MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP12特别版!精彩加料 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP12特别版!精彩加料 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 841

Number of words: 5767

Number of symbols: 19587

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 12= Uống chút đi. Uống, sao lại không uống. Chừa cho ta ít. Rượu ngon. Ôn ba tuổi. Chu sư phụ, chúc mừng huynh có được trò cưng. Có biết sao ta nhận Thành Lĩnh làm đồ đệ không? Không biết. Huynh mau nói ta biết lý do đi. Đứa bé này vừa ngốc, căn cơ lại kém mà cũng qua cái tuổi tốt nhất để tập võ, sao huynh lại để tâm đến nó như vậy? Hồi nhỏ sư phụ từng dạy ta con người quý ở hai điều, một là nhân, hai là dũng. Tiên hiền luận bàn người anh dũng trên thế gian chia làm khí dũng, huyết dũng, cốt dũng, thần dũng đều là cái anh dũng của thiếu niên. Sư phu ta được tôn sùng là anh dũng mà đơn độc. Thế nào là anh dũng mà đơn độc? Biết rõ không thể làm mà cứ làm, biết rõ lòng người khó đoán mà cứ tin. Lão Ôn, ở cái tuổi của hai chúng ta muốn trải lòng với ai đó quả là không dễ. Ta không làm được, cũng không thể yêu cầu huynh. Nên ta quyết định làm trước.
03:46
Ta muốn cược một ván. Huynh chính là người ta quen. Ả nữ nhân thối đáng chết, ra tay ác độc thế không biết. Lần sau mà gặp xem ta có đánh chết ả không. Đau chết mất. Huynh… Huynh ở đây làm gì? A Tương, tay cô sao vậy? Với cả sắc mặt kém thế. A Tương, tối qua cô đi đâu thế? Phái Nhạc Dương có thích khách đột nhập bắt Thành Lĩnh đi rồi. Gì mà tối qua ta đi đâu? Không phải tối qua cô không ở trong phòng sao? Huynh… Sao huynh biết tối qua ta không ở trong phòng. Huynh đã thấy sao? Cô không ở đó thật mà. Tối qua ta nghe nói thích khách đột nhập phái Nhạc Dương, lục xét toàn thành. Ta lo cô sẽ sợ nên chạy tới viện cô ở để tìm. Ai bảo huynh tới tìm ta? Nửa đêm có ai thấy không? Không… không có. Cô yên tâm. Tất nhiên ta biết quý trọng danh tiết cô nương. Ta lặng lẽ đến thôi. Họ đi tìm thích khách hết rồi. Cô yên tâm, không ai biết đâu. A Tương, cô cũng đi tìm Thành Lĩnh sao? Nguy hiểm quá đấy. Bọn ta đi là được rồi, cô nương như cô... Ta biết rồi. Huynh mau đi đi, ta nói với huynh sau. A Tương, cô đừng lo nhé, Thành Lĩnh chắc chắn sẽ bình an vô sự. Đi đi, đi đi, lát nữa là bị người ta thấy mới sáng ra chúng ta đã đi chung. Đi, đi, đi.
05:54
Ai cũng nói giang hồ lòng người hiểm ác, sao mà ra khỏi cốc gặp được từ Chu Tự đến Thành Lĩnh rồi Tào đại ca, người này còn ngốc hơn người kia. Ai đó? Tiểu sư ca, là ta. Cố cô nương, sớm vậy à. Ta đi tập buổi sáng. Mọi người làm việc đi, ta đi nhé. Cố cô nương chờ đã. Sư phụ nhà ta có lời mời. Sư phụ. Ngủ dậy đỡ chưa? Con không sao rồi. Sư phụ, Ôn thúc đâu? Tỉnh dậy là biết tìm Ôn thúc, có lương tâm hơn sư phụ con nhiều. Chúng ta đi thôi. Đi đâu? Thiên hạ rộng lớn, ba người chúng ta có chỗ nào không đi được. Nhưng trước khi rời khỏi đây phải tìm một nơi vắng vẻ lấy thứ trên người Thành Lĩnh ra. Dị vật để lâu trong cơ thể chung quy cũng không tốt. Sau khi lấy ra thì sao? Vứt đi, đem chôn, đập vỡ, kệ nó. Tóm lại đâu phải thứ gì tốt lành. Nhưng sư phụ, sở dĩ Quỷ Cốc giết cả nhà con chính là vì Lưu Ly Giáp. Thế càng chứng tỏ nó không phải thứ tốt lành còn gì. Cha con đã chết vì Lưu Ly Giáp. Đại hội anh hùng sắp tổ chức, họ nói lúc đó Cao bá bá sẽ chiêu cáo thiên hạ về ngọn nguồn Lưu Ly Giáp. Muốn biết ngọn nguồn Lưu Ly Giáp không cần chờ tới đại hội anh hùng, ta nói con nghe là được rồi. Món nợ dai dẳng này
07:47
trên đời không có ai rõ hơn ta. Hai mươi năm trước có một cao thủ không tên tuổi bỗng nổi lên, tạo tiếng tăm lừng lẫy trong giang hồ. Đó chính là Phong Sơn kiếm Dung Huyền. (Phong Sơn kiếm Dung Huyền) Người họ Dung này có một suy nghĩ kỳ lạ, nói gì mà võ học thiên hạ chung một gốc, nếu mọi người có thể gạt hết lòng riêng, cùng giao lưu kiểm chứng ắt sẽ tạo ra được một tuyệt học trước nay chưa từng có. (Lục Thái Xung thời trẻ) (Triệu Kính thời trẻ) Suy nghĩ kỳ lạ này không ngờ đã lay động (Cao Sùng thời trẻ) (Thẩm Thận thời trẻ) một đám không biết trời cao đất dày. (Trương Ngọc Sâm thời trẻ) Giang hồ hai 20 năm trước vẫn chưa phải vũng nước tù như bây giờ, vẫn có người vừa gặp đã ngỡ cố nhân và chuyện mới kết giao đã như chí cốt. Mọi người dần lấy Dung Huyền làm trung tâm. Mọi người phát điên theo ông ấy, vọng tưởng thay đổi võ lâm Trung Nguyên, tiếp nối truyền thống võ học trăm ngàn năm, làm nên một cảnh tượng mới chưa từng có. Dung Huyền ngày càng đắm chìm trong giấc mộng xuân thu, bắt đầu dùng mọi cách để thu thập bí tịch, hoặc may mắn có được, hoặc cưỡng đoạt, hoặc lừa gạt. Một thanh niên vốn là nhân tài kiệt xuất của giang hồ lại rơi vào bước đường thành chuột qua đường ai cũng muốn đánh. May mà Dung Huyền cưới được đại đệ tử Thần Y Cốc bấy giờ,
09:02
(Nhạc Phượng Nhi) Chi Tiên, Nhạc Phượng Nhi làm thê tử, mấy lần bị thương, trúng mai phục đều được Nhạc Phượng Nhi cứu về từ quỷ môn quan. Ông trời không có mắt, trải qua nhiều năm cuối cùng để cho đám không biết trời cao đất dày này thu thập được vô số tuyệt học võ lâm, ở một nơi bí mật đã tạo ra một kho báu tên là kho võ thiên hạ. Ông ta bố trí lớp lớp cơ quan ngoài kho võ, chia chìa khóa kho võ làm năm mảnh, do năm người bạn tốt võ công cao nhất của Dung Huyền chia ra bảo quản. Muốn mở kho võ ắt phải có đủ năm mảnh khóa, không thể thiếu cái nào. Sau đó thì sao? Sau đó… Sau đó thì mọi người đều biết rồi đấy. Lúc đó minh chủ Ngũ Hồ Minh mở đại hội võ lâm, hiệu lệnh quần hùng giang hồ vây giết kẻ điên này. Dung Huyền cùng đường bí lối, bị ép tới ngoài núi Thanh Nhai, giết người vô số, cuối cùng sức tàn lực kiệt, tự vẫn ngay cạnh đá ranh giới Quỷ Cốc. Ai ai cũng biết. Sao điều con biết lại không phải thế? Vì đây là kết cục của câu chuyện Dung Huyền, không phải kết cục của câu chuyện giang hồ. Sau khi Dung Huyền tự vẫn ác quỷ núi Thanh Nhai đã dốc hết lực lượng đại chiến với võ lâm chính đạo bên ngoài núi Thanh Nhai.
10:31
Trận chiến đó đánh đến nỗi trời đất buồn thảm. Đôi bên tử thương nặng nề, võ lâm chính đạo rơi rụng hơn một nửa, Quỷ Cốc cũng tổn thương nguyên khí. Nhưng lại đổi được cho giang hồ hai mươi năm bình yên. Người còn sống ai cũng có người thân bạn bè bỏ mạng trong trận đại chiến này. Huống chi lý do khơi mào cuộc chiến vốn chẳng vẻ vang gì, kết cục cũng không hề tươi sáng, tất nhiên là ai cũng giữ kín như bưng. Ý thúc là chết bao nhiêu người thật ra là vì mọi người tham lam kho báu kho võ? Nếu 20 năm trước Ngũ Hồ Minh mở kho võ như ý nguyện, thiết nghĩ kiếm phái Kính Hồ cũng sẽ không diệt vong. Lưu Ly Giáp. Lưu Ly Giáp chính là chìa khóa kho võ. Cha con chính là một trong năm người bạn tốt của Dung bá bá. Thôi, thôi, qua cả rồi. Đã qua rồi sao? Chưa chắc. Tối qua trong Ngũ Hồ Minh xuất hiện thích khách bắt mất hậu nhân của tứ đệ ta Trương Ngọc Sâm là Trương Thành Lĩnh. Đây là chuyện lớn, không chừng là có nội gián tiếp ứng. Việc cấp bách nên tùy cơ ứng biến, xin thứ cho Cao mỗ vô lễ. Theo đệ tử Ngũ Hồ Minh báo cáo
12:13
hôm qua khi sự việc xảy ra các vị đều không ở phòng mình, Cao mỗ to gan xin mọi người nói rõ ra đây mình đã đi đâu, rửa sạch hiềm nghi để kẻo sau này mọi người lại mang khúc mắc. Sư phụ, con nghĩ kỹ rồi, con chưa thể đi được. Con phải về Ngũ Hồ Minh. Tiểu tử ngốc, ta nói nhiều vậy là đàn gảy tai trâu hết à. Con đã biết ngọn nguồn Lưu Ly Giáp, lại biết đám người này ai cũng lòng lang dạ thú mà còn về làm gì? Chính vì con biết bảo vệ Lưu Ly Giáp là di nguyện của cha, biết chuyện này liên can đến rất nhiều người, con có vô dụng đến mấy nhưng sao có thể vì giữ mình mà đứng ngoài cuộc được. Huống hồ đại hội anh hùng sắp diễn ra, kiếm phái Kính Hồ chỉ còn mình con, nếu con không đi chẳng phải là đồng nghĩa với kiếm phái Kính Hồ bị gạch tên khỏi giang hồ sao. Thành Lĩnh, con là một đứa bé có trách nhiệm. Rất tốt. Nếu con đã hạ quyết tâm muốn về thì nghe lời sư phụ, trả Lưu Ly Giáp lại cho Ngũ Hồ Minh. Vì sao? Cha con giằng co với Ngũ Hồ Minh 20 năm là vì Lưu Ly Giáp mà. Thành Lĩnh, an nguy của con quan trọng hay Lưu Ly Giáp quan trọng? Tất nhiên là Lưu Ly Giáp quan trọng. Sai rồi. Không có gì quan trọng hơn người sống cả. Thiên hạ vốn chẳng có chuyện gì, là kẻ tầm thường tự chuốc phiền toái thôi.
13:49
Thành Lĩnh, con nghĩ võ công của sư phụ thế nào? Võ công của sư phụ tất nhiên là rất giỏi. Võ công của ta chẳng là gì cả, ít nhiều cũng chen chân vào hàng bậc nhất giang hồ được nhưng võ công bản môn ta dốc lòng nghiên cứu chỉ được hai, ba phần. Đời người có hạn, còn tri thức là vô bờ. Người thường có dốc hết sức lực cả đời cũng không thể nghiên cứu tường tận võ học một môn phái. Dù có mở kho võ ra cho mỗi người, mỗi môn phái thì đã sao. Chẳng qua là lòng tham của con người quấy phá thôi. Sư phụ, cha đã dặn con... Thành Lĩnh, cái Trương đại hiệp cố chấp không phải là với kho võ mà là nghĩa huynh đệ. Nếu cha con muốn mở kho võ thì 20 năm trước đã mở rồi, cần chờ chi tới bây giờ. Dung Huyền tiền bối đã không còn trên đời, cha con cũng đã mất mạng, nếu họ ở dưới suối vàng có hay thì sẽ mong con giải thoát khỏi chuyện cũ 20 năm trước, tiếp tục sống cuộc đời của mình, hay mong con tiếp tục mang mớ rắc rối này, không ngừng bị người ta nhăm nhe cướp bóc? Người đời vây quanh sự tham lam, tự vẽ lao tù giam cầm mình ta không quản được, còn con ta vẫn có thể quản một chút. Nghe lời sư phụ, vứt mớ rắc rối này đi, để cho họ tranh giành. Cô nương đây.
15:17
Cao mỗ mắt kém, cô là đệ tử của môn phái nào vậy? Ta à... Không phải môn phái nào, không phải là gì hết. Ta chỉ là nha đầu thôn quê. Chỗ bọn ta ai cũng đồn Cao đại hiệp võ công cái thế, uy chấn sơn hà, hôm nay được gặp, quả đúng là danh xứng với thực. Thưa cha, Cố Tương cô nương đây là bạn của Úy Ninh. Úy Ninh đã đánh tiếng với con rồi, là do con thu xếp. Đúng rồi, cô ấy cũng là bạn cũ của Thành Lĩnh. Cô ấy không phải người xấu. Tiểu Liên tỷ, cô gái ngây thơ ngốc nghếch này, chuyện gì né ra là lại khơi lên. Cố cô nương, cô quen Thành Lĩnh thế nào? Cái này là tự nhiên thôi. Trương tiểu công tử, vừa tuấn tú vừa tốt bụng, hậu nhân danh môn, ai cũng quen mà, ở Việt Châu bọn ta ai cũng biết hắn. Cố cô nương, tối qua cô đã đi đâu? Cao đại hiệp, à không Cao minh chủ, ngài đừng hung dữ vậy mà, ta chỉ là người dưới quê lên, chưa trải sự đời. Ngài tỏa ra khí thế bừng bừng thế này tiểu nữ nhìn thấy mà hơi sợ. Cha. Im đi. Nữ tử này miệng mồm lươn lẹo,
16:45
cả người toàn là yêu khí, chắc chắn không phải nữ tử nhà lành. Sao con lại cho cô ta ở lại? Sao lại không phải nữ tử nhà lành, cứ phải nói chuyện nhỏ nhẹ mới được à. Cô! Cao bá bá. Cao bá bá, người đừng trách Tiểu Liên tỷ, cũng đừng làm khó A Tương. Đều do Úy Ninh không đúng. Úy Ninh, đừng có tự nhận tội về mình. Nói, tối qua rốt cuộc cô đã đi đâu? Nếu không nói thật Cao mỗ sẽ không khách sáo với cô đâu. Ta… Tối qua A Tương luôn ở cùng con. (Phái Nhạc Dương) Thành Lĩnh, nhớ kỹ nhé, cố hết sức để người ta biết con đã giao Lưu Ly Giáp ra, chờ đại hội anh hùng kết thúc xong sư phụ sẽ đến đón con. Tiểu tử ngốc, hễ chuyện gì không liên quan đến mình thì đừng mở miệng, ai hỏi thì lắc đầu trả lời không biết, biết chưa? Mấy lão quỷ Ngũ Hồ Minh ai cũng thành tinh cả rồi, con mặc kệ họ có ý định gì, cứ giả câm giả điếc, chờ tới đại hội võ lâm xuất hiện cho có lệ là xong. Ôn thúc, cảm ơn thúc. Sau đó thúc đi chung với bọn con được không? Mình luôn ở bên nhau, với Tương tỷ tỷ nữa, chúng ta… Được rồi, Thành Lĩnh, đừng học tính lắm lời của Ôn thúc con. Lỡ có chuyện gì thì cứ tìm Tương tỷ tỷ. Đừng sợ, bọn ta đều ở đây. Mau đi đi.
18:28
(Phái Nhạc Dương) Trương tiểu công tử, cuối cùng cậu cũng về. Đã đợi cậu lâu lắm rồi. Cậu đã về rồi. Còn không về sư phụ sẽ nổi nóng mất. Mau lên. (Phái Nhạc Dương) Sao thế? Trong Ngũ Hồ Minh chẳng có ai tốt lành. Đồ đệ ngốc của huynh khăng khăng muốn về làm ta cứ thấp thỏm mãi. Mảnh giấy dụ Thành Lĩnh ra ngoài viết một chữ “Tự”. Sao chúng biết quan hệ của huynh và Thành Lĩnh? Lại làm sao biết được cái tên Chu Tự? Bất kể là lúc giao đấu với Thiên Song hay Độc Hạt ta cũng chưa từng tiết lộ cái tên này. Cái tên này ta chỉ nói với một người chính là huynh. Chẳng lẽ là huynh tiết lộ? Lúc chúng ta đưa Thành Lĩnh tới Ngũ Hồ Minh huynh đã nhắc cái tên Chu Tự rồi, bớt lừa ta đi. Thôi vậy. Người có tài dễ bị hại. Người thuê tứ đại thích khách chỉ muốn có được Lưu Ly Giáp, Thành Lĩnh đã giao Lưu Ly Giáp ra, nó chỉ là một cô nhi, chờ đại hội anh hùng kết thúc ta sẽ đưa nó cao chạy xa bay. Đi thôi. Cứ như bà mẹ già tựa cửa tiễn con vậy. Đi đâu thế? Uống rượu, phơi nắng, làm gì mà chẳng được. (Phái Nhạc Dương) Sư phụ. Sư phụ, công tử Trương gia về rồi. Được đấy Tào thiếu hiệp, không nhận ra đó.
20:38
Tại hạ sớm biết huynh có thiện cảm với cô nương này, chỉ là huynh không nói tiếng nào, tốc độ nhanh đấy. Biết rõ không thể làm mà cứ làm, biết rõ lòng người khó đoán mà cứ tin. A Tự, sao huynh không dám cược ta là người huynh quen? Ta mà huynh quen là người thế nào? Người tốt hay người xấu? Đừng nói nhảm nữa. Vè đọc nhịu hả? Mau nói đi, ta tò mò chết đi được. Ngoài vẻ đẹp trai vừa nhìn đã tỏ trong mắt người khác ta là người thế nào? Đồ ngốc. Ta ở nơi lòng người quỷ quái chém giết không ngừng, nếu đến người tốt hay người xấu cũng không phân rõ thì chẳng phải là sống uổng phí sao? Vậy là huynh thấy ta là người tốt. Người xấu buông bỏ đồ đao cũng thành Phật ngay được, người tốt làm việc xấu chẳng lẽ sẽ muôn kiếp không thể siêu sinh? Đâu có lý lẽ như thế. Hóa ra ta là người tốt à. Không đúng, huynh sai rồi. Ta không phải là người tốt, ta là Ôn tốt bụng. Đừng đùa nữa, Ôn tốt bụng. A Tự! Gì thế? A Tự. Gọi hồn đấy à? A Tự! Được rồi đó, Ôn tốt bụng. Huynh im miệng đi! Đừng có gọi nữa!
23:12
Gọi làm ta giật hết cả mình! Ta chỉ cảm thấy, sống để mặt trời chiếu rọi, còn có tên một người để cho ta gọi, thật sự rất tốt. ♪Hóa ra đất trời bao la, thế tục mịt mù♪ ♪Không có ta cũng chẳng có người♪ Đúng là rất tốt. Lão Ôn. Lão Ôn. Lão Ôn. Sao vậy? Uống rượu đi. Uống. ♪Hóa ra đất trời bao la, thế tục mịt mù♪ ♪Không có ta cũng chẳng có người♪ ♪Ai đến đi tùy ý, đổ tội cho số mệnh♪ ♪Hóa ra mộng cảnh nhỏ bé dường nào, tháng năm chóng qua♪ ♪Khiến bản thân lạc lối♪ ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về♪ ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về♪ A Tự, bình thường huynh thích làm gì để tiêu khiển?
25:25
Tiêu khiển gì? Thủ lĩnh Thiên Song thì cũng phải có lúc rảnh rỗi chứ. Nói bé thôi. Có gì mà không thể hỏi đâu. Chu thủ lĩnh đại nhân. Còn gọi nữa là ta bẻ răng huynh đấy. Huynh chưa trả lời câu hỏi của ta mà. Lúc huynh nhàn rỗi thì thích làm gì? Khi không có việc, luyện công có tính không? Huynh đùa ta à, thế cũng là tiêu khiển sao? Ta nghĩ cũng gần như vậy. Huynh chính là con nhà người ta trong truyền thuyết. Hồi nhỏ vì việc ta không lo chăm chỉ tập võ luyện công không biết đã giận dỗi cha mẹ bao nhiêu lần. Cũng may. Cũng may. Sư phụ hay dạy ta con nít thì nên làm việc của con nít. Nên ngày nào cũng thu xếp đưa ta đi câu cá, bắt chim, xuân thì đấu cỏ, đông thì nghịch tuyết. Hồi nhỏ ta chỉ muốn luyện võ công thật tốt, có lúc sư phụ ép căng quá thì ta sẽ đi năn nỉ sư nương, sư nương sẽ đứng ra giúp ta, mắng sư phụ một trận té tát. Phá án rồi. Gì cơ? Bảo sao thiên hạ này lấy đâu ra sư phụ tốt thế. Thế còn chẳng rõ ràng sao. Sư phụ huynh muốn ra ngoài chơi mà sợ bị sư nương mắng nên mới kéo huynh theo cùng. Sao ta không nghĩ ra điều này nhỉ. Có lý. Hóa ra trên đời
27:13
không chỉ có mình ta không hợp thời. Hồi ta còn nhỏ khi muốn chơi không thể chơi cho đã, muốn học văn tập võ thì không ai dạy. A Tự, thì ra huynh cũng là người thế hệ chúng ta. Ắt hẳn giờ Thành Lĩnh đã ổn cả rồi, chúng ta không cần lo lắng nữa. Trước đại hội võ lâm chúng ta phải tìm thú vui khác. Đâu thể bốn mắt nhìn nhau mãi được. Lão Ôn, huynh từng chịu thiệt chưa? Huynh hỏi cái này làm gì? Chu mỗ bất tài, chuyện chịu thiệt thường như cơm bữa. Nhưng chịu thiệt một lần lần sau chắc chắn sẽ đòi lại. Ở cùng một chỗ, chịu thiệt hết lần này tới lần khác là lần đầu đấy. Độc Hạt. Phải, hang ổ của hắn đúng là kín đáo. Nhưng sao huynh tìm được trước cả ta vậy? Đó không phải hang ổ, chỉ là một phân đà. Năm xưa thế lực Thiên Song mở rộng tới Giang Nam đã từng giao đấu mấy lần với Độc Hạt khi đó. Trước là ở nghĩa trang, sau đó là đêm qua. Nếu mà không trả đũa vụ này. Lão Ôn, chúng ta tới phân đà Độc Hạt đại náo một trận được không? A Tự, huynh không phát hiện
28:46
khắp người ta hiện rõ sáu chữ to tướng sao? Chỉ sợ thiên hạ không loạn. Đi, đi, đi. Trên đời còn chuyện gì vui hơn tìm thú vui chứ. Thành Lĩnh. Tiểu Liên tỷ. Sao tỷ tới đây? Vẫn ổn chứ? Tiểu Liên tỷ, tỷ đừng khóc. Ta không sao. Đau không? Hết đau rồi. Chỉ là vết thương ngoài da. Chắc chắn là đau lắm nhỉ. Nhét thẳng Lưu Ly Giáp vào vết thương, còn trong hoàn cảnh như vậy bôn ba ngàn dặm. Vẫn ổn, vẫn ổn. Thật ra đã khỏi lâu rồi, sau đó không thấy đau nữa. Thành Lĩnh, ta thay mặt cha cảm ơn đệ, thật lòng đấy. Cha ta tính cách cứng rắn, không giỏi thể hiện nhưng đứa con gái này đều thấy cả. Bao năm qua ông ấy hết lòng hết sức, ngày đêm chuốc khổ là để hàn gắn lại rạn nứt của năm huynh đệ, giữ gìn vinh quang của Ngũ Hồ Minh. Cảm ơn đệ chịu tin bọn ta. Tiểu Liên tỷ tỷ. Ta biết đệ muốn nói gì. Ta cũng nghĩ thế mà.
30:41
Thà để đệ làm đệ đệ ta là ta có thể mãi mãi bảo vệ đệ chu toàn. Nhưng chuyện của chúng ta là một bước không thể thiếu để cha bảo vệ Ngũ Hồ Minh. Nếu không làm thế thì sao tỏ rõ với giang hồ quyết tâm của ông ấy. Tiểu Liên tỷ tỷ, sao tỷ có thể xem việc lớn cả đời mình là một nước cờ chứ. Nhưng ta cũng không có cách nào khác để san sẻ với cha. Hiểu lầm và ân oán đời trước hãy kết thúc ở đời chúng ta đi. Sau này phái Nhạc Dương là nhà của đệ. Cô ngốc ngây thơ này sao mà cứ như đầu úng nước vậy. Tương tỷ tỷ. Tốt quá, tỷ không sao. Bọn… bọn ta vừa nói gì tỷ nghe thấy hết rồi? Đến không đúng lúc, nghe thấy hết rồi. Sao nào, ngươi không sao chứ? Có phải chủ nhân ta cứu ngươi không? Vậy ngươi còn về chỗ quái quỷ này làm gì? Là sư phụ và Ôn thúc khuyên ta về. Sư phụ. Chu Tự nhận ngươi làm đồ đệ rồi à. Chúc mừng nhé, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc. Cuối cùng đã ôm được cây đại thụ Chu Tự rồi. Bao nhiêu là đồ tốt thế à. Cao Sùng bỏ vốn liếng ghê đấy. Có mảnh Lưu Ly Giáp cỏn con thôi mà, có tới nỗi thế không? Người không biết còn tưởng là ngươi mới sinh con cho Ngũ Hồ Minh đấy. Tương tỷ tỷ đừng trêu ta nữa.
32:16
Thật ra mấy món đồ bổ này ta luôn muốn để lại cho tỷ. Đêm đó tỷ bị kẻ xấu bắt ta đả thương đã khỏi chưa? Đa tạ tỷ bảo vệ ta. Được, ngươi còn nhớ ta à. Không sao, ta khỏi rồi. Rốt cuộc chủ nhân muốn làm gì? Rõ ràng nói ra khỏi cốc đi tìm Lưu Ly Giáp, sao mà gặp tên bệnh lao kia xong là chuyện gì cũng mặc kệ hết vậy. Chỉ biết chơi bời với hắn. Không lẽ tên họ Chu bỏ thuốc ngài ấy rồi. Chỉ biết vứt ta ở cái nơi tồi tàn này không ngó ngàng tới. Còn không tốt bằng tên ngốc họ Tào nữa. Sao mình lại nghĩ tới hắn nữa rồi. Xui xẻo, xui xẻo. (Tùng Bách Cư) Đại ca, tốt xấu gì cũng lấy Lưu Ly Giáp của Trương gia về rồi, sao huynh còn đầy vẻ âu sầu thế? Ta đang nghĩ là ai cứu Thành Lĩnh. Là địch hay bạn? Sao lại không chịu tới gặp ta? Người ta chịu đưa Thành Lĩnh và Lưu Ly Giáp về, chắc chắn không phải là địch. Ngũ đệ, còn hai mảnh Lưu Ly Giáp của Thái Xung chắc hẳn đã rơi vào tay Quỷ Cốc. Ngũ đệ, mảnh Lưu Ly Giáp của đệ đâu? Nghe lời đại ca dặn, luôn đem bên mình. Kể từ hôm nay hãy đưa đại ca bảo quản. Sao vậy? Không có gì. Ta đang nghĩ nếu một mình đại ca cầm ba mảnh Lưu Ly Giáp,
34:11
lỡ như có nguy hiểm gì… Nguy hiểm ập lên đầu đại ca cũng hơn là ập lên đầu đệ. Đưa đây. Đại ca, ngũ đệ. Nhị đệ, về rồi à. Vất vả rồi. Đã để đại ca lo lắng. Nhưng sự việc cũng xem như thuận lợi. Tuy Long đại ca không chịu gặp ta nhưng huynh ấy đã đồng ý cử người tới đại hội anh hùng đặc biệt giải thích nguồn cơn Lưu Ly Giáp. Long Uyên Các chịu tới là được. Nhị đệ vất vả rồi. Ngũ đệ, đệ xem đi, nếu đệ mời được Kiếm Tiên núi Trường Minh tới thì nhị đệ đã không cần vất vả đi tìm Long Uyên Các rồi. Đại ca. Ta cầm Sơn Hà Lệnh đến nhà kiếm núi Trường Minh gào thét mấy ngày ở đó, hoàn toàn không có ai để tâm. Ngọn núi đó vốn không có mùi khói lửa con người sinh sống. Kiếm Tiên đó ta thấy chắc cưỡi hạc về trời lâu rồi. Huynh nghĩ đi, nếu Dung Huyền còn sống thì phải già cỡ nào rồi. Nhị đệ à, nói đệ biết một tin tốt, Lưu Ly Giáp của Trương gia đã tìm được. Chúc mừng đại ca nhé. Đúng là chuyện tốt thành đôi. (Vọng thế) Hủy rồi. Hủy rồi. Là Ngũ Hồ Minh ra tay hay Quỷ Cốc?
36:53
Huynh đừng dát vàng lên mặt họ. Chúng ta rời khỏi đây chỉ mới mấy canh giờ, Ngũ Hồ Minh hay Quỷ Cốc làm gì có năng lực phá hủy cả phân đà của Độc Hạt trong nháy mắt. Xem ra có người rất sợ gốc gác Độc Hạt bị vạch trần. Chắc chắn là Độc Hạt biết rằng cứ điểm của mình đã bị lộ nên phi tang ngay trong đêm. Phi tang. Đầu óc lão vô thường không thông minh lắm mà dã tâm lại không nhỏ. Bao năm qua ở ngay trước mắt ta mà có thể âm thầm qua lại với Độc Hạt. Bọn ngu này có nghĩ nát óc cũng không ra chúng càng gây sức ép thì lại càng gần mục tiêu của ta hơn. (Thanh Vân Quán) A Tự. Chủ nhân. Chủ nhân, ngài tìm ta sao. Tên bệnh lao, sao ngươi vẫn đi chung với chủ nhân? Sao, huynh ấy đi chung với ta ngươi có ý kiến gì à? Không. Sao lại có chứ. Tốt lắm, rất tốt. Lần trước ả Độc Hạt đó đánh ngươi một chưởng, thương tích thế nào? Không có gì đáng ngại. Tiểu tử Tiểu Thành Lĩnh đó xem như có lòng, cho ta hết đồ bổ Cao Sùng tặng hắn. A Tương không sao, chỉ cần nghỉ ngơi là được. Ta thật không ngờ Độc Hạt lại dám lẻn vào phái Nhạc Dương bắt người
38:29
ngay trước mắt bàn dân thiên hạ, chuyện này ắt có uẩn khúc. Có người ăn cướp la làng cũng không biết chừng. May là Thành Lĩnh sau khi lấy Lưu Ly Giáp trên người hắn ra thì đã giải trừ nguy hiểm. A Tương, ta thấy ngươi cũng đừng mạo hiểm ở lại phái Nhạc Dương nữa, tìm cớ rời khỏi đi. Chủ nhân, ngài muốn ta về hầu hạ sao? A Tự, A Tương đi theo chúng ta huynh có để bụng không? Tất nhiên là không. Có tiểu mỹ nữ đi cùng, mong còn không được. Ta để bụng. A Tương, ta cho ngươi nghỉ phép, ở đâu vui thì tới đó đi. Ta… Ta không muốn chơi. Chủ nhân, ta muốn ở lại phái Nhạc Dương bảo vệ Thành Lĩnh, không phải hai người nói sau đại hội anh hùng sẽ đón Thành Lĩnh đi sao. Vậy… vậy đề phòng bất trắc ta sẽ ở lại phái Nhạc Dương bảo vệ hắn. Tiểu tử đó ngốc lắm. Ai? Ra đây. Chu huynh. Là ta, là ta. Kiếm phái Thanh Phong, Tào Úy Ninh. Huynh… A Tương, có cái đuôi theo sau cũng không phát giác, làm việc kiểu gì đấy? Tào Úy Ninh, huynh theo dõi ta. Không có, không có, sao ta dám theo dõi cô. Ta nghe Chúc Yêu Chi nói có người viết thư cho cô hẹn gặp ở đây.
39:55
Ta nghĩ chắc chắn là Ôn công tử. Ta hơi lo lắng nên theo tới đây. Chủ nhân tìm ta thì huynh lo gì? Ta sợ cô đi mất. Hóa ra lý do A Tương không muốn rời phái Nhạc Dương là ở đây. A Tương, cô bằng lòng ở lại vì ta? Cô ấy không quyết được. Nha đầu nhà ta đi hay ở là do ta làm chủ. Chu… Chu huynh, A Tương nói với ta huynh mắc bệnh nặng, Ôn công tử vì huynh mà tìm hết danh y. Sư thúc ta quen biết không ít người, trong đó chắc chắn có lương y. Mấy hôm nữa ông ấy sẽ tới dự đại hội anh hùng, khi đó ta giới thiệu cho hai người làm quen. Ông ấy học nhiều biết rộng, chắc chắn có cách hay. Vết thương của A Tự ắt có ta lo liệu, không cần ngươi phải nhọc lòng. Đa tạ Tào huynh đệ. Chỉ là không giấu gì Tào huynh đệ, tại hạ mắc bệnh nan y, không sống được lâu. Ý tốt của Tào huynh đệ ta xin nhận. Chu huynh, không ngờ huynh mắc bệnh nặng đến vậy. Trời không cho tuổi thọ. Trời không cho tuổi thọ mà. Chu huynh, trời không tuyệt đường người, sư phụ nhà ta và Cao minh chủ là bạn chí cốt, ta nghe nói khi xưa Cao minh chủ có giao tình cực tốt với tam kiệt Thần Y Cốc. Khi đó ta sẽ nài nỉ sư phụ
41:23
để người giúp cho huynh vào Thần Y Cốc, biết đâu sẽ có chuyển biến. Tào huynh đệ quả là chân thành nhiệt tình, không hổ là người hiệp nghĩa, làm tại hạ cảm động không thôi. Chỉ là tại hạ tính tình cố chấp, thay vì hao tốn thời gian cho việc chữa trị, chi bằng nhân lúc còn khỏe mạnh có thể cùng tri kỷ này phiêu bạt chân trời, uống rượu làm thơ dạo giang hồ, mặc sức đi một phen mới không uổng kiếp này. Chỉ là một cô nương như A Tương theo hai nam nhân thô lỗ phiêu bạt chân trời thì rất bất tiện. Hôm nay ta và Ôn huynh cũng đang ở đây bàn bạc, nếu có thể tìm cho A Tương một người bạn đáng tin cậy thu xếp thỏa đáng cho A Tương thì tốt rồi. Chu… Chu huynh, Ôn công tử hai người thấy tại hạ thế nào? ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪
43:44
♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪
44:51
♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: