The Dyatlov Pass Case

The Dyatlov Pass Case

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 208

Number of words: 3355

Number of symbols: 11377

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:13
Vào đầu năm 1959, một đoàn leo núi đã quyết định bắt đầu chuyến thám hiểm xuyên qua vùng miền núi phía Tây Liên Bang Nga. Nhóm gồm 9 người kỳ cựu, gồm cả đàn ông và phụ nữ, đã quá quen thuộc với sự hoang dã khắc nghiệt của Siberia. Dù như thế, cuộc hành trình này lại trở thành chuyến đi cuối cùng của họ. Một cuộc điều tra tội phạm đã được tiến hành, có cả tư liệu hình ảnh và nhật kí hành trình nhưng vụ án vẫn chưa được giả đáp sau hơn cả nửa thế kỉ. Đây chính là vụ án đèo Dyatlov Vào một buổi sáng sớm ngày 23 tháng 1 năm 1959, đoàn leo núi và trượt tuyết bắt một chuyến tàu hướng đến dãy Ural ở vùng trung tâm Liên Bang Nga Đoàn thám hiểm gồm có 10 người, 8 đàn ông và 2 phụ nữ, với trưởng nhóm là Igor Dyatlov. Khi con tàu đang chậm rãi tiến sâu vào vùng rừng núi Siberia, đoạn ghi chú cuối cùng được viết vào nhật kí hành trình của đoàn. "Tôi tự hỏi điều gì sẽ đón chờ chúng t tôi trong chuyến đi này? Liệu điều gì đó mới sẽ xảy ra?" Vài ngày sau đó, đoàn liên tục chuyển đổi giữa các loại phương tiện.
01:34
Đầu tiên là xe bus, sau đó xe tải, kế tiếp là ngựa và xe trượt, cuối cùng là bộ hành và máng trượt. Vào ngày 28 tháng 1, một trong số họ, tên là Yuri Yudin, cảm thấy không khoẻ và quyết định quay trở về trong khi những người còn lại tiếp tục chuyến đi như dự kiến. Những tấm ảnh này được chụp ngay trước khi họ chia tay, và đây cũng là lần cuối cùng ông được nhìn thấy những người bạn của mình còn sống. Đoàn tiếp tục chuyến thám hiểm băng qua vùng núi hoang vu phủ tuyết và thu thập dữ liệu về mọi thứ bằng cách ghi chép trên nhật kí cũng như quay phim bằng nhiều máy quay khác nhau. Những tấm hình và nhật kí hành trình đã phần nào khẳng định rằng cuộc thám hiểm đã diễn ra như dự kiến mà không xảy ra sự cố hay bất trắc nào. Chỉ có rất nhiều tuyết, cái lạnh cắt da và nhiều vùng đất dốc hiểm trở. Vào ngày 1 thàng 2, đoàn đã leo tới vùng chân một ngọn núi mà người bản xứ Mansi gần đó gọi nó là Núi Chết. Họ dành phần lớn thời gian trong ngày để leo lên vùng dốc núi và cuối cùng quyết định dựng trại cách đỉnh núi chỉ vài trăm mét. Đây là một trong số những hình ảnh cuối cùng tìm được từ các máy ảnh. Và câu cuối cùng được ghi chép trong nhật kí là:
02:44
"Thật khó mà tưởng tượng rằng có một không khí thoải mái trên đỉnh núi với tiếng gió rét gào thét dữ gội, cách xa hàng trăm km tách biệt khỏi nền văn minh con người." Một vài tuần sau, bạn bè và người thân của họ bắt đầu thấy lo lắng vì không ai có tin tức gì về Igor hay bất kì người nào khác trong nhóm. Sau nhiều tranh luận, một nhóm người đã tình nguyện bắt đầu tiến vào núi để tìm họ. Vào ngày 26 tháng 2, nhóm tìm kiếm cuối cùng đã có thể xác định địa điểm chỗ hạ trại trên dốc núi. Ở cái nhìn ban đầu, rất rõ ràng để nhận ra đã có điều gì đó rất tồi tệ đã xảy ra. Túp lều nằm ngổn ngan, được bao phủ bởi một lớp tuyết mỏng. Những vật dựng và thiết bị của đoàn được tìm thấy sắp xếp ngay ngắn bên trong nhưng chính túp lều lại bị rạch bằng một con dao từ bên trong. Ngày tiếp theo, 9 đôi dấu chân đã dẫn nhóm tìm kiếm xuống dốc hướng đến khu rừng gần đó. Dựa vào vết lún nhẹ trên tuyết mà những dấu chân để lại, có thể cho rằng Họ đã leo xuống đốc bình tĩnh và quy củ, hơn là chạy trốn trong hoảng loạn.
03:57
Những dấu chân để lại kéo dài đến nửa cây số từ lều trại cho đến khi chúng hoàn toàn bị tuyết che phủ. Vậy là họ tiếp tục lần theo hướng của dấu vết, và bên dưới một cây tuyết tùng to lớn ở bìa rừng, kế bên phần còn lại của một đám lửa trại sơ sài, họ đã tìm thấy 2 thi thể đông cứng của Yuri Doroshenko và Yuri Krivonischenko. Phải mất hơn 2 tháng để tất cả 9 thi thể của các nhà leo núi mới được tìm thấy. 2 thi thể đầu được tìm thấy ở trong tình trạng ăn mặc hở hang : không áo ấm, không quần, không găng tay, mũ, giày ống hay bất cứ trang bị nào khác thiết yếu cho thời tiết băng giá. Chỉ có áo mỏng, quần đùi và vớ. Tại thời điểm cái chết của họ xảy ra thì nhiệt độ ở khoảng -30°C (-22°F). Cây tuyết tùng có những dấu hiệu gãy cành từ dưới lên trên cao 5 mét, cứ như là đã có ai đó leo lên nó. Có lẽ hai người đã cố tìm vị trí khu trại trong màn đêm dày đặc, hoặc cũng có thể họ cũng đang cố trốn ai đó hoặc cái gì đó.
04:59
3 người tiếp theo được tìm thấy ở nhiều nơi khác nhau giữa túp lều và một cái cây, bao phủ bởi lớp tuyết dày vài centimét. Họ ăn mặc kín đáo hơn 2 người kia nhưng cũng không nhiều vì vẫn còn thiếu trang bị cần thiết như giày ống, mũ và găng tay. Tất cả thi thể họ đều quay hướng về lều trại, như là đang cố gắng vật lộn để trở về trong khoảnh khắc cái chết cận kề. Trong khi một số có dấu hiệu bị thương nhẹ, tất cả 5 người đều chết bởi thân nhiệt giảm. Cũng có điều đáng lưu ý rằng 4 trong số họ đã chết trong trạng thái lờ đờ. 4 người còn lại được tìm thấy ở chân một ngọn đồi nhỏ, bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày 3 mét. cách gốc cây 75m, ở hướng đối diện của chiếc lều. 3 trong số họ bị chấn thương nặng Một người bị nứt ở sọ, hai người gãy nhiều đốt xương sườn và bị chảy máu trong rất nặng. Nhà khám nghiệm tin rằng những vết thương được gây ra từ một cú rơi, nặng như bị đụng xe. Những vết thương được tạo ra khi họ vẫn còn sống và không thể là do một ai khác gây ra.
06:03
Hai người chết có hốc mắt rỗng và một phụ nữ trong số họ bị mất lưỡi. Người cuối cùng trong 4 người bị gãy mũi và cổ dị dạng nhưng chết bởi thân nhiệt giảm. Và bí ẩn hơn hết, 3 mảnh quần áo được tìm thấy sau đó có dấu vết nhiễm phóng xạ một cách bất thường. Vào ngày 28 tháng 5, vụ án bị huỷ một cách khó hiểu với kết luận vô cùng mơ hồ. Người chủ trì cuộc điều tra viết trong bản báo cáo cuối cùng: "Nguyên nhân của cái chết là do một tác động chưa biết mà đoàn leo núi không thể vượt qua." DĨ nhiên đây không thể câu trả lời thoả đáng cũng như kết luận đúng đắn. Vì vậy, trừ khi tộc Đế Chế Ngân Hà (trong Star Wars) có dính dáng đến cái chết của đoàn leo núi, chúng ta có thể giải thích những chi tiết bí ẩn trong một kiểu ít mơ hồ và đáng tin hơn. Hãy cùng thử nào. Sự việc Dubinina bị mất chiếc lưỡi, trước hết đã bị đánh giá quá cao.
07:06
Một số cho rằng nó đã bị cắt hay xé ra khi cô ấy vẫn còn sống, số khác nói nó bị chén bởi thú ăn xác sau khi chết, số khác lại tin rằng chiếc lưỡi đã được tìm thấy ở đâu đó. Nhưng tôi đã xem qua các bản báo cáo và đây là điều được ghi: "Cơ hoành của miệng và lưỡi bị mất" Chỉ có vậy. Không hề có việc cắt hay xé hay bất cứ gì. Tôi không biết làm sao hay nơi nào nó bắt đầu nhưng dường như người ta đã cường điệu hoá chi tiết này trong khi trên thực tế nó không hơn gì là một chi tiết phụ. Ít nhất là nhà khám nghiệm đã tin rằng nó là chi tiết vụn, nếu không ông ta đã cố tìm hiểu sâu hơn. Ví dụ, mục tương tự của cùng bản báo cáo đó có đoạn: "Hốc mắt trống rỗng, các nhãn cầu bị mất" Cũng bí ẩn không kém phải không? Thật ra là không, bởi vì nhà khám nghiệm đã cung cấp lời giải thích cho cả hai. "Những chấn thương mô mềm ở đầu [...] là bởi những thay đổi sinh lý sau khi chết (thối rữa và phân huỷ) ở xác của Dubinina do gần đây đã tiếp xúc với nước trước khi được phát hiện."
08:08
Ông ấy còn thậm chí thêm "(thối rữa và phân huỷ)" trong ngoặc đơn nhằm làm rõ ý của mình. Điều này không ngoại lệ đối với Dubinina vì cả 4 thi thể cuối đều bị ảnh hưởng bởi tuyết tan. Bây giờ, một số người khẳng định rằng lưỡi của nạn nhân đã bị lấy đi khi cô ấy vẫn còn sống đã chỉ ra rằng cô có khoảng 100g máu trong dạ dày. Nhưng điều đó cũng không chính xác đúng. Các phần liên quan của bản giám định pháp y có viết: "Dạ dày có chứa đến 100 cm3 khối chất nhầy màu đỏ tối." Đó là khoảng 10cl của thứ gì đó (như là thức ăn) trộn với thứ gì đó màu đỏ (như là máu) Vì vậy chúng ta không biết số lượng máu là bao nhiêu, chỉ biết là có máu trong dạ dày của cô ấy,. Điều đó không quá lạ vì đã có chứng minh rằng cô ta bị chảy máu trong khá nặng. Một trong số những điểm bí ẩn nhất của vụ án này chính là có 3 mảnh áo quần riêng lẻ, tìm thấy trên người của 2 nạn nhân, có nhiễm phóng xạ. Điều này nghe có vẻ bí ẩn lạ kì nhưng bạn phải
09:13
nhớ rằng hầu hết mọi thứ đều bị nhiễm phóng xạ mức độ nhẹ. Vì vậy chúng ta cần nhiều chi tiết hơn. Các nghiên cứu về phóng xạ khẳng định rằng trong điều kiện bình thường, một khu vực 150 cm2 không nên vượt quá 5000 dpm (sự phân rã phóng xạ mỗi phút) Chỉ có 3 mảnh quần áo là bằng hoặc vượt ngưỡng ở 5000 dpm, 5600 dpm và 9900 dpm. Giải thích duy nhất được ghi trên bản báo cáo là: "... các mảnh quần áo bị nhiễm phóng xạ do bụi phóng xạ rơi từ không khí, hoặc do bị nhiễm khi tiếp xúc với vật chất phóng xạ." Nói cách khác, họ không thể xác định chính xác làm cách nào mà chúng bị nhiễm. Nhưng cũng không hề hoang đường khi tin rằng nó là kết quả của quá trình tự nhiên. Tuy vậy, ta vẫn có một cách giải thích khác. Kolevatov đã làm việc cho nhà máy phát triển hạt nhân trước đó và Krivonischenko
10:13
cũng đã làm việc tại nhà máy xản xuất Plutoni tuyệt mật để chế tạo vũ khí hạt nhân. Và cả 3 mảnh áo quần trên đều thuộc về Kolevatov và Krivonischenko. Vào khoảng thời gian của vụ mất tích, nhiều nguồn thông tin đã khẳng định thấy dấu hiệu của UFO trong hình dạng những quả cầu phát sáng di chuyển quanh bầu trời đêm, kéo dài từ vài giây đến vài phút Nguồn thông tin gồm có 3 binh sĩ và 2 đoàn leo núi khác nhau. Một số nhân chứng đã chắc rằng người bản địa Mansi cũng như một nhóm các nhà địa chất đã nói rằng họ nhìn thấy những quả cầu lửa trên trời vào thời điểm xảy ra sự việc. Vấn đề về việc phát hiện đĩa bay này, thật ra, không hề xác đáng và kết quả thường không thể xác minh được. Chỉ có 1 đoàn leo núi báo rằng họ nhìn thấy UFO trong đêm xảy ra sự việc. Trong khi những phát hiện còn lại diễn ra trước hoặc sau sự việc. Sau đó là đây. Đây là tấm hình cuối cùng được chụp bởi một trong số những người leo núi.
11:16
Một nguồn sáng nào đó được chụp lúc giữa đêm trong bức hình. Không may là tấm hình này cũng không miêu tả chi tiết việc như nhìn UFO như đã nói. Nó có thể, không nghi ngờ gì, là tấm hình của UFO và cũng có thể, không nghi ngờ gì, là tấm hình của một ngọn nến, đèn pin, lửa, bếp hay bất kì thứ gì khác. Nhưng ta cứ cho rằng tấm hình này chụp một thứ gì đó ở trên trời đêm, vậy khả năng nó là gì? Tôi có thể đưa ra một vài khả năng. Một quả tên lửa, một mảnh tên lửa, mảnh vỡ tàu vũ trụ nhân tạo trong lúc trở về khí quyển Trái Đất. Một chiếc máy bay rơi, hay có lẽ là một thiên thạch. Không có gì là quá ngạc nhiên nếu nhìn vào những thứ Liên Bang Nga đã làm trong thời gian giữa cuộc chiến tranh lạnh cũng như cuộc chạy đua về thám hiểm không gian. Vì thế sẽ có rất nhiều hoạt động trên không gian. Vào thời điểm khi mà thám hiểm không gian còn mới mẻ, điều đó chẳng lạ gì khi người ta không thể xác định được ánh sáng bí ẩn đó. Ngoài ra, nó không thể đáp hay rơi xuống gần chỗ mất tích vì nếu như thế đội tìm kiếm đã có thể tìm thấy.
12:23
Và nếu như vật thể đó được tìm thấy thì phải có nhiều bằng chứng đa dạng về địa điểm rơi, dấu chân và các hoạt động khác trên mặt đất. Do đó ta kết luận rằng không có liên kết rõ ràng nào giữa UFO và sự mất tích của đoàn leo núi, Tôi sẽ đặt nghi vấn này vào hộp "cá trích đỏ dáng sợ" :v ... Vậy, điều gì đã xảy ra? Tại sao họ rời bỏ túp lều? Tại sao nó bị rạch từ bên trong? Tại sao một vài người bị chấn thương nặng trong khi số còn lại chỉ bị đánh gục bởi cái lạnh? Tại sao nhiều người trong số họ lại ăn mặc hở hang? Tôi nghĩ rằng bí ẩn lớn nhất là cách mà nó trở thành bí ẩn đã cung cấp cho tôi một lượng thông tin Vì thế, sau khi dành một phần lớn thời gian của tháng này thuê nhiều dịch giả người Nga, đọc qua rất nhiều tư liệu từ giả thuyết về sự che đậy của KGB (Ủy Ban An Ninh của Nhà nước Liên Xô trước đây ) cho đến lý do chỉ là vụ tuyết lở đơn giản, tôi cho rằng đây chính là giải thích xác đáng nhất. Trước tiên, tại sao họ rời bỏ túp lều? Đây dường như là mảnh ghép còn thiếu quan trọng nhất của vấn đề.
13:28
Tôi cho rằng điều duy nhất mà khiến họ rời khỏi lều đó là một mối đe doạ ngay bên trong lều. Nếu một thứ gì đó ở ngoài, như thú dữ hay UFO, thì sẽ không có lý do gì phải rạch túp lều. Không có dấu hiệu gì của tuyết lở, tuy nhiên, họ cũng có thể chạy khi thấy có tuyết lở đang đến. Vấn đề của lý thuyết này là dấu chân để lại cho thấy họ đi bộ trong một tâm thế bình tĩnh và quy củ xuống dốc núi, trái ngược với việc chạy trong hoản loạn. Vậy là, thứ gì đó làm họ hoản loạn ở bên trong lều nhưng một khi bước ra ngoài thì họ bình tĩnh lại và lựa chọn đi xuống dốc núi một cách có ý thức. Bây giờ hãy nhìn vào tấm ảnh này. Chiếc ống thoát khí thòi ra khỏi cổng lều do việc sử dụng lò nấu bên trong. Đây hoàn toàn là kiểu lò bếp tự làm duy nhất vì người trưởng đoàn đã tự làm ra nó Chúng ta biết rằng họ đã sử dụng cái lò ấy trong đêm xảy ra vụ việc do có các miếng thịt giăm bông và thịt xông khói bị ăn dở được tìm thấy trong lều.
14:29
Tôi nghĩ sau khi dập lò và tháo ống, mồi lửa bên trong lò đã bị nhóm lên một cách tình cờ. Do ống khói đã bị lấy đi, khói sẽ phủ đầy lều trong tích tắc. Trong khi cố gắng kiểm soát ngọn lửa, họ đã cắt một vài lỗ ở đỉnh lều để thoát khói đi. Khi cách đó không có tác dụng và không khí bên trong lều càng trở nên khó thở, phần bên của lều cũng bị rạch và họ chạy ra trong hoản loạn. Thậm chí còn có nhiều bằng chứng hơn để ủng hộ giả thuyết này. Một vài thành viên cua đoàn có vết cháy trên thân thể và quần áo. Có thể đó là do kết quả của việc nhóm lửa sơ sài dưới gốc cây hoặc là của bếp lò kim loại đang nóng lách tách. Một số họ có vết máu quanh miệng, đó có thể là triệu chứng ho ra máu do ngộ độc khói hít phải. Sau đó là tấm hình này, được chụp trước sự việc. Chiếc áo khoác đã bị cháy rụi, nhưng câu hỏi là làm cách nào? Có thể tia lửa từ lò nấu đã vô tình làm cháy chiếc áo.
15:33
Tiếp tục, họ đã thoát ra ngoài và nhanh chóng nhận ra rằng đang lâm vào tình thế rất tệ hại. Nhiệt độ âm, không chỗ trú, không trang bị bảo hộ, trong một trận bão tuyết, giữa màn đêm dày đặc và giữa một nơi xa lạ. Vào lúc này, tôi nghĩ một hay vài người trong số họ đã quyết định tiến đến chỗ trú gần nhất, nơi mà họ biết chính là cánh rừng. Lý do đằng sau quyết định này có thể đã gây ra nhiều tranh cãi. Khói trong lều đã dày đến nỗi không thể ở được lúc đó và/hoặc nó khiến mọi người nghĩ rằng túp lều đang bị cháy. Một số người đã say, có thể nó đã ảnh hưởng đến khả năng phán đoán cũng như cảm nhận cái lạnh. và họ cũng có thể tin rằng khoảng cách của mình đến khu rừng gần hơn thực tế. Sau một lúc thì cuối cùng họ đã đến được khu rừng và ngay lập tức nhóm lửa. Một số leo cây và do thám khu vực xung quanh, trong khi những người còn lại ăn mặc kín đáo hơn thì đi sâu vào rừng hơn một chút. Khoảng 75m từ gốc cây, 4 người đã sơ ý gây ra một trận lở tuyết nhỏ làm họ
16:34
bị rơi xuống một hẻm núi khoảng 3m. Vì bên dưới chỉ toàn đá và băng, họ đã bị chấn thương nặng sau cú rơi. 3 trong 5 người leo núi khác đã quyết định quay trở về túp lều trong khi những người còn lại từ từ bị cái lạnh làm tê liệt đến chết bên đóm lửa tàn.

DOWNLOAD SUBTITLES: