay tới đây thôi. Vất vả rồi. - Cáo từ. - Cáo từ. Ta nói với con bao nhiêu lần rồi, không có việc gì thì đừng tới sảnh trước. Sợ gì chứ. Mấy tên chó tay sai đó đều biết sự tồn tại của con mà, còn sợ chúng sủa bừa sao. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Nghĩa phụ, khi người chưa đủ lông đủ cánh không dám cho người ta biết quan hệ của người và Độc Hạt điều này Hạt Nhi hiểu. Giờ người đã nắm đại quyền trong tay, vì sao vẫn không cho Hạt Nhi đứng cạnh người? Giờ đại cục chưa định,
26:01
mọi việc đều có biến số. Vậy khi nào mới xem là định? Mấy câu dối gạt này người dùng lừa bịp bọn ngu Quỷ Cốc thì cũng đành, lấy ra đối phó con là sỉ nhục con sao? Hạt Nhi, hôm nay con làm sao vậy? Có phải con đã nghe được gì? Hay ta làm sai chỗ nào? Hạt Nhi. Ta biết khi xưa là tình thế bức ép, ta không thể không để con âm thầm chi viện, ta đã để con chịu thiệt. Nhưng ta không ngờ Hạt Nhi của ta giỏi giang như vậy, có thể bồi dưỡng Độc Hạt thành tổ chức sát thủ sánh ngang Thiên Song. Ta rất mừng. Cho nên ta càng cảm thấy mắc nợ con. Ta khổ tâm sắp đặt, cẩn trọng từng chút mưu tính đại nghiệp của chúng ta. Nghĩa phụ không có con cái, chỉ có người thân nhất là con. Cơ nghiệp của ta ngoài con ra còn giao phó cho ai được đây. Sau này con giận dỗi, làm mình làm mẩy ta nhịn được hết. Tuyệt đối đừng dùng mấy câu lạnh lùng nói những lời khiến ta đau lòng nữa. Được không? Nghĩa phụ, sao người lại lừa con?
28:21
Ta lừa con thế nào? Gì là người không phụ ta, ta không phụ người? (Người không phụ ta, ta không phụ người) Cái này ở đâu ra vậy? Cái này là Vu Khâu Phong sai người đưa cho con. Nghĩa phụ, trên đó là bút tích của người sao? Vu Khâu Phong muốn ép ta vào đường cùng. Nào, ăn nhiều vào. Nào. - Cảm ơn sư huynh. - Cảm ơn. Nào. Cảm ơn. Ăn nhiều vào. Suốt chặng đường mệt lắm phải không? Đừng giữ kẽ. Tới đây là giống như về nhà mình vậy. Đúng, đừng giữ kẽ. Nha đầu, ta thấy cô cũng có luyện võ công, giống như con cái giang hồ. Cô là trò giỏi của môn phái nào vậy? Ta không phải trò giỏi gì hết, ta làm nha hoàn cho người ta. Chỉ là chủ nhân ta đã dạy cho ít võ công nông cạn thôi. A Tương, muội đừng khiêm tốn thế. Sư thúc, chủ nhân A Tương là… Huynh ăn nhiều vào. Được, ta ăn. Sư thúc lượng thứ, chủ nhân ta là một tiền bối cao nhân đã ẩn cư, tính tình ngài ấy quái lạ, không muốn để ta tiết lộ danh xưng của ngài ấy. Sư thúc, trong võ lâm người tài có nét đặc biệt riêng, chuyện này cũng bình thường mà, đúng không? Đúng. Vậy nhà cô còn ai không? Không ạ.
30:17
Ta là một cô nhi, được chủ nhân nhặt về nuôi lớn. Có điều giờ ngài ấy cũng không cần ta nữa. Không sao, không sao. Cô đấy với Úy Ninh nhà ta không cha không mẹ, là đứa trẻ số khổ. Không sao, trước đây hai đứa đều không có nhà, sau này chúng ta có thể đồng lòng sinh sống tốt hơn. Chỉ là không đúng lúc, nếu không vì phong tỏa núi chờ đón Tết xong ta sẽ chọn ngày lành hoàng đạo cho hai đứa để làm cho xong việc này. Sư thúc, sao mình lại phong tỏa núi vậy? Ăn cơm trước đi. Ăn cơm trước đi. A Tương, muội ăn nhiều vào. Đúng, ăn cơm. Ta và Quỷ hỉ tang La Phù Mộng đúng là từng có một mối tình. Khi đó nàng ấy là thiếu cung chủ Nghê Quang Cung, còn ta là tên nghèo kiết xác của một nhánh sa sút dòng họ Triệu gia. Người nhà nàng dĩ nhiên không chịu gả nàng cho ta, bắt giam nàng lại. Bức huyết thư này là lúc đó nàng sai người giao cho ta để tỏ rõ ý chí. Hai người từng yêu nhau thế sao nghĩa phụ lại phụ bà ấy? Đều tại ả đàn bà độc ác Lý Dao.
31:55
Nghĩa mẫu. Ta đã nói con không được gọi ả như thế. Ả là đồ tiện nhân. Con không biết ả đã làm gì ta đâu. (Hồng hộc lăng vân) Lúc đó ta thương tiếc Lý Dao là khuê tú nhà danh giá lại một lòng si tình với ta. Chỉ trách ta không kịp thời cắt đứt tơ tình của cô ta nên mới dẫn tới khi ta và Phù Mộng phá tan từng lớp rào cản, kết nghĩa phu thê cô ta lại lấy việc ta tham dự ăn trộm kho võ ra bức ép, bắt ta đi theo cô ta, bỏ thê tử cưới người khác. Hạt Nhi, nếu chuyện ăn trộm kho võ là do mình ta làm thì ta ắt sẽ liều cho cá chết lưới rách với cô ta. Nhưng chuyện này liên can hệ trọng, ta không thể liên lụy mấy huynh đệ còn lại nên đã nhẫn nhịn sự nhục nhã này ở rể trong nhà quan. Nghĩa phụ có biết tin hôm đại hôn La Phù Mộng phát điên tắm máu Nghê Quang Cung không? Con biết vì sao trên giang hồ không còn tin của La Phù Mộng nữa không? Chính là vì ta vất vả đủ bề tìm ra nàng khi đã điên dại đưa tới Thần Y Cốc âm thầm chữa trị.
33:31
Nhưng khi ta chế ngự nàng đã bị võ công độc môn của nàng làm tổn thương căn cốt, từ đó võ công khó mà tiến bộ. Ta làm nàng dang dở một đời. Nếu không tại ta nàng cũng đã không rơi vào kết cục không ra người, chẳng ra ma như thế. Hạt Nhi, đây là chỗ đau nhất của ta kiếp này, là nỗi nhục lớn nhất của ta kiếp này. Ta vốn đã định đem theo chúng xuống mồ, nhưng nếu con đã muốn biết thì ta sẽ nói. Trước đây không nói con biết là vì còn một nguyên do khác. Lý Dao cũng do ta giết. Quả nhiên. Triệu Kính bảo sao nghe vậy, trọng tình trọng nghĩa trước kia đã chết rồi. Giờ kẻ đứng trước mặt con là Triệu Kính có thể tự tay giết thê tử kết tóc, tàn hại huynh đệ, gây họa giang hồ, tội ác tày đình. Người đời đều phụ ta, ta ắt phụ người đời. Nhưng chỉ có con. Hạt Nhi của ta. Trái tim Triệu Kính đã chết chín phần, nhưng dù chỉ còn một phần lương thiện, một phần tình thân,
35:28
ta đều để lại cho con. Đây là miền cực lạc cuối cùng trong đời ta. Hứa với ta, bảo vệ nó thật tốt, đừng để nó hoang tàn. Nghĩa phụ. Hạt Nhi sai rồi. Hạt Nhi không nên hỏi người như vậy. Sau này Hạt Nhi không hỏi nữa. Hạt Nhi. Phải biết nghĩa phụ chỉ có con, con cũng chỉ có nghĩa phụ. Người không phụ ta, ta không phụ người. Người không phụ ta, ta không phụ người. Chủ nhân. Đừng gọi ta nữa. Chẳng phải ngươi có chủ nhân mới rồi sao? Sao rồi? Có được đáp án ngươi muốn không? Ông ấy nói là thê tử ông ấy Lý Dao dùng bí mật kho võ uy hiếp. Ta thật sự không ngờ bản lĩnh bịa chuyện của Triệu Kính vẫn lợi hại thế. Rõ ràng là cha ta ép hắn trước, sao hắn lại đổ tội lên đầu Lý Dao? Vì sau đó là ông ấy giết Lý Dao. Lý Dao chỉ là một nha đầu ngốc không có đầu óc. Tuy ta đấu đá tranh giành nam nhân với cô ta nhưng ta không hề hận cô ta. Nếu khi xưa ta thật sự gả cho Triệu Kính thì nay bộ xương trắng dưới suối vàng
37:56
chắc là ta rồi. Chơi đùa rồi bội bạc. Ta hy sinh mọi thứ vì Triệu Kính nhưng không thể nào ngờ hắn lại đeo bám cành cao là Lý Dao. Cha thấy ta suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt vì Triệu Kính thực sự đau lòng khôn xiết nên đã đem bí mật kho võ ra bức ép, còn dùng vị trí cung chủ Nghê Quang Cung cám dỗ ép Triệu Kính thành thân với ta. Nhưng ta không tài nào ngờ được Triệu Kính lại tàn độc đến mức âm thầm cấu kết với kẻ phản bội trong cung, vào đúng ngày đại hôn tắm máu Nghê Quang Cung. Chủ nhân, không phải do người làm. Chuyện xưa không thể vãn hồi, hai người đều nói suông không bằng cớ. Nếu ông ấy thật sự máu lạnh vô tình như các người nói thì sao lại tha cho bà một mạng? Rồi vì sao lại cất giữ huyết thư của bà? Ngươi đúng thật là… Ngươi đúng thật là hiểu về Triệu Kính quá mức nông cạn. Ngươi có biết đời này Triệu Kính đắc ý nhất là bản lĩnh mưu tính lòng người, chơi đùa quyền mưu không? Hắn sẽ để lại cho mỗi âm mưu lớn của mình một món chiến lợi phẩm.
39:30
Ta có thể nghĩ tới chắc chỉ có nhẫn ngón cái của sư phụ hắn, thanh kiếm hạ độc hại chết Dung Huyền. Nếu không tin, ngươi tự đi lục lọi thử xem. Chắc là vẫn còn món đồ nào đó của cô nương ngốc Lý Dao. Có lẽ là tín vật định tình của hai người họ. Nếu không ngoài dự đoán của ta, Triệu Kính chắc cũng cho ngươi một tín vật vô cùng đặc biệt để thể hiện tấm lòng của hắn, đúng không? Sư thúc, mai là đông chí rồi, Diệp tiền bối sẽ tới đúng giờ chứ ạ? Phải, mai là đông chí rồi. Vậy có phải sẽ gói sủi cảo không? Diệp tiền bối nói là ông ấy muốn ăn nhân cải thảo thịt heo mà. Đồ vô tích sự, chỉ biết có ăn. Trong thư Diệp tiền bối nói vậy mà. Vả lại, ngày nào cũng luyện công vất vả mà còn không cho người ta ăn. Nhóc con còn dám cãi lại, cái tốt không học lại học cái này. Thôi nào, thôi nào. Mai ta đi mua nguyên liệu là được chứ gì. Ngoài sủi cảo ra hai người muốn ăn gì nữa không? Lần này không cãi ông ấy nữa à. Lão quái vật đó lớn tuổi rồi, vì mình bôn ba ngàn dặm cũng không dễ gì, chỉ là thèm ăn thôi mà, cho ông ấy thỏa mãn vậy. Tuy nói có lý nhưng sức ăn của Diệp tiền bối
41:11
mình phải chuẩn bị nguyên liệu gấp mấy lần. Rượu dưới núi cũng không được. Hay vầy đi lão Ôn, đệ đánh xe ngựa tới trấn Thanh Thủy mua ít rượu với đồ ngon về. Được đấy. Ôn thúc, con đi với thúc. Đi gì hả? Đi về là hết mất một ngày rồi. Đi đâu? Lo chăm chỉ luyện công đi. Không có đâu nhé. Trước giờ người ta có làm biếng đâu. Còn cãi nữa. Lăn về ngủ đi. Lão Ôn, đệ nghỉ trước đi. Hay hai chúng ta nói chuyện thêm lát. Uống chút nhé. Không uống nữa. Mấy hôm nữa là có trận đại chiến chờ hai chúng ta, giờ phải nghỉ lấy sức chứ. Đúng nhỉ. Vậy huynh nghỉ trước đi. Đi nào Thành Lĩnh. Đi nhé ạ. (Phong khinh vân đạm) ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪
43:58
♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: