【FULL】Cry Me A River of Stars EP04 (Starring Luo Zheng, Huang Ri Ying) | 春来枕星河 | iQiyi

【FULL】Cry Me A River of Stars EP04 (Starring Luo Zheng, Huang Ri Ying) | 春来枕星河 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 707

Number of words: 3661

Number of symbols: 12697

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:30
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Xuân Lai Chẩm Tinh Hà] [Tập 4] [Đào phủ] Đào đại nhân! Đào đại nhân! Làm gì thế? Ta khuyên cô nương này đừng có kiếm chuyện nữa. Đợi lát nữa ngươi sẽ biết ngay thôi. Ngươi thì hiểu gì chứ? Đại nhân nhà ngươi đâu? Đại nhân đang xử lý công việc ở thư phòng. Vậy ta đi tìm ngài ấy. Đại nhân nhà ta không gặp cô. Cô vẫn nên mau chóng trở về đi. Đừng làm loạn. Lát nữa lỡ mất giờ lành là không tốt đâu. Đừng nói là cô định lấy thân báo đáp đấy chứ? Mau đi, mau đi đi. Hai người nói linh tinh gì thế? Đào đại nhân! - Đại nhân. - Đại nhân. Đại nhân. Cuối cùng ngài cũng ra ngoài rồi. Nếu như ngài còn không ra thì sẽ qua mất giờ lành mà ta đã tính mất. Nghe nói cô nương này được đại nhân cứu
03:08
rồi muốn lấy thân báo đáp, đúng không? Không phải đâu. Lấy thân báo đáp thì sao lại không cho cô nương ấy vào cửa nói chuyện chứ? Ta thấy ấy à, là vị đại nhân này trêu hoa ghẹo nguyệt bị cô nương có thai này tìm đến tận cửa đó. Hóa ra ngài ấy là người như thế. Nói lung tung gì đó! Ta đâu có nói lung tung. Ngài xem, ta mang đào đến này. Đào? Đại nhân, ngài có nghe nói đến kết nghĩa vườn đào chưa? Không cầu sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng năm nhưng cầu... Mau nhìn đi. Nhìn kìa, nhìn kìa. Bổn đại nhân không muốn cùng chết với cô. Nhưng đại nhân có ơn với ta, ta thật sự muốn báo... Không cần cô báo ơn. Bổn đại nhân không muốn kết bái với cô. Ta thực sự muốn cảm ơn đại nhân, muốn làm gì đó cho đại nhân mà. Quả nhiên là đến báo ơn đó. Trông Đào đại nhân lạnh lùng chưa kìa. - Sao có thể đối xử như thế với một cô nương chứ? - Đúng thế. Đúng đó. Đại nhân, thuộc hạ thấy A Phạn cô nương cũng chân thành, chi bằng ngài... - Không cho vào kìa. - Người ta đến báo ơn đấy. Đáng thương quá! Ngươi nói xem, chuyện này là sao chứ? Một cô nương cứ đứng đó thấy tội quá. Đại nhân. Có phải ta đã làm phiền ngài thật không? Cô nghĩ sao? Bổn quan chỉ làm việc nên làm, cô không cần nhớ mãi không quên chuyện này. Bổn quan ở kinh thành nhiều năm, gặp không ít người lấy báo ơn làm lý do để dựa thế quyền quý. Thân phận hai ta khác biệt, cô không sợ người khác hiểu lầm sao?
04:54
Quả thực là rất dễ hiểu lầm. Đúng là như vậy thật. Được. Ta biết rồi. Cô về đi. Giải tán, giải tán hết đi. Đừng vây quanh chỗ này nữa. Về nhà hết đi. Mau lên. Giải tán thôi, đi thôi. Chúng ta giải tán thôi. Đi thôi. Đi nào. - Đi thôi. - Đi nào, đi nào. Về nấu cơm thôi. Đại nhân. Thực ra A Phạn cô nương này cũng có lòng tốt, chỉ là không biết nên thể hiện thế nào. Ta nghĩ vừa rồi có phải ngài hơi nặng lời với cô ấy không? [Đào phủ] [Rẽ Sóng Đạp Gió] Không thể hiểu được. Ai muốn bám vào cái người mặt đơ đó chứ? Lòng tốt bị hiểu lầm. Đúng là nhỏ nhen. Chủ thuyền à! Kể từ hôm nay, ta sẽ không làm việc trên thuyền chúng ta nữa. Không làm nữa? Tại sao? Bởi vì... Có gì không tiện nói chứ? Chẳng phải chúng ta ra ngoài là để kiếm tiền sao? Chủ thuyền, ta có gì nói đó. Cô cứ gặp chuyện hết lần này đến lần khác. Tiền không kiếm được, lại cứ vướng phải rắc rối mãi. Cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi trước đây. Đợi đã, đợi đã! Ta biết thuyền hoa của ta quả thực rất có vấn đề. Nhưng mà, ta thực sự coi hai người như người nhà. - Người nhà? - Làm người nhất định phải nhìn xa trông rộng. Sau này chúng ta sẽ khai trương thuyền con nữa.
07:26
Sau này thuyền hoa Xuân Lai chúng ta khai trương thuyền con rồi, ai sẽ làm chủ thuyền chứ? Chính là hai người đó. Ta hứa chỉ cần hai người chăm chỉ làm việc cùng ta, chỉ cần hai người muốn thì ta sẽ cho hai người hết. Biết chưa? Thật sao? [Xem ra muốn kinh doanh tốt thuyền hoa] [thì phải đến thuyền hoa khác học hỏi kinh nghiệm thôi.] Nắng chiều đẹp vô hạn. Chỉ tiếc sắp hoàng hôn. [Nữ quản sự] Hoàng hôn đã buông xuống. Bình minh còn xa ư? Ngươi là ai? Ta chỉ là một người bình thường tìm việc làm thôi. Ngươi hiểu nhiều thật đấy. Một đứa nhà quê như ta thì hiểu gì chứ? Chỉ là ta vừa nhìn thấy... Nhìn thấy gì? Ta đã nhìn thấy vừa rồi cô rất uất ức, sự yếu ớt của cô. Một nữ tử trở thành chưởng sự như cô ắt hẳn khó khiến mọi người nể phục. Nên cô chỉ có thể dùng những cách này để bảo vệ bản thân. Như thế cô mới dễ quản lý họ. Ngươi tên là gì? Tiểu nhân tên là A Nhiễm. Không phải ngươi đang tìm việc làm sao? Theo ta vào xem đi. Nếm thử đi, đến thử món này đi. Thử món này đi. Mời thong thả dùng. Món ăn của ngài đây. [Bày trí tinh tế này,] [vật trang trí đi kèm này,] [còn có hoa quả điểm tâm đa dạng trên mỗi bàn.] [Toàn bộ những thứ này phải tốn bao nhiêu bạc chứ?] [Xem ra mở thuyền hoa kiếm được nhiều tiền thật.]
09:23
Ngươi biết làm gì? Ta không biết nhiều, nhưng ta học rất nhanh, cũng biết nấu cơm một chút. Công phu dùng dao của ta rất tốt. Được. Đi theo ta nào. Vâng. Nếm thử món này của nhà họ đi. Đừng khách sáo. [Nếu đã đến đây] [thì tiện học hỏi] [món ăn nổi tiếng của đầu bếp nhà họ luôn.] Quản sự tỷ tỷ. Đây là đá sao? Đá này là thứ hiếm thấy đó. Những thuyền hoa khác bình thường cất giữ hoa quả đều cho vào thùng ngâm trong nước. Mọi người thật là... Thuyền hoa Như Ý của chúng ta là một trong ba thuyền hoa lớn nhất Bích Vân, những thuyền hoa nhỏ khác tất nhiên là không sánh bằng rồi. Được rồi. Sau này ngươi giúp việc ở phòng bếp nhé. Đi thay quần áo trước đi, sau đó đến làm quen một chút. Được. Để đâu rồi? [Đúng là có tật giật mình.] [Ta thay quần áo rồi cơ mà,] [trốn làm gì chứ?] Ở đây cũng không có. Ngươi là... À... Ta là A Nhiễm, đầy tớ mới đến. Xin chào, xin chào, xin chào. Xin chào, xin chào, xin chào. Ta là Trác Quý Thanh, cầm sư ở đây. À... Ta thay quần áo xong rồi, ta ra ngoài trước nhé. Dầu lau đàn của ta đâu rồi nhỉ? Tam Nguyệt Mai cô nương. Tam Nguyệt Mai! - Tam Nguyệt Mai cô nương! - Tam Nguyệt Mai cô nương! Tam Nguyệt Mai cô nương! Đừng ngại mà. Xinh đẹp thế này, nàng có muốn chơi cùng ta không? Tam Nguyệt Mai cô nương. Cô không sao chứ?
12:15
Hay là thôi nhé? Tránh ra, tránh ra! Công tử, khoan, khoan đã. Hãy khoan. Khoan đã, khoan đã. Ơ này, ta tiêu bạc ở đây muốn chơi với ca nữ, vũ nữ chỗ các người một lát, các người cứ một mực từ chối thế này đúng không? Không phải. Công tử, ngài xem ngài nói gì vậy chứ? Chúng tôi sợ ngài chơi không vui, cố ý tới hỏi xem ngài muốn chơi kiểu gì đây này. Chơi kiểu gì à? Chơi kiểu gì ấy à? Công... công tử! Đừng kích động, đừng kích động, đừng kích động! Đánh ta đi. Đánh ta mạnh vào. Nào. Sở thích gì thế này? Lần đầu tiên ta thấy đấy. Đây là kẻ nào thế? Công tử, ngài xem. Có phải điên rồi không? Tam Nguyệt Mai cô nương là vũ nữ, tay chân mảnh mai thì đánh kiểu gì được đây? Đúng, đúng, đúng. Người này tuy trông có vẻ yếu ớt nhưng dù gì cũng là một nam tử. Để hắn đánh đi. Ta? Không hiểu nổi. Được. Để cho ngươi. Hắn còn vui nữa chứ? Ta… Tiếp tục. Tam Nguyệt Mai, cô đừng lo. Tiểu Trác Tử là nam nhân, không sao đâu. Mau lại đây. Cô không biết nói à? Lo chuyện bao đồng. Nữa đi. Còn chẳng biết đền ơn đáp nghĩa gì cả. Được rồi. Nào. Mau nếm thử bánh tổ ta làm đi.
14:37
A Nhiễm, ta thấy mình không còn trong sạch nữa. Tên nam nhân kia thật sự rất kinh tởm. Một nam nhân như huynh thì trong sạch với không trong sạch gì chứ? Hơn nữa, chẳng phải huynh cũng đã giúp được Tam Nguyệt Mai cô nương sao? Cũng phải. Mau nếm thử đi. Làm gì vậy? Sao cứ sờ mũi mãi vậy? Ta bị trĩ mũi từ nhỏ, không ăn được quá cay. Trĩ mũi? Coi như ta nhìn ra rồi. Huynh mà có tâm sự là thích sờ mũi. Thế nào, ngon không? Ngon. Chỗ còn thừa trong nồi, ta có thể gói đem cho người khác không? Được thôi. Có điều huynh muốn cho ai? Tam Nguyệt Mai cô nương hả? Huynh nói xem, huynh cho cô ấy làm gì? Ta thấy cô ấy rất lạnh lùng, không tốt lắm đâu. Tam Nguyệt Mai cô nương rất tốt. Cô không biết đó thôi. Chẳng lẽ huynh… Đừng nói bừa. Ta đâu xứng với cô ấy. Huynh đệ, đừng tự coi nặng mình. Ta sẽ giúp huynh. Tự coi nhẹ chứ. Huynh có biết không, con gái đều thích người kiệm lời. Biết Đào đại nhân không? Huynh biết vì sao ngài ấy được nhiều cô nương thích như vậy không? Bởi vì Đào đại nhân kiệm lời. Học nhanh đấy. Không tồi, không tồi. A Nhiễm, ngươi qua đây một lát. Ta có chuyện muốn nói với ngươi. Vâng. Quản sự tỷ tỷ. Ngươi đừng căng thẳng, nói chuyện cùng tỷ tỷ nào.
17:02
Nào, lại đây ngồi đi. [Tình hình phát triển] [có vẻ không đúng lắm.] Thường ngày để trấn áp đám kẻ dưới không thành thật, ta luôn phải ra vẻ hung dữ. Họ bàn tán sau lưng ta, nói ta là quỷ cái, không ai cần. Trong lòng ta đều rõ cả. Nhưng chỉ có ngươi, chỉ có ngươi nhìn ra được vẻ mềm yếu đằng sau sự kiên cường của ta. Ngươi rất khác biệt. A Nhiễm, ngươi cũng chê ta ư? Những lời trước kia ngươi nói đều là lừa gạt ta sao? Không phải, ta không lừa cô. Chỉ là… Chỉ là… ta bị bệnh. Cái gì? Việc này... là... là nỗi niềm khó nói của ta. Vương quản sự, khách quý sắp đến rồi. Cô còn chưa xuống chuẩn bị sao? Ta biết rồi. Xuống ngay đây. Đào đại nhân đêm nay ghé thuyền nhỏ, đúng là rồng đến nhà tôm. [Không trùng hợp thế chứ?] Mời Đào đại nhân ngồi. Tam Nguyệt Mai bái kiến Đào đại nhân. Đại nhân muốn xem ca múa gì? Tam Nguyệt Mai cô nương gần đây mới biên đạo một khúc Mộng Kinh Hồng, ngài có muốn xem trước không? Được. Các ngươi còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau lui xuống chuẩn bị. Vâng. Quản sự, gọi tên đầy tớ vừa rồi đứng ở đó lại đây cho ta. Không thành vấn đề. Ta đi gọi hắn ngay đây. Đại ca. Sao thế? Huynh đang làm gì thế? Kim Ngọc Mãn Đường. Món này nấu kiểu gì vậy? Lằng nhằng lắm,
19:37
hôm khác dạy cho ngươi. A Nhiễm, ngươi đừng rửa nữa. Bây giờ đi theo ta ngay. - Đi. - Không, không. Không được, không được, không được. Ta không được. Ta không được thật mà. Ta mới đến ngày đầu không biết gì hết, làm cô mất mặt thì làm thế nào? A Nhiễm, ngươi đừng lo. Cứ đứng bên cạnh, phải rót trà thì rót trà, phải bê đồ ăn thì ngươi vào bếp là được. Ta sẽ để ý đến ngươi. Mau đi nào. Đi theo ta. Ta… Rót trà. Vâng. Nguội rồi. A Nhiễm, mau đi đun ấm nước khác. Không cần nữa. Hôm nay ngồi lâu rồi, cánh tay… Đại nhân, để tiểu nhân đấm bóp cho ngài. Phía sau cổ nữa. Vâng ạ. Đại nhân, ngài muốn ăn trái cây không? Đây là nho, vải và nhãn chúng ta mới lấy về. Vậy thì nếm thử. Vâng. Không có việc của các ngươi, lui xuống đi. Để mình hắn ở lại đây là được rồi. Đứng qua đây. Cô mặc thế này đến đây làm gì? Đại nhân, ngài nhận ra ta rồi sao? Bổn quan không mù. Dân nữ chỉ muốn xem thuyền hoa nhà khác kinh doanh thế nào. Ta không hề làm việc xấu. Cô chắc chỉ nhìn là có thể học được chứ? Sao ngài biết ta không học được? Được. Học hỏi thì được, nhưng cô phải biết bổn quan ghét nhất là thủ đoạn hèn hạ. Ta đâu có làm gì. Tốt nhất là không có. Ngày mai, trời vừa sáng thì cô xuống thuyền đi, bằng không bổn quan nhất định sẽ nói cho quản sự. Đại nhân, sao ngài còn đi mách lẻo nữa vậy? Bổn quan nói được làm được. Vâng, thưa đại nhân. Đói rồi,
22:35
mang đồ ăn đến cho ta. Vâng, thưa đại nhân. A Nhiễm, huynh quay lại rồi. Huynh... tâm trạng không tốt à? Huynh đệ tốt, ngày mai ta phải đi rồi. Tại sao huynh vừa đến đã đi rồi? Một lời khó nói hết. Thôi, thôi, thôi. Không nói nữa, không nói nữa. À, rốt cuộc có đúng là huynh muốn ở bên Tam Nguyệt Mai cô nương không? Ta… Ta nằm mơ cũng muốn. Đêm nay ta giúp huynh theo đuổi Tam Nguyệt Mai cô nương nhé. Chúng ta làm thôi. Làm thôi? Viết thư tình? Chiêu này tuy cũ nhưng ta làm trò mới. Khoan đã. Nhưng mà... Tuy ta từng đọc vài cuốn sách, nhưng vì nhà nghèo nên ta chưa từng luyện chữ. A Nhiễm, ta chỉ biết đọc cầm phổ, không biết viết chữ. Không sao cả, ta đang viết giúp huynh đây còn gì. Không, chờ đã. Đến tự coi nhẹ mình mà huynh còn không biết cơ mà. Huynh... huynh hiểu cái gì chứ! Mặc dù ta không hiểu biết nhiều, nhưng mấy chữ này ta viết giỏi lắm. Nhìn đây. [Ngồi ngắm sông xanh, nằm ngắm sao. Sóng nước là nàng, trăng là nàng.] Chữ đẹp đấy. Viết hay đấy. Đọc xong rồi chứ? Nào, đưa ta. Ta nói huynh nghe, chờ lát nữa huynh mang đồ ăn đêm đến cho Tam Nguyệt Mai cô nương. Sau khi nhìn thấy, cô ấy sẽ tự khắc trả lời huynh. Ta… A Nhiễm, ta… ta hồi hộp. Một nam nhân như huynh õng a õng ẹo làm gì? Ngẩng đầu.
25:34
Ưỡn ngực. Cố lên. Cố lên. Đi. - Đi. - Đi. Đi nào. Cố lên. Đi. Cố lên. Cố lên. Hình như ta chưa từng cho phép cô có thể chủ động liên lạc với ta. Đại nhân tha tội. Lý A Phạn giả trang thành đầy tớ trà trộn vào thuyền hoa Như Ý. Nếu quả thực liên quan đến người Thiển Ly thì thuộc hạ nghi ngờ người Thiển Ly đã biết ở đây có điều mờ ám. Lý A Phạn này đến đây là để thăm dò chúng ta. Đại nhân, ngài đã ngủ chưa? Ta mang đồ ăn khuya đến cho ngài đây. [Tình huống gì đây?] [Ta phá hoại buổi hẹn hò của Đào đại nhân.] [Toi đời rồi.] Đứng lại. Cô run gì chứ? Ta... chỉ… chỉ sợ máu làm bẩn y phục của đại nhân. Có hàng trăm cách để giết người, cách không thấy máu cũng có rất nhiều. Đại nhân, ta cực kỳ kín miệng, tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài. Nói gì? Thì là ngài và Tam Nguyệt Mai cô nương… Cô hiểu lầm rồi. Đại nhân, vừa nãy có người ở bên ngoài... Mọi người sao thế này? Là thế này. Tào Thanh và Tam Nguyệt Mai yêu thương nhau, nhưng cha mẹ Tào Thanh phản đối. Họ chỉ có thể gặp gỡ ở chỗ bổn quan. Những gì cô vừa thấy chỉ là hiểu lầm mà thôi. Đúng vậy, không sai.
28:03
Vừa rồi ta bận việc đến muộn. Hóa ra Tam Nguyệt Mai cô nương và Tào điển sử là một đôi à? Không sai. À... Nếu không còn việc gì thì dân nữ xin cáo lui trước đây. Đại nhân, đây… đây rốt cuộc là chuyện gì vậy? Đại nhân, tại sao ngài phải giải thích như thế với Lý A Phạn? Ta muốn đưa cô đến thuyền hoa Xuân Lai thì cũng phải có một lý do. Để ta đến thuyền hoa Xuân Lai ư? Tại sao người Thiển Ly lại mạo hiểm bắt cóc Lý A Phạn? Lý A Phạn này chắc chắn có vấn đề. Hiện giờ xác định Liên Thích cũng chưa chết, hắn nhất định sẽ trở về tìm cô ta. Sắp tới ta sẽ gửi cô đến thuyền hoa Xuân Lai, cô chuẩn bị đi. Trước khi kết thúc nhiệm vụ, cô phải bảo vệ và giám sát Lý A Phạn. Đây là mồi nhử lớn nhất của chúng ta lúc này. Huynh nghe thấy hết rồi à? Ta cảm giác bên ngoài con thuyền này đèn đuốc sáng rực, nhưng không có ngọn đèn nào đốt vì ta. Thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ. Huynh việc gì phải cố chấp với Tam Nguyệt Mai? A Nhiễm, ta phải rời khỏi nơi đau thương này. Vậy huynh định đi đâu? Ta… Ta không biết. Vậy... Hay là huynh đi theo ta đi. Đi theo huynh đến đâu? Trác Quý Thanh, xin chào. Làm quen lại từ đầu nhé. Ta tên Lý A Phạn,
30:47
là chủ thuyền hoa Xuân Lai. Nếu huynh không ngại thì có thể đi theo ta. Cô là nữ ư? Ta coi cô là huynh đệ, vậy mà cô lại coi ta là tỷ muội. Đều là kẻ lừa đảo. Có đi theo ta không? [Ngồi ngắm sông xanh, nằm ngắm sao.] [Sóng nước là nàng,] [trăng là nàng.] À... Thật ngại quá. Lâu quá không về, hơi nhiều bụi. Đừng để ý nhé. Chỗ này của cô... Tuy nhỏ nhưng cũng đầy đủ mà. Đúng không? Đúng, đúng. Ta biết, huynh là người có con mắt tinh đời mà. Vậy đúng. [Khế ước] Nào. Ấn vân tay lên thì huynh chính là người của thuyền hoa Xuân Lai ta rồi. Chuyện đó... Ta biết. Thuyền hoa Xuân Lai của ta so với thuyền hoa khác thì thật không đáng nhắc đến. Nếu như huynh không bằng lòng ở lại thì thôi vậy. Ta... Nếu đã vào cửa của cô thì ta chính là người của cô rồi. Vậy sau này chúng ta chính là huynh đệ cùng thuyền rồi. [Thuyền hoa Xuân Lai chân thành tuyển vũ nữ] Giao cho huynh một nhiệm vụ gian khổ. Cái gì? Huynh ấy, mang tấm bảng này
34:06
đi dạo một vòng ở chợ phiên, giúp ta tuyển vũ nữ. Ừm... Ta tin vào con mắt của huynh. Mau đi đi. Cái gì? Ta vừa mới ký khế ước xong là đã phải ra ngoài làm việc rồi sao? Đúng vậy. Thời gian là vàng là bạc. Thuyền hoa của chúng ta vốn đã kém hơn các thuyền hoa khác rồi, còn không nỗ lực hay sao? Nào, nào. Mau đi đi nhé. Cố lên. Cố lên. Huynh về rồi à? Nhanh thế? Đào đại nhân, sao mọi người lại đến đây thế? Hôm nay ta đặc biệt giới thiệu một vũ nữ cho cô. Người mà Đào đại nhân nói chắc không phải là Tam Nguyệt Mai cô nương chứ? Đúng. Một vũ nữ thanh khiết thoát tục như Tam Nguyệt Mai cô nương đây, tất nhiên ta rất hoan nghênh. Chỉ là thuyền hoa Xuân Lai của ta không chỉ thua kém thuyền hoa Như Ý một chút thôi đâu. Cũng không biết Tam Nguyệt Mai cô nương có bằng lòng hạ mình giảm lương đến thuyền hoa của ta không? Mỗi tháng 300 lượng, không thể ít hơn. Ba trăm lượng? Vậy thì thuyền hoa nhỏ của ta không nuôi nổi người tôn quý như cô nương đâu. Ba trăm lượng đúng là hơi nhiều. Một trăm lượng. Một trăm lượng? Vậy chi bằng cô bán thuyền hoa của ta luôn đi. Vậy cô nghĩ bao nhiêu thì hợp lý? Ba mươi lượng. Cái gì? Ta chỉ có thể trả bấy nhiêu đó thôi. Tam Nguyệt Mai cô nương, nếu như cô không bằng lòng
35:58
thì ta cũng không miễn cưỡng nữa. Được. Ba mươi lượng. Vậy đi. Thật sao? Được. Tam Nguyệt Mai! Thuyền hoa Xuân Lai tuyển vũ nữ đây. Tam Nguyệt Mai cô nương. Ta... Ngài có muốn ngồi một lát không? Ngồi một lát nhé. Cô còn nhớ thứ mà tối qua cô đưa cho bổn quan không?

DOWNLOAD SUBTITLES: