【FULL】Crush EP04 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

【FULL】Crush EP04 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 525

Number of words: 3099

Number of symbols: 10622

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:05
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hóa Ra Em Rất Yêu Anh] [Tập 4] Có cần gì không ạ? Cô có cần gọi gì không? Tôi không uống đồ uống có ga. Vừa nãy là do đầu óc tôi có vấn đề, thế nhưng anh cũng phải hiểu cho tôi chứ. Nếu như bọn họ đều tin là thật thì chẳng phải chúng ta coi như xong chuyện rồi sao? Anh cũng coi như đã tạo nên một mối lương duyên, làm được việc thiện, sẽ được báo đáp đó. Tôi không cần. Cô khóc gì chứ? Diễn kịch mà. Chẳng phải cần chân thành tha thiết sao? Nói thật đi. Tôi và cậu con trai kia là bạn từ nhỏ. Bố tôi và bố cậu ta là đồng nghiệp, sống trong cùng một khu, chơi với nhau từ nhỏ. Còn Hứa Thiến, chuyển đến lớp bọn tôi năm lớp 11. Lần đầu tiên khi tôi nhìn thấy cậu ấy đã ngây người luôn. Đẹp quá mức cho phép rồi, vừa trắng lại vừa gầy. Thế nhưng cậu ấy rất lạnh lùng. Tháng đầu tiên, chúng tôi trở thành bạn cùng bàn cũng chả nói được với nhau mấy câu. Thế nhưng chắc là từ sau bài kiểm tra âm nhạc... Thưa cô, Tang Vô Yên bị mất giọng rồi, không nói thành tiếng được.
04:17
Nếu như vậy thì lần sau Tang Vô Yên kiểm tra nhé. Cảm ơn. [Sau đó chúng tôi liền trở thành bạn thân,] [sau khi tan học toàn chơi cùng nhau.] [Hứa Thiến thích nghe radio,] [bọn tôi liền cùng nhau nghe.] [Sau đó tôi cũng thích nghe radio luôn.] [Xin chào.] [Cảm ơn mọi người đã lắng nghe chương trình của chúng tôi.] [Hôm nay...] Mẹ mình nói tối nay bố mẹ cậu không ở nhà, bảo mình gọi cậu sang nhà mình ăn cơm. [Nói một chút về những chuyện xung quanh mọi người.] [Cho dù là lúc vui hay lúc buồn] [hình như đều thích tắt đèn,] [đeo nút tai vào] [để bản thân hoàn toàn đắm chìm vào...] Giới thiệu với cậu, đây là bạn tốt của mình, Hứa Thiến. Sau này nhớ chăm sóc cậu ấy giúp mình nhé. Được. Xin chào, mình là Ngụy Hạo. Chào cậu. [Điểm thi toàn quốc và kết quả tuyển sinh] [Tang Vô Yên trúng tuyển khoa tâm lý học] Thật sự chẳng có chút hồi hộp nào cả. Khoa tâm lý học đại học Đông Nam, thỏa lòng mong ước của bố mẹ mình rồi. Công nghệ phần mềm? Cậu định học công nghệ thông tin à? Mình nào biết học gì nữa đâu. Chẳng sao cả, có ngành để học là được. Báo chí phát thanh truyền hình. Chẳng phải cậu định đăng kí tài chính sao? Sau cùng mình đã đổi nguyện vọng rồi. Được đó, có khí phách hơn mình nhiều. Được lắm. [Sau khi chúng tôi lên đại học cũng không có gì thay đổi,] [hoặc là] [tự bản thân tôi thấy không có gì thay đổi.]
06:21
[Vào năm nhất] [hai người họ cùng lập một ban nhạc.] [Ngụy Hạo vẫn luôn thích chơi nhạc,] [Hứa Thiến lại hát hay,] [vừa hay có thể làm hát chính.] [Còn tôi thì chẳng giúp được gì,] [thế nhưng tên ban nhạc lại là do tôi đặt.] Tiếng Nhật là Momo, nghe đáng yêu biết bao. Thế nào? Mình thấy ổn đấy. Một phiếu rồi. Mình cũng bầu một phiếu. Hai phiếu rồi. Ba phiếu. Bốn phiếu, bốn phiếu rồi. Được rồi. Vậy thì các thành viên ban nhạc Momo, ăn xong thì mau chóng luyện tập đi nào. Được thôi. Cảm ơn. Cậu đã rửa chưa đấy? Cạn ly. Cạn ly, cạn ly. [Tôi vẫn coi họ là những người bạn thân nhất,] [có chuyện gì cũng nói cho họ.] [Có lẽ lúc nào cũng là ba người đi với nhau,] [nên ngay cả việc tôi không thể nào chen vào nổi giữa bọn họ,] [thậm chí còn trở thành chướng ngại giữa bọn họ] [mà tôi cũng không nhận ra.] Kỳ lạ ghê. Rất trẻ con. Đúng vậy, tôi rất trẻ con. Vừa nãy tôi còn nghĩ, bọn họ nhìn thấy tôi có tình mới rồi, chắc cũng sẽ... Tang Vô Yên, cô là Bồ Tát sao? Đúng vậy đó. Tôi không chỉ là Bồ Tát mà còn có thể phật quang phổ chiếu cơ. Có cần tôi phổ độ cho anh không? Lau miệng đi, bẩn chết đi được. Khăn tay đẹp như vậy mà anh lại dùng để lau miệng à? Đúng là lãng phí. [Dư Tiểu Lộ gọi điện đến.] A lô. Niệm Khâm, cậu đang ở đâu thế? Tôi đã đến trước cửa cô nhi viện rồi.
09:02
Chị tiếp tục đi thẳng về phía trước, ở giao lộ thứ nhất thì rẽ phải, sau đó lại rẽ trái. Phía trước cửa có một tiệm KFC, chị chờ tôi ở cửa tiệm nhé. Ăn no chưa? Đi thôi. Được. Niệm Khâm. Bố nó à, gặp nhau ở trường nhé. "Bố nó" cái gì cơ? Về nhà. Vậy nên mới nói là rất kỳ lạ. Tất cả phán đoán của Niệm Khâm về thế giới bên ngoài đến từ mùi hương và âm thanh, thế nên cậu ấy không thích nơi có mùi quá nồng hoặc xung quanh quá ồn ào. Thế mà cậu ấy lại cùng một cô gái bước ra từ đó. Lúc em nhìn thấy còn tưởng là đã nhìn nhầm. Hỏi cậu ấy, cậu ấy cũng vẫn như trước, chẳng chịu nói gì. Anh ấy hỏi cậu Nhất Kim là ai, vậy chắc chắn không phải là anh ấy rồi. Theo quan sát của mình về anh ấy, nếu không phải anh ấy thì anh ấy sẽ trực tiếp phủ nhận. Nói như kiểu cậu hiểu rõ anh ấy lắm vậy. Sao thế, cô gái? Chìm đắm vào tình yêu rồi à? Vậy thì không đến mức đó. Dù sao mình cũng là người từng trải, mình vẫn phải quan sát thêm. Cậu thôi đi, cậu đã kéo người ta nói là bạn trai rồi. Mình, mình lúc đó, mình làm vậy là, mình làm vậy là muốn nói dối, đóng kịch trước mặt Hứa Thiến thôi. Hai người họ lén lút sau lưng mình khiến mình khó chịu như thế. Thế nhưng,
11:27
mình cũng không muốn hai người họ vì mình mà không ở bên nhau nữa, lãng phí duyên phận. Hai người họ quen biết nhau là nhờ mình mà. Vừa khéo Tô Niệm Khâm cũng ở đó, thế nên mình đã dùng nhờ một chút. Mình thấy cậu âm thầm giở trò thì có, không thì cậu nói xem rốt cuộc cậu đang quan sát cái gì? Mình nói cậu nghe, hôm nay mình lại thấy chị gái kia đến đón anh ấy. Hôm nay, mình đã quan sát rất kỹ, hai người họ thật sự rất thân thiết, mà mình thấy chị gái kia trông rất xinh đẹp, giọng nói cũng dịu dàng. Người cũng tốt, mà giọng cũng hay, nếu mình là đàn ông thì mình cũng thích chị ấy. Vậy nên, nếu anh ấy đúng là Nhất Kim, thì trong tay chúng ta có một tin tức đắt giá hơn rồi. Chuyện tình thần tiên của nhạc sĩ thiên tài bí ẩn, thế này còn chưa đủ chấn động sao? Trời ạ! Cậu nói cậu cả ngày nghĩ cái gì thế hả? Mình thấy được mà. Được thật mà. Điên rồi. Được thật mà. Không được. Mình nghiêm túc đấy. Không được. Thầy Lý, sinh nhật Tiểu Vi vào tháng này à? Đúng vậy. Nhà trường sẽ chuẩn bị quà cho các bạn nhỏ sinh nhật vào tháng này, đến lúc đó Tiểu Vi cũng sẽ nhận được.
13:12
Không biết Tiểu Vi sẽ đón sinh nhật thế nào? Thầy Tô, anh muốn cùng tôi đi mừng sinh nhật cho Tiểu Vi không? Ngày 12, anh có rảnh không? Sau khi tan làm tôi sẽ qua đó. Tôi phải đi tham dự một buổi hòa nhạc. Vậy thì không được rồi. Vậy thì thôi. Nhưng mà không sao, tôi sẽ mang theo cả tấm lòng của anh. Vô Yên, cô đến nghe tiết học này à? Mau vào đi, chuông sắp reo rồi. Vâng. Bình nước của tôi. Không sao, thầy Lý, thầy vào trước đi, tôi đi lấy giúp thầy. Vậy cảm ơn nhé. Không có gì, không có gì. Trời ạ! Anh không sao chứ? Có bị bỏng không? Để yên tôi xem nào. Anh đợi một lát nhé. [Văn phòng giáo viên] [Yêu cầu của phim, xin đừng bắt chước] Cái gì thế? Lô hội.
15:41
Xin lỗi nhé, tôi thật sự không cố ý. Anh đừng giận. Vậy sao? Thật đấy, tôi thề. [Tiêu rồi, tiêu rồi, tiêu rồi.] [Phạm phải tội chết rồi.] [Đây là tay đánh đàn đấy.] [Hóa ra đây là mùi của lô hội.] Sao cậu lại bị bỏng thế này? Lúc lấy nước, vô tình bị bỏng. Cậu bất cẩn quá đấy. Ngày mai, tôi mua cho cậu một cái bình giữ nhiệt lớn, để sẵn nước nóng rồi mang qua đó, cậu đừng tự lấy nước nữa. Không sao. Còn nói không sao? Nhìn cũng thấy đau. Tiểu Lộ, có thể phiền chị giúp tôi mua một chậu lô hội về nhà không? Sao tự nhiên... Thầy Tô, tay anh khá hơn chút nào chưa? Tôi xin lỗi nhé. Chẳng phải cô đã nói rồi sao? Tôi mời anh ăn kẹo nhé. Tôi không ăn đồ ngọt. Vậy lần sau tôi mời anh ăn món mặn. Vô Yên. Chẳng phải cô tìm Tiểu Vi sao? Tiểu Vi đến rồi. Vâng, cảm ơn. Thầy Uông, cô ấy tìm Tiểu Vi à? Phải. Cô ấy đã mua rất nhiều đồ ăn cho Tiểu Vi. [Văn phòng giáo viên] Tiểu Vi. Cô Tang. Tiểu Vi, cô cho em... Sao thế, cô Tang? Em đang trực nhật à? Vừa rồi các bạn chơi đã ném chổi lên bàn, tiết sau là tiết của thầy Tô, thầy Tô thích sạch sẽ, nên em phải tranh thủ lau sạch chỗ này trước khi thầy ấy đến, để tránh làm bẩn quần áo của thầy ấy.
18:14
Tiểu Vi thích thầy Tô à? Vâng ạ, thầy Tô rất dịu dàng. Vậy sao? Vì sao thế? Vì sao không để tôi cho các em ấy? Thứ các em ấy cần không phải là một gói kẹo hôm nay của cô hay một hộp bánh của ai đó vào ngày mai. Nhưng trong phạm vi khả năng của mình, tôi chỉ có thể làm được vậy thôi. Chính vì cô chỉ có thể làm được vậy, nên thà đừng làm gì cả. Anh nhạy cảm quá rồi. Tôi chỉ muốn để em ấy biết cho dù em ấy không có bố mẹ, thì vẫn còn rất nhiều người quan tâm, yêu thương em ấy. Tang Vô Yên, mong cô thu lại lòng thương hại và bố thí của cô. Điều các em ấy cần không phải là sự quan tâm đặc biệt, mà là thứ khác. Cô không hiểu đâu. Tôi không hiểu? Vậy anh có tư cách gì mà nói vậy? Bởi vì tôi cũng lớn lên ở cô nhi viện. [Là những đứa bị cha mẹ bỏ rơi.] [Có cả những đứa được đưa đến từ lúc vài tuổi,] [có đứa mới ra đời đã được đưa đến rồi.] [Thường là khiếm khuyết bẩm sinh.] Tang Vô Yên, mong cô thu lại lòng thương hại và bố thí của cô. Điều các em ấy cần không phải là sự quan tâm đặc biệt, mà là thứ khác. Cô không hiểu đâu. Tôi, tôi không hiểu? Vậy anh có tư cách gì mà nói vậy? Bởi vì tôi cũng lớn lên ở cô nhi viện. Sinh nhật vui vẻ, Niệm Khâm. Mẹ mua cho con kẹo hoa quả con thích ăn nhất đây. Thật sự xin lỗi con.
21:40
Nếu không phải do gia đình mình khó khăn quá bố con chắc chắn sẽ không tạm thời đưa con đến nơi này đâu. Con đợi bố mẹ một thời gian, được không? Vâng. Xin lỗi Niệm Khâm. Mẹ còn có việc phải đi trước đây. Mấy ngày nữa mẹ lại đến thăm con nhé. Niệm Khâm ngoan, ngày kia mẹ sẽ đến nhé. Niệm Khâm, con phải ngoan ngoãn tập đàn, lần sau mẹ tới mẹ muốn nghe con đàn bản nhạc mẹ đã dạy con. Chào thầy Lý. Sao thầy Lý mua nhiều quýt thế? Đồ dùng dạy học đấy. Đồ dùng dạy học? Lát nữa cô đi theo tôi đến lớp học là biết ngay. Vô Yên, tôi qua đó trước rồi cô mang mấy quả quýt này sang giúp tôi nhé. Xem xem trong này chắc có mấy quả bị dập hỏng đấy. Được, không vấn đề. Quýt. Mang nhiều quýt thế này. Thầy Tô, anh ăn quả quýt cho nguôi giận nhé. Tôi đến phòng học trước đây. Anh ăn đi. Các em, ["Đèn Quả Quýt"] hôm nay chúng ta sẽ học bài "Đèn Quả Quýt" của Băng Tâm. Bài tản văn này là tác phẩm tiêu biểu của Băng Tâm. Nhân vật tôi trong tác phẩm đã gặp một cô gái có mẹ mắc bệnh nặng,
27:00
Lúc chia tay, cô ấy đã tặng một chiếc đèn quả quýt nhỏ. Vậy thì hôm nay thầy cũng chuẩn bị quýt cho các em, chúng ta cùng làm đèn quả quýt, được không nào? Vâng ạ. Các em đừng sốt ruột. Ánh sáng yếu ớt của đèn quả quýt là đại diện cho khát vọng đối với ánh sáng. Bài này chắc chắn sẽ thi vào, thế nên hãy hứa với thầy, phải ghi đáp án xong rồi mới được ăn quýt, được không nào? Vâng ạ. Thầy Ngô, thầy Tô đã đi rồi ạ? Cậu ấy vừa đi rồi. Cậu ấy nói chiều có việc nên xin nghỉ phép. Cảm ơn thầy. Là tôi. Không sao, mưa không lớn lắm. Dù sao tôi cũng không có việc gì, nhàn rỗi mà, tôi ở đây đợi với anh một lát vậy. Trả khăn tay của anh cho anh này. Anh lau mấy chỗ bị ướt chút đi. [Vốn mình không định trả đâu.] [Tự dưng mất một cơ hội bắt chuyện.] ♫Chẳng nói nhiều lời♫ ♫Cứ mãi chờ đợi điều gì♫ ♫Trong bóng tối♫ ♫Bên tai có giọng nói♫ ♫Luôn ở bên em♫ ♫Khiến em chẳng còn sợ hãi khi mặt trời lặn♫ ♫Mưa bóng mây cố ý vương trên♫ ♫Bờ vai em♫ ♫Nhớ tới điều gì♫
30:39
♫Như là từng được nghe ở đâu đó♫ ♫Anh bất giác♫ ♫Nhận ra anh của em♫ ♫Từ âm thanh chói lóa♫ ♫Ngay giây sau♫ ♫Em ngẩng đầu mỉm cười với anh♫ ♫Nói lời ca trúc trắc♫ ♫Em dập tắt dải ngân hà♫ ♫Tự nhiên nắm tay ôm lấy nhau♫ ♫Trong bóng tối♫ ♫Anh thường chẳng nói lời tự đáy lòng♫ ♫Nhưng sau khi gặp em♫ ♫Tất cả đều thay đổi♫ ♫Sau khi gặp được anh♫ Thì ra là hoa nữ trinh tử. ♫Cả trời sao luôn ở phía sau lưng♫ ♫Sau khi gặp được em♫ ♫Anh mới biết yêu tự do♫ Không phải là nhựa ruồi à? Tất nhiên không phải rồi. ♫Muốn nói với em♫ Nhựa ruồi và nữ trinh tử khác nhau mà. ♫Chỉ cần có em là đủ rồi♫ ♫Cả thế giới này cũng không sánh bằng♫ Anh có thể cầm ô giúp tôi không? ♫Nỗi tương tư về em♫ ♫Sau khi gặp được anh♫ ♫Đến bão táp em cũng thấy dịu dàng♫ ♫Có em trong lòng♫ ♫Cảm giác đó cứ mãi không muốn buông lơi♫
31:40
♫Không muốn buông tay♫ ♫Cho dù ngoài kia♫ ♫Đất trời lay động♫ ♫Nắm chặt lấy tay em♫ ♫Chẳng còn lý do sợ hãi♫ Cách nhận biết đơn giản nhất chính là viền lá không giống nhau, anh sờ thử xem. Lá này trơn nhẵn, còn viền lá của nhựa ruồi là hình răng cưa. Có đúng không? Lá lô hội hôm đó cũng là hình răng cưa. Đúng vậy. Khả năng quan sát của anh rất tốt. Xe đón anh tới rồi kìa. Niệm Khâm. Cảm ơn. Cậu cứ bóp cái lá đó làm gì? Không có gì. [Mộ Lý Mỹ Đình] Đến thăm mẹ cậu ấy rồi. Cũng không biết làm sao nữa, đột nhiên lại nói muốn đến thăm. Cái gì? Được, em biết rồi. Em sẽ tìm cơ hội thích hợp nhắc lại chuyện về nhà với cậu ấy. Chị cũng biết cậu ấy bài xích chuyện này thế nào mà. Em cúp máy trước đây. Thế nên, cuối cùng không hề nhắc đến chuyện hôm qua? Phải. Ơ kìa, sao người anh em này nghe có vẻ thất thường thế nhỉ? Quả thật có thể so với mấy đối tượng nghiên cứu kia của chúng ta. Cậu không thích học tâm lý học chẳng phải là vì thấy rất phiền phức khi phải đối mặt với những người phức tạp à? Sao cậu lại kiên nhẫn với anh ta thế? Thì mình cũng không biết.
35:36
Thì là nhìn thấy hoàn cảnh của anh ấy chẳng hiểu sao rất muốn ôm lấy anh ấy, cứ vô thức thành thế này rồi. Chính là thế đấy. Cô gái à, chúc mừng cậu. Cậu xong đời rồi. Vì sao? Thế này là cậu đắm chìm vào tình yêu rồi. Không phải đâu. Theo thuyết tam giác tình yêu của Sternberg, tình yêu cần được tạo thành từ thân mật, đam mê và cam kết. Mình còn chưa bắt đầu lôi anh ấy vào vực sâu đó đâu. [Mình chỉ] [gặp tiếng sét ái tình mà thôi.] Thầy Tô, đến sớm vậy. Không mang sách về nên phải đến sớm chuẩn bị bài. Ai vẽ quả quýt này thế? Hài thật đấy. Vẽ vẻ mặt này giống cậu thật đấy. Tôi đi trước đây. [Thầy Tô,] [anh ăn quả quýt đi mà] [cho nguôi giận nhé.] [Tôi đến phòng học trước đây.] [Anh ăn đi.] Tiểu Lộ, chị có thấy quả quýt để ở đây không? Tôi vừa ăn rồi. Sao chị lại động vào đồ của người khác thế. Chỉ là một quả quýt thôi mà? Tôi vừa mua nhiều lắm, để trong tủ lạnh ấy. Cậu muốn ăn không, tôi lấy cho cậu một quả. Không phải. Vậy vỏ quả quýt đó đâu? Thôi bỏ đi.

DOWNLOAD SUBTITLES: