MULTISUB【山河令 Word of Honor】EP06特别版 | 200万订阅宠粉福利来了!错过会后悔!| 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word of Honor】EP06特别版 | 200万订阅宠粉福利来了!错过会后悔!| 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 761

Number of words: 5168

Number of symbols: 18012

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ [SƠN HÀ LỆNH] [Tập 6] Thả ta ra. Cứu với. Thả ta ra. Nắp quan tài không trấn áp nổi nữa kìa. Ta đã nói với huynh buổi tối đừng kể chuyện ma rồi. Mê hương này quả nhiên có tác dụng. Chúng bay, còn không mau xử chúng cho ta. Vừa thối vừa bẩn, xấu chết đi được. Mẹ cõng con. Xương hồ điệp của mẹ là đẹp nhất. Lão Ôn, tỉnh lại đi. Lên, lên. Giết! Không ngờ cuối cùng ta lại chết khó coi như vậy. Thật đúng là đồ tốt. Ôn Khách Hành. Ta đây. Huynh gọi tên của ta, sao nghe hay thế nhỉ? Tên nhãi này. ♪Liễu rủ khắp thành chẳng phất phơ♪ ♪Đóng chặt cửa trái tim, không tiếng vó ngựa quay về...♪ A Tự, huynh trúng độc rồi. Đừng giận nữa. Lần này ta thật sự bị trúng chiêu. Không phải giả đâu. Ta có trúng độc cũng tự đi được. Ra vẻ anh hùng với ta làm gì chứ!
05:07
Để ta dìu một cái cũng có mất mặt gì đâu. Ra vẻ cái đầu huynh. Huynh làm sao thế? ♪Từng chữ lụi tàn, gió đông cũng bất lực♪ ♪Một ly rượu mời trăng sáng không nên bóng hai người...♪ Tên người thuốc này cả người đều là độc. Uống một viên đi, đề phòng bất trắc. A Tự, lẽ nào huynh xuất thân từ Thần Y Cốc, trên người sao lắm thuốc giải vậy? Huynh trông ta giống kẻ hành y cứu người sao? Không giống. Ta thấy huynh giống chuyên lấy mạng người ta hơn đấy. Ở trong căn miếu hoang thì tàn nhẫn như vậy, làm cho Ôn tốt bụng đến gà cũng không dám giết như ta sợ đến mức tim đập thình thịch. Tốt bụng? Mặc dù bề ngoài không giống lắm, nhưng ta thật sự là người tốt. Được, được. Huynh là người tốt, ta là ma quỷ giết người. Được rồi chứ? Huynh nói cái thứ ghê tởm đó là người thuốc. Ta cũng chỉ từng đọc được trong sách. Nghe nói có thể dùng kim châm khống chế ý thức cảm xúc của con người, rồi lấy thuốc độc bào chế thành mình đồng da sắt, biến người đang sống trở thành quái vật sức lực vô biên cho người ta điều khiển.
06:52
Huynh có dao găm không? ♪Một mũi kiếm chĩa vào đêm đen, chẳng hề sợ chi...♪ Huynh muốn làm sạch vết thương? Để ta giúp huynh. A Tự, huynh có sợ đau không? Nếu như sợ ta cho huynh mượn cánh tay cắn. ♪Không có ta cũng chẳng có người♪ ♪Ai tùy ý đến đi, đổ tội cho số mệnh♪ ♪Hóa ra mộng cảnh nhỏ bé dường nào, tháng năm chóng qua♪ ♪Khiến bản thân lạc lối♪ ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về...♪ Huynh muốn làm gì? Đừng cố ra vẻ nữa. Nội thương của huynh là sao? Liên quan gì đến huynh? Còn thế. Chu tiên sinh, dù công lực của huynh có cao cường cách mấy thì sau lưng cũng không có mắt đâu. Không có mắt thì ngồi yên. ♪Hóa ra đất trời bao la, thế tục mịt mờ♪ ♪Không có ta cũng chẳng có người♪ ♪Ai tùy ý đến đi, đổ tội cho số mệnh♪ ♪Hóa ra mộng cảnh nhỏ bé dường nào, tháng năm chóng qua...♪
08:18
Ngồi yên. ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về...♪ ♪Nếu cánh chim mỏi mệt chán chường, chi bằng hãy quay về♪ Xong rồi. Làm gì thế? A Tự. Tài nghệ dịch dung của huynh vẫn còn hơi kém. Đầu, mặt, cổ đều xử lý rồi, nhưng trên người thì chưa lau đi. Huynh còn không chịu nhận à? Ta cháy nắng không được sao? A Tự, rốt cuộc huynh đang tránh ai? Người ta muốn tránh nhất là huynh. Ta? Ta thì huynh không tránh được đâu. Nhưng nếu huynh dịch dung để tránh người nào khác, vậy thì không cần thiết. Bây giờ có ta ở cạnh huynh rồi, bất kể kẻ thù của huynh là ông trời hay là ma quỷ thần tiên, - ta cũng có thể... - Sao? Huynh còn có năng lực gặp thần giết thần, gặp Phật giết Phật sao? Tội lỗi, tội lỗi. Ôn mỗ này lòng mang chúng sinh thiên hạ, sao có thể chém giết tùy tiện? Ta muốn nói là bất kể kẻ thù của huynh là ai tới, ta cũng có thể lấy đức thu phục người. Trích dẫn điển cố, điển tích, ba hoa chích chòe
09:50
khiến cho hắn chẳng còn tàn ác, buông bỏ thanh đao giết chóc. A Tự. Bây giờ chúng ta cũng coi như giao tình cùng chung hoạn nạn. Huynh có thể để ta xem diện mạo thật của huynh không? Muốn chân thành đối đãi với nhau thì phải xuất phát từ đôi bên. Đây là dáng vẻ vốn có của ta rồi. Không chút giả dối, không lừa già gạt trẻ. Không tin, huynh sờ thử đi. Người từng thấy mặt thật của ta đều chết gần hết rồi. Khéo quá, Ôn mỗ ta sợ rất nhiều thứ nhưng lại không bao giờ sợ chết. Nội thương của huynh không nhẹ, để ta xem. Đừng tưởng công lực của mình thâm hậu áp chế được thì cứ ra vẻ mình có bản lĩnh, về sau sẽ tổn thương đến gốc rễ. Ta tự hiểu rõ bệnh của mình. Không cần huynh lo. Nếu huynh không còn, ngàn đỉnh núi tuyết bao la thân này lẻ bóng biết là về đâu? Huynh thích về đâu thì về. A Tự, huynh còn không chịu thừa nhận bản thân dịch dung. ♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪
11:38
♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hỏi tiên hỏi đạo ai được tiêu dao♪ ♪Lớp lớp thiếu niên, giang hồ đã già♪ ♪Hỏi đất hỏi trời một đời kiêu hãnh♪
12:51
♪Biển người mênh mông, thật nực cười, chẳng quên được♪ A Tự, nhận thua chưa? ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ...♪ Huynh thua có một chiêu, không đến nỗi chẳng còn mặt mũi gặp người ta như vậy. ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già...♪ Thắng thua là chuyện thường tình của nhà binh. A Tự. A Tự. ♪Trời chớ buồn, trời cũng sẽ già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng ngắn ngủi♪ ♪Người đi rồi♪ ♪Ta cũng quên♪ A Tự, đừng đùa nữa, mau ra đi. A Tự. A Tự. Nhìn gì mà nhìn? Được rồi, được rồi, A Tự. Không đùa nữa. Ta không trêu huynh nữa. Có rượu không? A Tương không ở đây, cũng không có ai hâm nóng rượu. Lấy nội lực làm nóng, huynh miễn cưỡng dùng tạm đi. Dù sao cũng tốt hơn rượu lạnh. Lão Ôn. Huynh thật sự họ Ôn sao? Ta thật sự không lừa huynh. Khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc*. [*Quân tử khiêm tốn, dịu dàng như ngọc] Huynh không thấy họ Ôn rất hợp với ta sao?
16:32
Đây là hộp tơ Triền Hồn. Quỷ treo cổ năm xưa dựa vào hộp tơ Triền Hồn quỷ dị khó đoán này tung hoành giang hồ. Không ngờ tên này hôm nay chính thức làm quỷ, báu vật này lại về tay chúng ta. Đó không phải Quỷ treo cổ. A Tự, huynh hiểu rất rõ về Quỷ Cốc nhỉ. Không dám nhận. Nhưng người đó quá trẻ. Lúc Quỷ treo cổ thành danh, hắn còn là một đứa bé. Quỷ treo cổ thật sự đang ở đâu? Có đúng người hay không chúng ta không vội bàn tới. Nhưng báu vật này là hàng thật. Nếu Quỷ treo cổ thật chưa chết, báu vật của ông ta sao có thể rơi vào tay kẻ khác? Cẩn thận. Vật này cần có phương thức riêng để mở, nếu không sẽ tự hủy làm người ta bị thương. Khi đó huynh đã tỉnh táo, vì sao lại ra tay giết chết Quỷ treo cổ giả? Có rất nhiều thắc mắc cần tìm câu trả lời từ hắn. Quan tâm tất loạn. Huynh còn không hiểu đạo lý này sao? Ta đói rồi, lão Ôn, kiếm chút gì cho ta ăn đi. Sao huynh không tự mình đi? Được, được, ta đi, ta đi. Huynh cứ nghỉ ngơi đi. Chu Tử Thư. Huynh ấy quả nhiên là
18:40
Chu Tử Thư. [Hạt vương - Thủ lĩnh Độc Hạt] Thật là tuyệt diệu. Ta vốn tưởng chỉ có Ma Âm của Tần Tùng là vô địch thiên hạ. Nhưng không ngờ cao thủ thật sự ở ngay đây. Quỷ lưỡi dài phải may mắn cỡ nào được ngài truyền thụ tuyệt chiêu dùng Ma Âm khống chế người thuốc. Thật là làm vô thường ta đố kỵ vô cùng. Vừa hay, hắn đã chết rồi. Chết rồi. Chết thật rồi? Ơ không, ai làm? Hộp tơ Triền Hồn đâu? Ngươi còn hỏi ta. Ta còn đang muốn hỏi ngươi đấy, Lưu Ly Giáp đâu? Ơ, ta lấy được Lưu Ly Giáp về tay rồi, nhưng ta phải đến Tam Bạch sơn trang xử lý thi thể của Ngạo Lai Tử mà. Sợ rằng làm lỡ chuyện, nên ta mới sai Quỷ lưỡi dài mang theo Lưu Ly Giáp đến đây. Chỗ ngài có nhiều người thuốc như vậy, còn bố trí mê hương và trận pháp tơ Triền Hồn, đáng lẽ phải không một chút sơ sót mới phải. Hạt vương, không phải ngài nên đến nhận Lưu Ly Giáp từ sớm sao?
21:21
Không phải ngài... Quỷ vô thường. Ngươi đang trách bản vương tới trễ sao? Nào dám. Bỏ đi. Ta cũng không ngờ tới có kẻ phá được lớp lớp vòng vây chướng ngại xông vào trong. Sự việc ngày càng thú vị rồi. Lưu Ly Giáp sao lại được cất giấu trong hộp tơ Triền Hồn vậy? Ai mà biết được! Huynh cầm lấy là được. Vật này có liên quan đến bí mật mở kho bí kíp võ công thiên hạ. Trên đời không biết có bao nhiêu người vì tranh giành nó mà đầu rơi máu chảy. Huynh lấy nó đổi lấy hai con thỏ của ta? Dù sao thỏ cũng có thể lấp đầy bụng. Tốt hơn thứ này nhiều. A Tự. Huynh thật sự không có hứng thú gì với nó? Nói thừa. Mây màu tan, Lưu Ly vỡ, nghe là thấy xui xẻo. Vật không may mắn, ta cần nó làm gì. A Tự. Ta vốn tưởng huynh chỉ là ngoài lạnh lùng trong ấm áp, không ngờ khi huynh độc miệng cũng xấu xa lắm. Huynh còn nhiều thứ chưa biết lắm. Ta không những độc miệng, hơn nữa còn rất tàn độc. Huynh cẩn thận đấy. Công nhận nhẫn tâm thật. Huynh đã biết món đồ quỷ quái này không may mắn mà còn nhét nó cho ta huynh không sợ ta gặp phải tai họa gì sao? Bản thân huynh vốn là một tai họa rồi,
23:53
còn sợ cái này? Nếu huynh không cần, vứt đi cho xong. Thế không được. Đây là lần đầu A Tự tặng quà cho ta. Ta nỡ lòng nào vứt nó đi chứ. Ta còn muốn làm một dải lụa treo nó trên người, ngày ngày ngắm nhìn thưởng thức kìa. Nhưng mà A Tự, huynh nói Lưu Ly Giáp này là miếng trên người Triệu Kính hay là của nhà Trương Thành Lĩnh? Quỷ Cốc nếu như đã có được miếng Lưu Ly Giáp của Thành Lĩnh, hà tất phải dùng trăm phương ngàn kế bắt Thành Lĩnh. Ban ngày ta đã cảm giác quan hệ giữa Ngạo Lai Tử và Thẩm Thận khác thường. Buổi tối xác của ông ta lại xuất hiện ở cửa Tam Bạch sơn trang. A Tự, huynh không thấy việc này rất kỳ quặc sao? Đó là kế khiêu khích của Quỷ Cốc. Lục Thái Xung trước lúc chết giao tất cả lại cho Ngao Lại Tử mà không phải các huynh đệ của ông ta. Chuyện này vốn đã khiến Ngũ Hồ Minh mất hết mặt mũi rồi. Quỷ Cốc cố ý dùng máu của phái Thái Sơn bôi lên mặt Ngũ Hồ Minh khơi gợi cho những kẻ nhiều chuyện liên tưởng. Đừng dông dài nữa, nếu huynh nhàn quá thì cùng ta đi rửa sạch con thỏ này. Thỏ là do ta bắt. Sao còn bắt ta đi rửa? Thích rửa thì rửa. Người không rửa thì không có ăn.
25:25
A Tự, ta rửa là được chứ gì. Trẻ con! A Tự! Thành Lĩnh, hôm qua ngủ nghỉ thế nào? Có phải thấy không ngon miệng không? Chặng đường này vất vả cho con rồi. Thành Lĩnh, đại bá của con luôn mong nhớ con cho nên không thể nghỉ ngơi, chúng ta phải lập tức lên đường. Nhưng lần này có các bá bá, bá bá sẽ chăm sóc tốt cho con. Cảm ơn bá bá quan tâm. Sao mắt sưng như vậy? Khóc à? Không có ạ. Thành Lĩnh, hai vị đại hiệp hôm qua sáng nay không từ mà biệt. Ta không biết có phải đã tiếp đãi bọn họ không chu đáo không, cũng chưa kịp nói chuyện kỹ với họ. Bọn họ có phải là bạn của cha con không? Con không rõ. Không rõ mà con đi theo người ta. Hôm qua thấy con đi đường vất vả, lại thấy người đông phức tạp, hôm nay vừa hay bọn họ đi cả rồi, mau nói cho chúng ta, đêm Kính Hồ sơn trang gặp chuyện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Con... con không nhớ nữa. Hoang đường. Chúng ta là huynh đệ kết nghĩa với cha con, con có gì không dám nói cho chúng ta biết chứ. Ngày đó con chịu kinh hãi quá độ, sau... sau đó bị sốt mấy ngày liền. Sau khi tỉnh lại đã ở cạnh Ôn thúc thúc và Chu thúc thúc. Chuyện xảy ra sau đó con không nhớ gì nữa.
27:36
Ngũ đệ, được rồi. Cha mẹ con chết thảm thế nào, hơn 300 mạng người Kính Hồ sơn trang con đều không nhớ nữa sao? Ngũ đệ. Không nhớ gì cả. Vậy có phải tức là huyết hải thâm thù chúng ta cũng có thể cho qua đúng không? Đệ đừng nói vậy với cháu nó. Thành Lĩnh, không sao. Ngũ thúc con đang sốt ruột quá. Chúng ta nhất định phải báo mối thù này. Ta và ngũ thúc của con với cha con là huynh đệ kết nghĩa. Mặc dù trước kia có chút hiểu lầm, nhưng sẩy cha thì còn chú, chuyện của cha con chính là chuyện của chúng ta. Sau này con chính là con trai ruột của ta. Nhị ca, chuyện cấp bách trước mắt là Lưu Ly Giáp năm mảnh mất ba. Lưu Ly Giáp của huynh và Lục tam ca chắc chắn là Quỷ Cốc đã lấy đi. Không làm rõ chuyện này chúng ta sao có thể yên tâm? Thằng bé này rõ ràng... Nó chỉ là một đứa bé, nó biết cái gì chứ. Chờ khi tới Nhạc Dương mọi chuyện do đại ca định đoạt. Thành Lĩnh, mọi chuyện đã có Triệu bá bá. Con đừng sợ. Chúng ta tới muộn rồi. - Triệu đại ca. - Triệu đại ca. Thẩm đại hiệp. Xin lỗi, xin lỗi. Thẩm đại hiệp. Triệu đại ca. Ta nghe nói ngày hôm nay sẽ khởi hành đi Nhạc Dương. Đúng. Còn mấy ngày nữa mới tới đại hội anh hùng nhưng ta muốn trở về sớm
29:10
xem có giúp được gì không. Ngoài ra đại ca ta luôn mong nhớ Thành Lĩnh. Không biết hai vị về sau có dự định gì? Nếu không thì cùng lên đường với chúng ta đi. Dọc đường cũng tiện săn sóc lẫn nhau. [Mục Tư Viễn - Trang chủ Đoạn Kiếm sơn trang] Đơn giản, đơn giản mà. Vu huynh, Thiên Kiệt đâu? Đồ đệ cưng Hạ Duệ Tài của ta đã nhiều ngày không thấy tăm hơi. Thiên Kiệt đi tìm tung tích của nó rồi. Có điều gần đây nhiều chuyện phải lo, nên quản thúc đệ tử môn phái mình một chút. Cố gắng ít ra ngoài thì hơn. Nhị ca. Huynh đừng luôn tăng nhuệ khí cho người, tự hạ uy phong của mình. Đám ác quỷ đó đã quen núp ở chỗ tối, dùng thủ đoạn hèn hạ gài bẫy người khác. Kẻ nào dám ló ra gây họa là ta siêu độ chúng luôn. Ngũ đệ, không được mất cảnh giác. Đệ nghĩ xem, thiên hạ thái bình lâu như vậy, từ bao giờ phải nơm nớp lo sợ như bây giờ. Cho nên ta vẫn mong đại ca của chúng ta có thể dẫn dắt chư vị anh hùng trong thiên hạ cùng nhau tiêu diệt Quỷ Cốc, trả lại sự bình yên cho chúng ta. Đúng vậy. Đúng vậy. [Nghĩa trang Triệu thị] Gặp quỷ rồi, lẽ nào mọi chuyện hôm qua đều là giấc mộng Nam Kha? Chỉ trong có mấy canh giờ đối phương đã dọn dẹp sạch sẽ mọi dấu vết của đêm qua.
30:32
Đám quân tản mạn không thể nào làm được điều này. [Từ đường Triệu thị] A Tự. Mê hương cổ quái tối qua có lai lịch thế nào? Huynh không muốn nói thì thôi. Ta đâu có ép huynh. Huynh đừng chạy mà. A Tự, huynh đi chậm thôi. Huynh đợi ta với. Là đây, đúng không? Đúng, xiên thịt nguội tối qua treo ở đây. Ít nhất huynh nói cho ta biết tên của mê hương đó đi. Loại hương đó tên là Túy Sinh Mộng Tử. Vì sao huynh lại có thuốc giải? Vì sao Túy Sinh Mộng Tử lại xuất hiện ở Hồ Châu? Lẽ nào Thiên Song có quan hệ gì với Quỷ Cốc? A Tự, sao huynh lại không để ý tới ta? Nếu như huynh đã biết cách giải thì chắc chắn biết lai lịch của nó. Làm cho ta hai rương được không? Không được. Đừng cự tuyệt dứt khoát thế. Ta mua với giá cao, huynh muốn gì cũng được. Người ở trong ảo cảnh của mê hương sẽ nhìn thấy thứ nội tâm họ khát vọng nhất. Ôn huynh. Khi ấy huynh luôn gọi tên một người. Huynh đã nhìn thấy thứ gì? A Tự. Ta còn tưởng huynh là người rất sĩ diện. Mấy chuyện riêng tư thế này huynh hỏi thẳng ta như thế cũng đường đột quá rồi. Người này vô cùng bí ẩn,
32:33
lại hiểu rõ về Tứ Quý sơn trang. Rốt cuộc hắn có quan hệ gì với sư môn của ta? Được rồi, được rồi. Ta nói cho huynh. Ta ở trong ảo cảnh nhìn thấy lúc ta còn nhỏ đã vứt một con chuột chết vào chăn của mẹ ta, kết quả bị bà ấy phát hiện, đuổi đánh ta qua ba con phố. A Tự, ta không nói linh tinh với huynh nữa. Ta nói dông nói dài với huynh là vì không muốn phải nói dối lừa huynh. Túy Sinh Mộng Tử là kỳ dược có nguyên liệu chính là cỏ Vong Ưu. Chỉ cần uống một ít cũng làm người ta hôn mê sáu bảy ngày, đắm chìm trong mộng đẹp. Thành phần hương đốt trong nghĩa trang cũng tương tự thế, nhưng còn mạnh hơn nhiều so với bản ta từng chế. Cho nên sẽ khiến người ta rơi vào ảo cảnh. Đồ này do huynh làm? Túy Sinh Mộng Tử bắt nguồn từ phương thuốc cổ, ta chỉ chế nó thành hương đốt, làm giảm dược tính, giúp dễ ngủ hơn. Từ xưa Trung Nguyên không hề có cỏ Vong Ưu. Không biết làm sao đối phương có được. Túy Sinh Mộng Tử. Cái tên hay. Thế gian hiểm ác, lòng người hiểm độc. Rốt cuộc là thứ gì đáng để huynh luôn tỉnh táo vậy?
34:13
Cho dù là mộng dài không tỉnh thì có gì không tốt? Huynh từ từ nằm mơ đi. A Tự. [Tam Bạch sơn trang] Cảnh bổ đầu, sao ngài tới đây vậy? Đừng phí lời nữa, mau mời chủ nhân nhà ngươi ra nghênh đón. Trên xe là đại nhân đến từ Tây Bắc. Nếu như tiếp đón chậm trễ, chúng ta đều không được yên thân đâu. Thật không đúng lúc, chủ nhân nhà ta đi xa rồi. Đại nhân, thật xin lỗi. Chủ nhân nhà ta và nhóm Thẩm đại hiệp đã xuất phát đi Nhạc Dương rồi. Ngũ Hồ Minh vào giữa tháng bảy tổ chức đại hội anh hùng ở Quân Sơn, cùng nhau bàn luận kế sách thảo phạt Quỷ Cốc. Cô nhi Trương gia cũng đi cùng rồi? Đại nhân, Trương tiểu công tử... Không ngờ Hàn Anh cũng tới Giang Nam. Xem ra Thiên Song thật sự bị cuốn vào chuyện của Lưu Ly Giáp rồi. Đại hội anh hùng. Nghe có vẻ rất náo nhiệt đây. A Tự, huynh trốn gì chứ? Sao vậy, huynh sợ gặp bổ khoái à? Hay là huynh là tội phạm bỏ trốn? Đúng, ta giết người phóng hỏa, làm đủ chuyện ác. Ôn tốt bụng tránh xa ta ra chút. Vậy huynh có hái hoa* không? [*ý chỉ dâm tặc] Được rồi, được rồi. Ta không đùa nữa. Thế nào, đại hội anh hùng, náo nhiệt lắm đấy.
35:46
Có đi không? Huynh muốn cùng ta đi giết người hay cùng ta đi phóng hỏa? Đương nhiên cùng đi xem náo nhiệt rồi. Thiên hạ này còn có chuyện gì đáng xem hơn chuyện náo nhiệt chứ. Huống chi, đây còn là chuyện náo nhiệt chó cắn nhau nữa. Có xa thế nào cũng phải đi. Đại hội anh hùng, bầy chó cắn loạn. Đám người Ngũ Hồ Minh chỉ mong có thể cột chặt Trương Thành Lĩnh bên lưng quần. Chim nhạn lẻ loi giữa biển người, chẳng cành nào dựa được. Bên cạnh lại có con chó săn già tinh quái hơn hồ ly, thật đáng thương, đáng thương. Huynh không nói không ai bảo huynh câm. Vậy ta đi tìm A Tương nhà ta, căn dặn mấy chuyện. Sau đó sẽ đến nhé, A Tự. Triệu đại ca thật biết hưởng thụ. Tiểu đệ suốt đường đi cùng Triệu đại ca thật sự tổn thọ không ít. Nhị ca ta đường đường là con rể của quan sát sứ Chiết Tây. Thân phận tôn quý nhường nào. Đi chung đường với đám mãng phu giang hồ chúng ta sợ chúng ta chê cười, nên thế này đã khiêm tốn lắm rồi. Đệ chỉ biết cười cợt ta, ta cũng là vì Thành Lĩnh thôi mà. Hắn vừa đi vừa nghỉ như thế, biết bao giờ mới đưa Thành Lĩnh đến Nhạc Dương được. Công tử.
37:26
Xem đi, muốn mua gì? Trâm thoa ngọc bội, vàng bạc châu báu, tiểu tiệm cái gì cũng có. Lưu ly có làm được không? Vậy là ngài tới đúng chỗ rồi. Trong phạm vi trăm dặm quanh đây, công nghệ làm lưu ly không có nhà nào so được với chúng ta. Ta muốn đặt làm 30 cái giống thế này, cần gấp đi gặp người. Ngày mai lấy được không? Công tử, ngài nói vậy là ngoài ngành rồi. Đặt làm vật dụng bằng lưu ly thường thôi có ít cũng phải mười ngày nửa tháng. Báu vật của ngài là hàng tốt, óng ánh trong suốt. Ta đoán một lần đốt lò có thể giao... Được, được, được. Công tử, ba ngày. Ngài cho ta ba ngày. Ta nhất định đúng hẹn giao hàng. Hoặc là ta trong vòng ba ngày lấy hàng, hoặc là ba ngày sau ta đến đốt tiệm. Được, yên tâm. Nhất định giao hàng đúng hẹn. Ta lại thắng rồi. Ta lại thua rồi. Không chơi nữa, không chơi nữa. Còn chơi tiếp đến váy cũng mất. Tương tỷ tỷ, thua là đòi nghỉ, thật là có chơi mà không có chịu nha. Hồng Lộ, muội nói phải không? Tỷ tỷ nói đúng. Tương tỷ tỷ, đừng như vậy. Ta nói các cô nghe, chẳng qua là ta không biết chơi cái trò này.
38:55
Nếu như chơi bài cửu, ta sẽ thắng hết váy lẫn áo con của các cô. Chỉ là giờ có ba người thiếu mất một. Tương tỷ tỷ, bao giờ chủ nhân về? Bắt đầu nhớ chủ nhân rồi à? Tỷ đừng chê cười ta. Ta chỉ nghĩ tỷ muội chúng ta được Tương tỷ tỷ cứu, vốn nên dốc lòng dốc sức hầu hạ tỷ và chủ nhân để báo ân. Nhưng bây giờ ngày ngày chỉ chơi đùa, trong lòng thấy bất an. Cô đừng nói nữa, nói một đống chẳng qua đều là nhớ chủ nhân. Ta nói cô hay, vô ích thôi. Sao lại vô ích? Chủ nhân. Chủ nhân. Chủ nhân, ba người thiếu một, thêm ngài là đủ đó. Đồ vô lương tâm. Nha đầu, cô nhớ ta cái gì? Nhìn thấy chưa? Đây mới là nô bộc trung thành. Nào giống nha đầu ngươi, vừa ra ngoài là như ngựa hoang mất dây cương. Chỉ biết nghĩ đến chơi. Có được duyên phận chủ tớ đâu phải dễ. A Tương. Lúc nữa đưa hai vị cô nương này 100 lượng bạc trắng. Đi về nhà đi. Sử dụng cho tốt. Có lẽ đủ cho các cô sống an ổn hết nửa đời sau. Cầu xin chủ nhân đừng chê tỷ muội chúng ta ngu đần. Chúng ta nhờ có chủ nhân và Tương tỷ tỷ thương xót,
40:21
mới có thể thoát khỏi biển khổ. Nguyện cả đời sống chết đi theo hai người, kiếp sau lại kết cỏ ngậm vành. Sống chết đi theo? Nói thật nhẹ nhàng. Cố Tương, trước kia ta dặn dò ngươi thế nào? Chủ nhân, đây là A Tương đặc biệt chuẩn bị cho ngài. Hạt cứng nổi tiếng của tiệm Ốc Long hạt nào hạt nấy đều to mẩy, thơm giòn đượm vị. Còn phải xếp hàng mua đấy, ngài nếm thử đi. Ngươi nhận tiền của người ta à, khen lộ liễu như vậy. Đâu có, đâu có. A Tương chỉ muốn dành thứ tốt nhất cho chủ nhân. Thế nào, thế nào, được chứ? Nha đầu ngươi biết chọn lắm. Sau này hạt cứng mua ở tiệm này đi. Chủ nhân, không phải A Tương mua đâu. Là Vân Tài và Hồng Lộ mua. Bọn họ bỏ công xếp hàng đi mua đó. Chủ nhân tốt bụng của ta, hai bọn họ đều là cô nhi, không có ai dựa dẫm. Bên ngoài hỗn loạn như vậy, ta sợ hai người bọn họ có bạc cũng chưa chắc tự bảo vệ được mình. Chủ nhân, ngài cho ta nhận bọn họ đi. Xin chủ nhân thương xót. Thế sự gian nan, chúng ta lớn bằng này mà luôn bị coi là ngữ thấp hèn, dễ dàng bị mua đi bán lại. Chỉ có Tương tỷ tỷ coi chúng ta là người.
41:50
Xin chủ nhân cho phép chúng ta ở lại hầu hạ. Đúng vậy, chủ nhân. Chúng ta cam tâm tình nguyện. Được rồi. Tạ ơn chủ nhân. Nếu các người đã tình nguyện vậy hai cô nương này sau này là tỳ nữ của ngươi. Nhân ngươi tự mình trồng sau này ngươi phải tự chịu hậu quả. Ta không quản nữa. Vâng, đa tạ chủ nhân. Nếu A Tương đã nhận các cô thì nhất định bảo vệ các cô chu toàn. Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh này không. Các cô lui xuống đi. Vâng. Ngươi qua đây, có hai việc cần ngươi đi làm. Chuyện đầu tiên, nhất định phải mau chóng hoàn thành. Chuyện thứ hai, chúng ta bàn tính lâu dài. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪
44:10
♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: