【FULL】My Heart EP01 | 卿卿我心 | Cheng Xiao 程潇, Jason Gu Jiacheng 谷嘉诚 | iQiyi

【FULL】My Heart EP01 | 卿卿我心 | Cheng Xiao 程潇, Jason Gu Jiacheng 谷嘉诚 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 791

Number of words: 5178

Number of symbols: 17777

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:30
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Khanh Khanh Ngã Tâm] [Tập 1] [Ta, Lộ Khanh Khanh.] [Một nữ tử kỳ lạ hoàn toàn] [không ăn nhập gì với đại lục Khải Nguyên.] [Nơi này coi linh lực làm đầu.] [Còn ta khổ tu bao năm lại chẳng có linh lực.] [Nghe nói có một nơi tên là cốc Phế Linh.] [Những người ở đó đều không có linh lực.] [Ta thường hay nghĩ] [ta thật sự nên sống ở cốc Phế Linh mới đúng.] [Như thế] [sẽ không cần từ nhỏ đã bị nhốt ở trong nhà] [không được ra ngoài.] [Lộ phủ - Lộ Khanh Khanh] [Linh lực: ? - Cấp: ?] Đại Bàn. Cậu có muốn thử linh lực của cậu không? Tiểu thư. Hôm nay là lễ đội mũ cho Thái tử. Nhiều người phức tạp. Nếu như để lão gia biết được, chúng ta lại phải chịu phạt đấy. [Yên tâm đi Bách Hợp.] [Bách Hợp - Linh lực cấp một] [Ta xem náo nhiệt xong sẽ quay về ngay.] Tiểu thư. Người không thể ra ngoài. - Tiểu thư. - Tiểu thư. - Tiểu thư. - Tiểu thư. [Tấn vương] Tiểu thư đừng chạy nữa. - Tiểu thư. - Đừng chạy nữa tiểu thư. [Tiểu Vũ - Linh lực cấp bốn] Dừng, dừng, dừng.
03:14
[Cái đầu của ta.] Vương gia, hình như đâm phải một con thỏ. Bé con, không sao chứ? [Trường linh lực của huynh ấy thật là mạnh.] [Được huynh ấy bế lên] [Tấn vương - Nam Cung Nhất Hân - Linh lực cấp bảy] [cảm giác thật ấm áp, thật hạnh phúc.] [Không biết cắn huynh ấy một miếng] [có phải là có thể chia cho mình một ít linh lực không nhỉ?] [Hỏng rồi.] [Mau chạy, mau chạy.] [Thả ta ra ngoài.] [Đào Ngột] [Thả ta ra ngoài.] Là ngươi đang nói chuyện sao? Hai cái chữ này đọc là gì thế? Vậy mà phong ấn đã được giải trừ rồi? Là ai? Ngươi lại là ai hả? [Đào Ngột - Hung thú Khải Nguyên] Ta. Hung thú. Ngươi đợi đã. Hành lễ đội mũ. Mời thống lĩnh quân linh lực thái phó Lộ đại nhân đội mũ cho Thái tử. [Thống lĩnh Lộ Hồng Trúc - Linh lực cấp sáu] Từ sau khi Nam Cung vương băng hà, đã hơn mười năm chưa từng có cảnh thịnh thế thế này rồi. Chứ gì nữa. Ngươi bay cao quá rồi, bay chậm một chút. Ngươi mau chóng xuống khỏi người ta đi. Không được. Ta không thể xuống khỏi người ngươi được. Ta không có linh lực, sẽ ngã chết đấy. Ngươi vậy mà không có linh lực? Ngươi thân là con dân của đại lục Khải Nguyên, vậy mà lại không có linh lực? Vậy vừa nãy ngươi giải trừ phong ấn cho ta kiểu gì?
05:08
Mèo con xấu xí. Ta chỉ chạm vào một cái là ngươi đã ra rồi. Ngươi mới là mèo xấu xí. Ta là thần thú. Mèo con xấu xí. Ngươi chậm thôi. [Tiêu rồi.] [Lâu rồi không bay,] [kỹ thuật có hơi chưa quen.] [Có hơi không khống chế được phương hướng.] [Thái tử Nam Cung Minh Dương - Linh lực cấp sáu] Chúc mừng Thái tử điện hạ. Ta muốn đi xem lễ đội mũ. Nhưng không phải là leo từ trên nóc nhà xuống. Hộ giá. Khanh Nhi? Sao con lại? Cha. Đây chính là Lộ nhị tiểu thư nhiều năm không lộ mặt của Lộ phủ sao? Bẩm điện hạ. Chính là tiểu nữ Lộ Khanh Khanh. Tiểu nữ vô tri va chạm với điện hạ, vẫn mong điện hạ thứ tội. [Ngài ấy chính là Thái tử?] [Quả đúng là anh tuấn siêu phàm như lời đồn.] Còn không mau quỳ xuống. Hộ giá. Đào Ngột? Lộ Hồng Trúc. Nhốt ta lâu như vậy. Nộp mạng đây. Bảo vệ Thái tử, Vương hậu. Không được làm hại cha ta. Hắn là cha ngươi? Vậy ngươi và cha ngươi cùng đi chết đi. [Tấn vương điện hạ.] [Trường linh lực của ngài ấy thật mạnh mẽ.] [Sao mình lại thấy hơi u mê thế nhỉ?] [Sao nhịp tim của mình bỗng nhiên nhanh như thế?] [Lẽ nào cô ta chính là con thỏ tai hồng kia?] Là cô? Lộ đại nhân. Đây là con gái của ngài sao? Không phải là bị tiểu quái thú dọa cho ngốc rồi chứ? Vương huynh. Ta biết ngay là hôm nay huynh nhất định sẽ tới mà. [Khanh Nhi thế này là có linh lực rồi?] Đừng giết nó. Đào Ngột này trời sinh ngỗ nghịch. Dã tính khó thuần. Năm đó khó khăn lắm mới nhốt nó lại được.
08:32
Hôm nay vì sao lại xuất hiện ở đây? Bọn ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Có điều nhất định sẽ điều tra tới cùng. Đào Ngột sinh ra đã thích tự do. Rất giống với ta. Nếu các người đã không trông được vậy thì giao cho ta đi, thế nào? Vương huynh linh lực cao cường. Có huynh trông chừng nó tất nhiên là không gì tốt bằng. Đều nhờ có Tấn vương điện hạ giúp đỡ. Không hổ là người có linh lực cao nhất đại lục Khải Nguyên ta. Nhất Hân tới cốc Phế Linh du ngoạn đã hơn một năm rồi. Về mà cũng không nói trước với bản cung một tiếng. Bản cung cũng dễ đón gió tẩy trần cho con. Vương hậu người bận việc triều chính. Chuyện nhỏ như con về sao không biết ngại mà đi làm phiền người được. Vương huynh. Lần này huynh về có thể ở lại thêm vài ngày được không? Ta không ở lại đâu. Mấy ngày tới sẽ quay về. Vẫn là cốc Phế Linh tự do. Còn ra thể thống gì nữa? Thật không ra cái dạng gì. Đúng thế. Các người nói ta sao? Vừa nãy bản cun ở trong điện không hề truy cứu. Nhưng hôm nay Đào Ngột phá hoại lễ đội mũ của Thái tử cần phải có lời giải thích. Các người nói xem nên xử lý thế nào? Vương hậu. Là do lão thần dạy dỗ không nghiêm. Dẫn tới tiểu nữ phạm phải đại tội. Đây là lỗi của lão thần. Xin Vương hậu hãy giáng tội xử phạt lão thần. Ta lại cảm thấy cô nương này cũng chẳng có quan hệ gì với Đào Ngột. Không phải mọi người cũng thấy rồi sao? Đào Ngột là nhắm vào Lộ đại nhân ngài. Nếu chuyện này đã được giải quyết rồi
10:10
hay là thôi đi. Đúng. Ta với Đào Ngột kia thật sự chỉ là ngẫu nhiên gặp phải. Lộ Khanh Khanh. Nơi này không tới lượt con nói chuyện. Tấn vương điện hạ. Lão thần xin nhận ý tốt. Chỉ là chuyện của Đào Ngột, lão thần cho rằng vẫn phải điều tra triệt để. Dù sao cũng là chuyện lớn. Không thể qua loa được. Mẫu hậu. Lộ Khanh Khanh tuy rằng làm loạn lễ đội mũ nhưng lúc vương huynh gặp nguy hiểm, muội ấy cũng không tiếc mạng bảo vệ. Không bằng lấy công chuộc tội đi. Thái tử có trái tim nhân hậu. Chuyện của Đào Ngột giao lại cho Lộ đại nhân điều tra triệt để. Vì để tiện cho Lộ đại nhân làm việc, hai quân linh lực tạm thời sẽ do Lộ đại nhân chưởng quản. Thần lĩnh chỉ. Điện hạ. [Tướng quân - Mộ Dung Thác - Linh lực cấp năm] Chuyện này... Thái tử điện hạ. Vương hậu nương nương. Nếu chuyện này đã được giải quyết rồi thì bản vương xin cáo lui trước. Cha. Cha nghe con nói. Không phải thế đâu. Đừng có nhiều lời. Về nhà sẽ xử lý con. Con không cố ý thật mà, cha. Câm miệng. Tấn vương điện hạ. Lộ đại nhân. Vẫn chưa đi à? Đặc biệt ở đây đợi ta sao? Tấn vương hôm nay ra tay cứu giúp, lão thần cảm kích không thôi. Vừa hay, trong nhà lão thần vẫn còn mấy vò rượu ngon. Nếu Tấn vương không chê thì tới nhà lão thần uống vài chén thế nào? Được. Ta đã nghe nói tới rượu ngon trong phủ ngài không giống loại thường từ lâu rồi. Vậy trưa ngày mai thế nào?
11:46
Không thành vấn đề. Được. Vậy lão thần xin cáo lui trước. Về nhà chuẩn bị thật tốt cung nghênh Tấn vương. [Ngài ấy giúp mình hết lần này tới lần khác.] [Ngày mai lại có thể gặp gỡ.] [Mình với ngài ấy chắc chắn có duyên phận.] Gây họa lấy được hai quân linh lực về. Thật đúng là chỉ có ông thôi. Lộ đại nhân. [Lộ phủ] Ngày lễ đội mũ cho Thái tử trời giáng điềm tốt lành. Hôm nay thật đúng là một ngày tốt. Liệu có phải là đá linh lực lại hiện thế rồi không? Nếu thật là thế thì tốt quá rồi. Đợi lấy được đá linh lực về, Thái tử điện hạ có thể danh chính ngôn thuận đăng cơ được rồi. Từ sau 20 năm trước, Linh Nữ mang theo đá linh lực đi tới cốc Phế Linh rồi mất tích, Lộ đại nhân khổ sở tìm kiếm nhiều năm đều không có kết quả. Đá linh lực là báu vật của Khải Nguyên ta. Nhất định phải mau chóng tìm được nó mới được. [Hai mươi năm rồi.] [Đá linh lực cuối cùng cũng sắp hiện thế rồi sao?] [Linh Nữ.] [Ta biết bao nhiêu năm nay nàng nhất định vẫn còn sống.] [Nhưng nàng đang ở đâu?] Đẹp quá. Thế giới bên ngoài Lộ phủ thật tươi đẹp. Vào trong với ta. Lộ cô nương đó cũng thật thú vị. Nghe nói muội ấy khổ tu 20 năm rồi cũng không có linh lực. Lộ đại nhân vì sợ muội ấy bị người khác bắt nạt nên rất ít khi cho muội ấy ra khỏi phủ. Hai mươi năm mà không có chút linh lực nào?
13:26
Nhìn thấy không giống. Nghe nói mẹ đẻ của muội ấy là người của cốc Phế Linh. Ta nghĩ chắc đây chính là lý do Lộ đại nhân hoài niệm không thôi với cốc Phế Linh. Nhưng Lộ đại nhân không phải coi thường chuyện thông hôn với người của cốc Phế Linh nhất sao? Có lẽ là do tình cảm sâu đậm không thể tự chủ thôi. Hơn nữa đến nay vẫn chưa có ai biết được rốt cuộc mẹ ruột muội ấy là ai nữa. Con có biết con đã gây họa lớn thế nào không? Đây chỉ là điều ngoài ý muốn. Con chỉ là muốn đi xem thử lễ đội mũ của Thái tử điện hạ, xem náo nhiệt một chút thôi mà. Xem náo nhiệt? Đó là hoàng cung đấy. Là nơi mà con nói đi là có thể đi được sao? Chuyện hôm nay đều là lỗi của con. Nhưng mà Khanh Nhi thật sự không hiểu tại sao đại tỷ thì có thể ra vào tự do, con thì lại phải suốt ngày ở trong căn nhà này chứ? Khanh Nhi. Cha biết con từ nhỏ lớn lên trong biệt viện này, vô cùng buồn chán. Nhưng cha cũng là vì bất đắc dĩ mà thôi. Con không giống tỷ tỷ của mình. Tỷ tỷ của con từ nhỏ đã linh lực cao cường, còn con thì lại không có linh lực. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, con ra ngoài rồi, lỡ như gặp nguy hiểm gì, con đâu ứng phó được. Con biết cha cũng là vì muốn tốt cho con thôi nhưng mà con cũng muốn được tự do ra ngoài thăm thú mà. Ở đại lục Khải Nguyên này,
14:46
người không có linh lực thì làm gì có tự do chứ? Vậy nếu như con có linh lực rồi, có phải sẽ có thể ra ngoài không? Khanh Nhi. Hôm nay ở trên đại điện có phải là con đã dùng linh lực đánh ngất Đào Ngột không? Con ư? Lẽ nào không phải Tấn vương điện hạ sao? Hay là con cũng có linh lực rồi? Mong là ta đã nhìn lầm đi. Cha, cha yên tâm. Con nhất định sẽ cố gắng tu luyện linh lực mà. Vậy hôm nay cha đừng phạt con nữa nhé. Thôi được. Nếu con đã muốn tu luyện linh lực vậy thì chép tay "Khải Linh Kinh" một trăm lần đi. Không chép xong thì không được phép ra khỏi căn phòng này. Cha. Không muốn chép sao? Cũng không sao. Các ngươi trông chừng nhị tiểu thư không cẩn thận, vậy thì phạt các ngươi. Cha. Con chép, con chép. [Tấn vương phủ] [Tư Không Ảnh - Cốc Phế Linh] Tư Không. Đại lễ hôm nay còn thú vị hơn cả thi xúc cúc nhiều. Huynh không đi quả là đáng tiếc. Sao thế? Con gái thứ hai của Lộ Hồng Trúc cưỡi Đào Ngột trực tiếp từ trên nóc nhà rơi xuống đại điện, suýt nữa thì phá hủy cả đại lễ. Đợi đã. Con gái thứ hai của nhà họ cưỡi Đào Ngột xông vào đại điện? Huynh lừa ai chứ? Đào Ngột là con hung thú lợi hại nhất đại lục Khải Nguyên đấy.
16:12
Sao có thể nghe lời một cô gái được chứ. Khó nói lắm. Nhưng mà cô gái đó nhìn cũng ngốc nghếch lắm. Huynh gặp rồi sẽ biết ngay thôi. Đúng rồi. Lộ Hồng Trúc hẹn ta ngày mai tới phủ của ông ta uống rượu đấy. Sao đột nhiên ông ấy lại mời huynh đi uống rượu? Không lẽ Lộ Hồng Trúc lại có âm mưu quỷ kế gì? [Phụng Linh Cư] Tấn vương tới cốc Phế Linh đã nhiều ngày, nay lại đột nhiên trở về có gì khác thường không? Bẩm đại nhân. Hôm nay Tấn vương sau khi vào thành đã vào cung ngay. Không có gì khác thường cả. Xem ra chuyện ngày hôm nay không liên quan gì đến ngài ấy rồi. Khanh Nhi hôm nay đột nhiên xuất hiện ở đại điện, hơn nữa dường như đã sử dụng cả linh lực. Sau đó thì trời ban điềm lành. Đây là dấu hiệu của việc đá linh lực xuất hiện. Ta nghĩ có lẽ là Linh Nữ sắp trở lại rồi. Tề Dực. Ngươi đi hỏi mật thám bên phía cốc Phế Linh xem phía bọn họ có gì khác thường không đi. Nếu như có thì lập tức về báo cho ta biết. Vâng, đại nhân. Tiểu thư, uống trà đi. Mệt chết ta rồi. Ta mới chép được có sáu lần thôi. Còn tới 94 lần nữa. Ta khổ quá mà. Bình thường cha rất dễ nói chuyện. Hôm nay thật không hiểu là bị làm sao nữa. Bách Hợp. Tiểu thư. Lần này nô tỳ sẽ không giúp người đâu. Bách Hợp. Ta biết
18:07
cả phủ này ngươi là người yêu ta nhất mà. Tiểu thư. Nếu người chịu ngoan ngoãn nghe lời lão gia ở trong phủ, trong phủ này ai cũng sẽ yêu người cả thôi. Nhưng ta thật sự rất thích thế giới bên ngoài mà. Nó thật sự rất khác. Bên ngoài tốt biết bao. Tiểu thư. Nô tỳ thấy người vẫn nên chép thêm vài lần "Khải Linh Kinh" đi. Nói không chừng một ngày nào đó sẽ giác ngộ, thức tỉnh được linh lực cũng nên. Nói tới linh lực, hôm nay hình như ta thật sự đã cảm nhận được một chút linh lực rồi. Hôm nay cha không nói, ta cũng không phát hiện ra luôn đấy. Hình như đúng thực là ta đã làm ngất con mèo xấu xí đó, hơn nữa còn cứu Tấn vương điện hạ nữa. Con mèo xấu xí? Là một người bạn ta mới quen ngày hôm nay. Nó xấu nhưng mà cũng đáng yêu lắm. Không phải người mong có linh lực tới ảo tưởng luôn rồi đấy chứ? Nếu ta lừa ngươi thì ta là thỏ con. Vậy người biến thành con thỏ cho nô tỳ xem đi. Không thể nào. Tiểu thư. Người đã không có linh lực nhiều năm như vậy rồi, sao có thể nói có là có được chứ. Người xem, lão gia yêu thương người như vậy, đồ ăn ngon, thứ gì hay cũng đều cho người cả, đại tiểu thư cũng thương người nữa, không để người chịu thiệt thòi gì cả. Người cứ ngoan ngoãn ở yên trong phủ này đi. Ta nhất định sẽ làm được. Ta phải cố nhớ lại xem có phải lúc đó ta đã sử dụng linh lực rồi không. Sao ta lại có linh lực rồi nhỉ?
19:35
Nhị tiểu thư không có linh lực thì thôi, [Lộ Vân Khê - Lộ phủ - Linh lực cấp ba] [Trân Châu - Linh lực cấp hai] lại còn cứ cách vài ngày là chạy ra khỏi biệt viện gây chuyện nữa. Được rồi, Trân Châu, đừng nói nữa. Bất luận thế nào, Khanh Nhi cũng là tiểu thư của Lộ phủ, là muội muội của ta. Yêu thương và chăm sóc muội ấy là chuyện ta nên làm thôi. Tiểu thư, rõ ràng người mới là người ưu tú nhất, dựa vào đâu lại bị một kẻ vô dụng như nhị tiểu thư giành mất sự sủng ái chứ? Thứ đồ tốt gì cũng phải nhường cho cô ấy trước. Trân Châu, ta nhắc lại lần nữa. Ngươi phải tôn trọng Khanh Nhi. Bất luận thế nào, muội ấy cũng vẫn là nhị tiểu thư, ngươi hiểu chưa? [Lộ phủ] Cái gì? Tấn vương sắp tới rồi? Sao người có vẻ mong Tấn vương tới thế? Nô tỳ còn tưởng hôm qua người nói ngài ấy đã cứu người là dựng chuyện nữa chứ. Hôm qua ta không dựng chuyện đâu. Ngài ấy còn cứu ta một mạng nữa mà. Ngài ấy đã cứu ta mà cũng xem như là ta cứu ngài ấy đi. Nhưng mà nô tỳ nghe nói danh tiếng của ngài ấy không được tốt lắm đâu. Danh tiếng? Danh tiếng gì cơ? Sao lại không tốt? Nghe nói ngài ấy suốt ngày uống rượu chơi bời, du sơn ngoạn thủy, chẳng màng hình tượng của đại lục Khải Nguyên gì cả. So với Thái tử cần cù siêng năng thật đúng là một trời một vực. Suốt ngày chơi bời mà linh lực vẫn cao như vậy, thế thì càng lợi hại hơn rồi.
20:49
Tiểu thư. Quả nhiên tư duy của người vẫn kỳ lạ như trước. Nếu như có thể để Tấn vương chỉ điểm cho ta một chút, liệu linh lực của ta có đột nhiên khai mở không? Chắc là có. Nhưng nữ nhân theo đuổi ngài ấy nhiều như vậy, trước giờ ngài ấy đều không coi bọn họ ra gì, e là sẽ không dạy người đâu. Không được, tiểu thư. Nô tỳ không làm đâu. Bách Hợp. Ta cũng có đòi ra khỏi phủ đâu. Là ngài ấy tự mình tìm tới đây mà. Một cơ hội tốt như vậy, không thể bỏ lỡ được. Đúng không? Tiểu thư. Người đừng như vậy mà. Bách Hợp, ta bảo đảm lần này tuyệt đối sẽ không bị ai phát hiện đâu. Tuyệt đối sẽ là lần cuối cùng. [Linh Khanh Uyển] [Sao lại lạc đường nữa rồi vậy?] [Sao ta lại đi tới nhà bếp rồi?] Hôm nay lão gia yêu cầu món thịt thỏ, ta còn đang lo cốc Phế Linh không có nguồn thịt thỏ, không có gì để xuống tay thì ngươi đã tự mình tới nộp mạng. [Không xong rồi, chạy mau.] Đóng. [Tiêu đời rồi.] Bé thỏ con. Để ta xem ngươi còn chạy đi đâu được. Hôm nay nếu ngươi đã tự mình tới nộp mạng thì đừng trách ta không khách sáo nhé. [Đừng mà.] [Đừng có làm bừa.] [Đừng có làm bừa.] Đừng để nó chạy thoát, mau đuổi theo. [Là Tấn vương.] Không tìm thấy. Qua bên đó xem thử. Được. Tấn vương điện hạ. Miễn lễ. Hai người đang làm gì vậy? Khởi bẩm điện hạ. Một con thỏ vừa mới chạy thoát khỏi nhà bếp. Chúng tiểu nhân đang tìm bắt nó. Ta thấy hình như nó chạy về bên đó rồi. Mau đuổi theo đi. Vâng, điện hạ. [Nguy hiểm quá.]
23:09
[May mà Tấn vương đã che cho ta.] Cách thức đón khách của cô nương Lộ phủ cũng đặc biệt quá nhỉ. Thỏ con. Ta nhận ra cô rồi. Hôm qua có phải cô đã va vào xe ngựa của ta không? Lộ Khanh Khanh. [Tiêu rồi.] [Ta quên mất hôm qua ta không những va vào ngài ấy] [mà còn cắn ngài ấy nữa.] [Không được.] [Có đánh chết cũng không được biến về nguyên hình.] Còn không biến trở về à? [Không biến, dứt khoát không biến.] Hôm qua cô cắn ta một cái, ta vẫn còn nhớ đấy. Nam Cung Nhất Hân ta chẳng phải chính nhân quân tử gì đâu. Hay là thế này đi. Hôm nay ta cũng sẽ cắn cô một cái, chúng ta coi như huề nhé? [Xấu hổ quá đi.] [Mau, chạy mau.] Từ hôm qua tới hôm nay, con thỏ cô đúng thật khiến người ta có ấn tượng sâu sắc đấy. Được lợi còn muốn chạy. Lộ Khanh Khanh. Tấn vương điện hạ hạ cố tới nhà lão thần thật đúng là vinh hạnh cho nhà lão thần. Lộ đại nhân, phủ đệ này của ngài bố trí khí thế huy hoàng, chỉ là nhìn nhiều có chút chói mắt. Nhưng rượu này tinh khiết, thơm, dư vị ngọt. Đáng để nếm kĩ. Thích rượu của nhà lão thần, đó là vinh hạnh của lão thần. Lát nữa thần sai người đưa tới phủ một ít là được. Thế ta không khách sáo nữa, Vì sao cùng là người mà linh lực của Tấn vương lại cao như thế,
25:15
còn ta trời sinh lại là vô dụng chứ? Chắc chắn ngài ấy có bí kíp. Nay ngài tiếp nhận binh quyền của Hàn tướng quân, thế thì sau này bận rộn sự vụ rồi. Sau này bản vương cũng không thể thường tới làm phiền nữa. Tấn vương khách sáo rồi. Sao ta không nghe được họ nói gì nhỉ? Thái tử mới vừa làm lễ đội mũ chấp chính, sự vụ bận rộn, lão thần chỉ là dốc hết khả năng quản lý thay ngài ấy. Đợi Thái tử lấy được đá linh lực rồi, sau khi chính thức đăng cơ thì những thứ này đương nhiên sẽ giao lại cho ngài ấy. Lộ đại nhân, binh quyền nằm trong tay ai, ta không để ý lắm. Chuyện ta để ý là tiểu thư Lộ gia đã có hôn phối chưa? Người ta nói là vị Lộ nhị tiểu thư từ trên trời rơi xuống kia. Tiểu nữ tuổi còn nhỏ, vẫn chưa nghĩ tới chuyện hôn phối. Ta nói mà. Hôm qua cô ấy cưỡi Đào Ngột rơi vào trong lễ đội mũ của Thái tử. Ta còn cho rằng có người cố ý làm mai cho Thái tử nữa. Dung mạo Thái tử như tiên, tiểu nữ không dám với cao. Vân Khê, nhanh thêm rượu cho Tấn vương điện hạ. Tiểu nữ luôn ngưỡng mộ Tấn vương điện hạ, nay được gặp đúng là may mắn. Từ lâu đã nghe nói Lộ tiểu thư đoan trang khéo léo, là tấm gương của nữ tử đại lục Khải Nguyên. Nay được gặp quả nhiên không phải bình thường. Tạ điện hạ đã khen,
27:01
Vân Khê thẹn không dám nhận. Lộ đại nhân, con gái ngài nuôi dạy đúng là người này hơn người kia. Đúng rồi. Vị Lộ nhị tiểu thư đi đâu rồi? Ta ở đây. Khanh Nhi làm việc lỗ mãng, đang đóng cửa suy nghĩ. Khanh Nhi. Khanh Nhi. Không sao chứ? Muội không ngoan ngoãn ở trong phòng, chạy ra ngoài làm gì? Làm việc lỗ mãng, đóng cửa suy nghĩ. Còn không nhanh lui xuống. Dù sao tới cũng tới rồi, mọi người cùng uống một ly đi. Là Tấn vương bảo con ở lại. Càng ngày càng không có quy tắc. Cha. Tấn vương điện hạ thân là khách quý, muội muội ra ngoài nghênh tiếp cũng là điều nên làm. Không bằng đợi lát nữa con sẽ đưa muội ấy về sau. Ngồi bên cạnh tỷ tỷ con đi. Con ngồi bên này. Thuận tiện có thể rót rượu cho Tấn vương. Mời ngồi. [Nhìn gần,] [Tấn vương quả nhiên là hạc trong bầy gà.] Khanh Khanh, nàng đẹp thật. Cả thế giới này đều bị nàng ngưng đọng lại rồi. Ta vì nàng mà thần hồn điên đảo. Nàng chính là ý trung nhân của ta. Nhị tiểu thư có phải cách ta hơi gần rồi không? Khanh Nhi. Nhanh, đứng lên. Bình thường lanh lợi như thế, lúc này sao lại không biết né đi? Muội không sao, đại tỷ. May mà bình rượu này không đụng phải Tấn vương. Ngài ấy là khách quý của phủ chúng ta. Bình thường người tỏ ra ân cần với bản vương rất nhiều. Nhưng thật thà thế này lại là lần đầu gặp. Khanh Nhi, còn ra thể thống gì nữa. Lui xuống. Cha. Về đi.
29:51
Khanh Nhi nghe lời, về phòng đi. Được thôi. Đợi đã. Sự ân cần của cô hôm nay có mục đích nhỉ? Ngài biết vì sao ta tới à? Bản vương gặp nhiều người như thế, trong lòng rõ nhất. Đây là cái gì? Đây chính là thứ cô luôn muốn có. [Lẽ nào đây chính là bí phù tăng linh lực] [Tấn vương tặng ta?] Cảm ơn Tấn vương. Con gây rối đủ chưa Khanh Nhi? Nhanh về phòng đi. Vâng, cha. Tấn vương, cảm ơn. Bách Hợp, ngươi nhìn thấy chưa? Bí phù Tấn vương cho ta quả nhiên có tác dụng. Tiểu thư, thật này, người quả nhiên có linh lực rồi. Nhưng người chắc chắn là tác dụng của phù sao? Nhất định, chắc chắn và khẳng định. Tốt quá rồi tiểu thư. Thế thì chứng minh lão gia sau này không cần nhốt người nữa. Chúng ta có thể ra ngoài rồi. Đúng thế, Bách Hợp. Sau này chúng ta có thể quang minh chính đại ra khỏi tiểu viện này, cùng đi nhìn thế giới bên ngoài rồi. Đúng, tốt quá rồi. Nhà các ngài náo nhiệt thật. Lần này đúng là không uổng công đi rồi. Để Tấn vương điện hạ chê cười rồi. Lão thần sau này sẽ quản giáo nghiêm tiểu nữ hơn. Tấn vương cũng hiếm khi tới nhà lão thần một chuyến, đúng lúc hoa bà la trong vườn nhà lão thần đang nở. Không bằng để tiểu nữ Vân Khê đi ngắm cùng Tấn vương? Ta đang muốn hỏi cả đường ta tới thì phát hiện
32:08
vườn hoa này của nhà ngài đặc biệt mới mẻ. Đáng để đi dạo. Vân Khê, dẫn Tấn vương điện hạ tới vườn hoa dạo đi. Bảo đám nha hoàn lui xuống cả đi. Đừng làm mất nhã hứng của Tấn vương. Vâng. Cha. Vâng. Tấn vương điện hạ, mời. Mời. [Linh Khanh Uyển] Bẩm nhị tiểu thư, Tấn vương ban một số đồ tốt tới, lão gia bảo các viện phái nha hoàn tới lấy. Tấn vương? Thế sao vừa nãy ngài ấy không có nói? Bách Hợp, ngươi đi đi. Quà Tấn vương cho nhất định là thứ tốt. Lấy về nhiều một chút. Vâng, tiểu thư. Nô tỳ đi rồi về. Chúng ta đi đâu? Sao lại đi đường này? Cô đi tới phía trước là đúng rồi. Các người muốn làm gì? Đi. Chuyện này... Sao đột nhiên lại biến mất rồi? Sao không biến ra nữa? Linh lực trở nên yếu rồi? Ta biết rồi, chắc chắn là hiệu lực của một tấm phù không đủ. Vừa nãy ta nên xin ngài ấy thêm mấy tấm. Bách Hợp sao đi lâu thế vẫn chưa về? Bách Hợp, cô thế mà cố ý đâm vào ta, còn làm bẩn áo quần của ta. Họ đều nhìn thấy rồi. Ta không có. Các người vu oan cho ta. Làm rồi còn không dám nhận. Không giữ quy tắc y hệt chủ tử nhà cô. Hôm nay ta phải dạy dỗ cô cho đàng hoàng. Đi. Giặt áo quần này cho ta. Cô, cô ức hiếp người quá đáng. Rõ ràng cô cố ý kiếm chuyện, giờ lại bảo ta dùng nước sôi để giặt áo quần.
34:24
Đây không phải là muốn lấy mạng ta sao? Đất bẩn như thế, áo quần này là đại tiểu thư ban cho ta. Không dùng nước sôi giặt sao mà sạch được. Mang cô ta qua cho ta. Đừng. Thả ta ra. Thả ta ra. Các người rốt cuộc muốn làm gì? Thả ta ra. Thả ta ra. Thả Bách Hợp ra. Nhị tiểu thư. Cứu nô tỳ Tiểu thư. Ngươi có tức giận gì thì nhắm vào ta, ức hiếp Bách Hợp thì tính là gì? Nhị tiểu thư, sao nô tỳ dám nổi giận với người chứ? Người dù không có linh lực đi nữa cũng là nhị tiểu thư. Bách Hợp làm bẩn áo quần của nô tỳ nên nô tỳ bảo cô ấy giặt thôi. Không có linh lực thì sao? Có linh lực thì có thể trắng trợn ức hiếp người khác à? Nếu luyện linh lực là vì cái này thì không có linh lực cũng được. Các ngươi đều nhìn thấy rồi? Đây không phải là đồ của đại tỷ sao? Một người hầu tạp vụ như ngươi, sao lại có đồ của đại tiểu thư? Lẽ nào là trộm? Tiểu thư. Nhị tiểu thư tha mạng. Tiểu nhân biết sai rồi. Là Trân Châu. Ngươi... Trân Châu dùng thứ này để mua chuộc, bảo chúng tiểu nhân cùng cô ta dạy dỗ Bách Hợp. Trân Châu, ngươi còn gì để nói? Lúc nãy ở trong buổi tiệc, người ra tay với ta cũng là ngươi nhỉ? Bình thường ta lười so đo với ngươi nhưng nếu sau này ngươi dám ức hiếp người khác quá đáng, ta sẽ nói cho cha và đại tỷ. Tới lúc đó họ nhất định sẽ tra rõ ngọn nguồn, xem ngươi còn kiêu căng thế nào. Đi, Bách Hợp. Ta... cô...

DOWNLOAD SUBTITLES: