MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP30 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP30 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 674

Number of words: 4309

Number of symbols: 14947

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 30= Trà ngon đấy. Thiên Xảo, bảo bọn chúng lui cả đi. Mạc Hoài Dương có ngu ngốc cỡ nào cũng không giấu Lưu Ly Giáp ở đây đâu, bọn chúng ở đây giả vờ tận tâm tận lực gì với ta chứ. Vâng. Chúng ta rút. Đại vương, mình phải giằng co đến bao giờ? Hay là để ta châm một mồi lửa cho đám nhãi nhép này chui ra. Vội gì chứ! Mạc Hoài Dương trốn được một lúc, không trốn được cả đời, chỉ cần đồ đệ đồ tôn hắn còn ở đây thì chúng ta cứ việc ôm cây đợi thỏ. Nhưng đêm dài lắm mộng đấy đại vương. Lần này chúng ta huy động đội quân người thuốc đông như vậy, nhỡ đâu đám quỷ vô dụng đó có con nào xổng chuồng chạy ra là hậu quả khó lường đấy. Nếu như Mạc Hoài Dương gọi cứu binh về thì sao? Vậy thì thần cản giết thần, Phật cản giết Phật. Muội ăn đi. Đồ ngốc,
04:16
huynh không có gì muốn hỏi ta sao? Ta… Ta… Tất nhiên ta muốn hỏi. Cố Tương, rốt cuộc muội là ai? Câu hỏi của huynh sao không hỏi trước mặt sư thúc, sư huynh? Ta hỏi trước mặt họ vậy… vậy muội phải làm sao? Huynh quan tâm ta đến vậy sao? Nói thừa. Ta đã thề với Ôn huynh rồi. Ôn Khách Hành… Ôn Khách Hành sao lại là cốc chủ Quỷ Cốc được chứ. Rõ ràng huynh ấy… Rõ ràng huynh ấy và Chu huynh với Thành Lĩnh có quan hệ tốt thế. Đúng rồi, huynh ấy không phải là hậu nhân của Chân Như Ngọc đại hiệp sao? A Tương, trong đó có hiểu lầm gì phải không? Có phải Ôn huynh... bị người ta hãm hại mới cố ý làm vậy, phải thế không? Phải thì đã sao? Không phải thì đã sao? Nếu đây là hiểu lầm, dù ta có liều cả mạng sống cũng sẽ rửa oan cho muội và Ôn huynh. Nếu là thật thì sao? Nếu ta chính là một con tiểu quỷ cô độc ở núi Thanh Nhai, vô tình đi nhầm vào nhân gian, quen biết huynh, lừa gạt huynh thì sao? Tào đại ca, huynh sẽ giết ta chứ?
06:24
Nơi ta lớn lên không phải ta giết người thì sẽ bị người ta giết, dù chỉ là xác suất một phần trăm cũng thà giết nhầm hơn bỏ sót. Nếu không làm thế thì ta chẳng thể nào sống được tới hôm nay. Nếu như… Nếu như muội thật sự là gian tế của Quỷ Cốc cố ý lừa dối ta trà trộn vào kiếm phái Thanh Phong dẫn đồng bọn vào giết đồng môn ta, phá hủy linh sơn của ta, ta ắt sẽ giết muội. Được thôi. Nhưng mà A Tương, muội biết không, ta đã thề Tào Úy Ninh cả đời này từ lúc còn sống đến khi chết đi sẽ không phút giây nào làm chuyện phụ bạc muội. Nhưng chuyện này ta không biết có tính là phụ bạc không. Nhưng A Tương muội yên tâm, ta giết muội xong quyết không sống một mình. Ta ắt sẽ tự vẫn theo cùng, đường xuống suối vàng ta sẽ đi cùng muội, chúng ta nắm tay nhau cùng đi đầu thai. A Tương, muội tin ta, kiếp sau ta nhất định lớn lên cùng muội, không để muội học thói xấu, cũng không để muội chịu cực khổ. Nhưng mà… Nhưng mà A Tương, ta cảm thấy muội không phải. Ta biết muội là cô nương cực kỳ cực kỳ tốt, nên A Tương, muội nói ta biết chuyện này rốt cuộc là sao thế? Ta nói rồi
08:42
huynh sẽ tin ta chứ? Ta tin. A Tương. A Tương. A Tương, muội đừng khóc. Ta tin muội mà. Ta đã nói là ta tin muội mà. Muội chỉ cần nói ta biết. A Tương, muội đừng khóc nữa. Ta nói, ta nói hết. Huynh lại đây. Huynh ngồi xuống đi, ta nói. Chủ nhân ta Ôn Khách Hành đúng là cốc chủ Quỷ Cốc nhưng ngài ấy đã định làm người tốt. Không, không đúng, ngài ấy vốn đã là người tốt. Chẳng qua ngài ấy vì trả thù, với cả ngài ấy không cần Lưu Ly Giáp, ngài ấy cũng sẽ không đối địch với kiếm phái Thanh Phong. A Tương, muội nói chậm thôi, ta nghe không hiểu. Được, vậy… vậy thì ta kể huynh nghe từ đầu. Từ… từ khi ta lớn lên ở Quỷ Cốc. Từ khi ta… từ khi ta có ký ức là đã ở Quỷ Cốc rồi. Khi đó chủ nhân vẫn còn là một thiếu niên mới lớn hầu hạ bên cạnh lão cốc chủ. Ngài ấy nói ta là đứa bé ngài ấy vớt dưới nước lên nên đặt tên là Tương*. [*sông Tương] Ta đã tin chuyện này rất nhiều năm, lớn lên rồi mới biết là lão cốc chủ bắt một đám trẻ con về giúp ông ta luyện ma công. Người khác đều chết hết, chỉ có ta vì chủ nhân mở miệng cầu xin,
10:14
được xem là món đồ chơi thưởng cho ngài ấy mới giữ được cái mạng nhỏ. Những đứa bé lớn lên ở Quỷ Cốc lúc biết đi đã biết giết người, mọi người đều tưởng quy tắc thế gian vốn là mạnh được yếu thua, ngươi chết ta sống. Nhưng chủ nhân nói với ta không phải thế, bên ngoài có một nơi tên nhân gian, còn ta chỉ là con tiểu quỷ đi lạc vào cõi âm ti thôi. Ngài ấy nói sớm muộn gì cũng có ngày đưa ta trở về. Sau này lớn khôn ta mới biết hóa ra chủ nhân đã che chắn biết bao sóng gió cho ta. Cuối cùng có một ngày chủ nhân phát động một cuộc bạo loạn nhuốm máu Quỷ Cốc, giết lão cốc chủ lên thay thế. Mấy năm tiếp theo chủ nhân đã lần lượt giết hết thập đại ác quỷ ban đầu, đổi thành người mới hết. Ngài ấy cũng có được danh hiệu Ôn điên. Lúc đó ta thấy cũng chẳng có gì, chủ nhân lên nắm quyền ta ở Quỷ Cốc có thể nghênh ngang đi lại, rất là vui vẻ. Mãi đến một ngày chủ nhân nói kế hoạch của ngài ấy cuối cùng đã hoàn thành, ngài ấy muốn đưa ta tới nhân gian. Truyền lệnh cho ba ngàn quỷ núi Thanh Nhai, kể từ hôm nay ta muốn các ngươi huy động hết lực lượng cho trăm quỷ phân thây kẻ phản bội, yêu ma quỷ quái nào cũng được, đoạt lại Lưu Ly Giáp cho bản tọa thì ta sẽ cho hắn làm thủ lĩnh thập đại ác quỷ.
11:39
Thì ra mọi người ra khỏi cốc là để bắt Quỷ treo cổ, cướp lại Lưu Ly Giáp. Ngốc chết được, nói với huynh hết cả buổi, đây chỉ là cái cớ, chủ nhân là vì trả thù. Vậy sau khi phu thê Chân gia chết Ôn huynh là bị bắt tới Quỷ Cốc. Bảo sao Ôn huynh gặp Thẩm Thận đại hiệp thì lại bi thương như thế. Đúng là tội cho A Tương nhà ta quá. Không đúng nhỉ, muội nói người của Quỷ Cốc giết cha mẹ người ta, còn nuôi nấng Ôn huynh bên cạnh mình, họ không sợ Ôn huynh trưởng thành sẽ trả thù sao? Người vào cốc đều phải uống một loại thuốc tên canh Mạnh Bà, uống vào là sẽ quên đi chuyện kiếp này mình cố chấp nhất. Lúc đó đám lão ác quỷ tưởng rằng chủ nhân đã quên đi cái chết thảm của cha mẹ, thật ra chủ nhân tâm trí kiên định vượt xa người thường, chôn chặt thù hận tận đáy lòng. Sư thúc. Sư thúc. Sư thúc. Thúc đã tỉnh rồi. Mấy ngày thúc hôn mê con bị dọa chết khiếp. Đúng rồi, sư thúc, đây là… Ôn công tử, tại hạ Cảnh Bắc Uyên, đứng thứ bảy, còn đây là Đại Vu Nam Cương. Hai vị bằng hữu bôn ba ngàn dặm vì huynh đệ ta, tốn sức nhọc lòng, nên nhận một lạy của Ôn mỗ. Ôn công tử, không cần đa lễ.
13:16
Ta vốn nợ Tử Thư một mạng. Bắc Uyên, chuyện cũ sau này từ từ nói, Ôn công tử hôn mê nhiều ngày đã mất thời cơ tốt, e là lúc này Chu trang chủ đã bị giải tới Tấn Châu, việc cấp bách bây giờ là phải cứu người ra trước. Nhưng Thiên Song canh phòng nghiêm ngặt, mấy người chúng ta e là khó làm nên chuyện. Lần này bọn ta đến Nam Cương chỉ đem theo mấy võ sĩ thân cận, nước xa không cứu được lửa gần. A Tự làm sao? (Bạch Y) (Bạch Y) Chu công tử, mời. Đã dùng Nhuyễn Cân Tán rồi, cần gì làm chuyện dư thừa chứ. Đắc tội xin đừng trách. Đi. Vương gia. Biết rồi. Bằng Cử, ngươi cũng vất vả rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi. Vương gia. Lui đi. Vâng. Đi. Tử Thư, ngươi không vào thăm ta sao? Tỏ vẻ ghê thật, cứ bắt bản vương đích thân tới đón ngươi. Vương gia, cố hương đã không còn, người xưa, kiếm cũ không cần giữ nữa. Kiếm tốt nên trở về bên cạnh chủ nhân nó.
17:12
Theo ta, ta chuẩn bị cho ngươi một vò rượu ngon. (Bạch Y) Là vò rượu trong biệt viện Thanh Loan. Ủ lâu năm đã đặc lại, không đổ đầy được hai bình nữa. Lúc đó chúng ta đã giao hẹn rồi mà, thời hạn mười năm, mười năm sau vẫn là nhóm người khi xưa, vẫn ở tiểu viện đó, đào vò rượu này lên uống. Nhóm người khi xưa. Làm gì còn nhóm người khi xưa. Doãn Hành đến biên cương xa xôi, Thanh Loan thắt cổ tự vẫn, Thất gia bị ngài hạ độc chết, Cửu Tiêu tử trận ở Lộ Thành. Trong căn nhà đó chỉ còn lại hai chúng ta. Nửa đêm ta tỉnh mộng cũng vô số lần về lại tiểu viện hoa rơi đầy đất kia. Bắc Uyên gảy đàn, Cửu Tiêu thổi tiêu, Doãn Hành múa kiếm, Thanh Loan viết nhạc, xướng ca. Vừa quay đầu ngươi đã đứng bên cạnh ta. Ngươi nói đúng, Tử Thư, bạn xưa đã rơi rụng hết, chỉ còn hai chúng ta, đám người chúng ta ân oán giữa chúng ta đã không tính rõ được rồi. Ta cũng không muốn so đo nữa. Ngươi quay về giúp ta đi. Chuyện hơn một năm trước chúng ta xí xóa hết,
19:52
được không? Rượu ngon. Rượu càng cũ càng thơm, bạn càng xưa càng quý. Ta từng tưởng rằng ngươi chết rồi cũng tốt. Cái gọi là xưng vua xưng chúa trên con đường lên làm vua khó tránh cô độc. (Minh đức) Nhưng từ khi biết ngươi lại xuất hiện ở ngoài thành Nhạc Dương, võ công không tổn hại gì, còn sống mạnh khỏe, lúc đó lòng ta rõ là cực kỳ vui mừng. Nào, nói đi, ngươi đã giở trò gì với Thất Khiếu Tam Thu đinh, đến Bằng Cử cũng lừa được? Thất Khiếu Tam Thu đinh chẳng có trò gì để giở cả, chỉ là đổi cách bảy chiếc đinh cứ cách ba tháng lại đóng một chiếc để nó từ từ đâm sâu vào thịt, hòa làm một với máu thịt. Thế thì có thể dần quen với nỗi đau đứt gân đứt mạch, dù có lập tức hành hình cũng sẽ không thành đống thịt nát không thể nói năng, cử động, võ công cũng sẽ còn mấy phần. Mười tám tháng. Ngươi khiến bản thân chịu nỗi đau thấu trời mười tám tháng. Vì sao? Nếu ngươi muốn phản bội bản vương thì cứ việc lẳng lặng
22:07
rời khỏi tầm mắt bản vương là được. Vì sao? Vì sao phải tốn công làm thế? Hình phạt Thất Khiếu Tam Thu đinh là quy tắc ta đặt ra, những huynh đệ vào sinh ra tử với ta cũng làm vậy. Nếu có một mình ta ngoại lệ, dưới suối vàng ta xứng đáng với ai được. Cái chết của Cửu Tiêu là chuyện ngoài ý muốn, ngươi tưởng ta không nuối tiếc sao? Ngươi tự hành xác thế thì có ý nghĩa gì chứ. Cửu Tiêu mà ở trên trời linh thiêng chắc chắn sẽ còn đau khổ hơn ta. Cái chết của Cửu Tiêu là chuyện ngoài ý muốn, vậy 79 huynh đệ của Tứ Quý sơn trang ta thì sao, cũng là chuyện ngoài ý muốn? Dấn thân chỗ hiểm khó tránh khỏi bất trắc, tướng quân rồi cũng tử trận nơi chiến trường. Đao kiếm không có mắt, sống chết có số. Ngài chối bỏ sạch sẽ đấy nhỉ. Chu Tử Thư, ngươi đừng quên cái tên Thiên Song là do ngươi đặt. Ngươi muốn chiếu sáng cho thế tục tối tăm này, cầu phúc cho chúng sinh, mở ra thời thái bình muôn thuở. Ý nghĩa hy sinh của những người này ngươi không hiểu sao? Mà nay ta sắp sửa thiêu rụi thời loạn lạc mục nát này, sao ngươi vắng mặt được. Còn Hàn Anh thì sao?
23:49
Hàn Anh. Ta nói với ngươi về chúng sinh thiên hạ, về chính đạo nhân gian, ngươi nói với ta về Hàn Anh. Hắn là cái thá gì. Một tên cô nhi nô lệ thấp hèn của bệ hạ lại dám khoe khoang trước mặt bản vương. Cũng phải. Nếu không nhờ tên ngu xuẩn này tự chui vào rọ bản vương cũng sẽ không tìm ra ngươi nhanh vậy. Ngươi lại vì kẻ này mà chất vấn ta. Nực cười. Chẳng lẽ hắn không phải là chúng sinh? Hắn mới có 22 tuổi. Tử Thư, quá nực cười rồi. Đúng là cực kỳ nực cười. Mười năm nay vì chính đạo nhân gian của ngài mà bao nhiêu người chết, kẻ đáng chết, không đáng chết. Vương gia, Tử Thư đã không còn là chàng thiếu niên 16 tuổi nữa, thái bình thịnh thế ngài nói ta cũng không nhìn thấy được. Ta chỉ thấy một người sống sờ sờ vì ta mà chết. Oan hồn của họ đè lên sống lưng ta mỗi ngày mỗi đêm. Không dâng hiến máu tươi thì lấy đâu ra thái bình thịnh thế. Họ là xả thân cho đại nghĩa! Họ chết vì đại nghĩa hay là chết vì dã tâm của ngài? Rượu ngon như vậy lại bị ngươi phí phạm. Tử Thư à,
25:37
đừng kích động. Ngươi đã dùng Nhuyễn Cân Tán bao nhiêu ngày nay, tùy tiện dùng sức dễ đột tử lắm. Ngài hủy Tứ Quý sơn trang rồi? Ta hủy Tứ Quý sơn trang vốn là muốn cho ngươi một cơ hội. Cố hương ngươi vốn là Tấn Châu, ngươi không đành lòng chọn thì để bản vương chọn thay ngươi. Ta vốn tưởng rằng ngươi sẽ biết sai mà sửa, về lại bên cạnh ta, ta vẫn có thể không truy cứu chuyện xưa. Nực cười. Ta vẫn luôn tưởng rằng ngươi là tri kỷ của ta. Hóa ra ngươi chỉ là kẻ tầm thường thôi. Làm tri kỷ của ta ngài cũng xứng sao? Ngươi nói gì? Hộ giá! Hộ giá! Vương gia. Chu Tử Thư, ngươi… Loạn thần tặc tử. Hôm nay ngươi dám động vào một sợi tóc của ta thì đừng hòng sống sót rời khỏi Tấn Châu. Đứng yên hết. Vương gia, ta đã dám tới thì sẽ không nghĩ đến việc sống sót rời khỏi. Giở trò với Nhuyễn Cân Tán. Được lắm, ngươi vẫn còn gián điệp ở Thiên Song. Vương gia, ngài sai rồi. Nghe lệnh! Hôm nay nếu ta bỏ mạng tại đây, ta muốn hết thảy người của Thiên Song chôn cùng.
27:55
Tuân lệnh. Vương gia, bao nhiêu năm rồi ngài đúng là không hề thay đổi. Sở dĩ ta để Đoàn Bằng Cử một tay che trời là mong hắn có thể thuận lợi tiếp quản mọi thứ. Nếu Thiên Song vẫn còn thuộc hạ cũ của ta thì ta làm sao yên tâm bỏ mặc được. Ta nói với ngài rồi mà, ta chỉ là đổi cách khác để đóng Thất Khiếu Tam Thu đinh, làm chậm tiến độ của nó thôi chứ không thể thay đổi kết quả. Giờ ta đã mất hết vị giác và khứu giác, mê hương gì cũng không có tác dụng với ta. Hoang đường. Ngươi đã liệu được ta sẽ không giết ngươi. Ngài sẽ giết. Nhưng ngài sẽ gặp ta một lần. Chỉ cần ngài chịu gặp ta, chúng ta ở chung một phòng là sẽ có cả ngàn cách để giết ngài. Ắt hẳn lời thầy từng nói vương gia đã quên rồi. Cơn giận của thiên tử, máu chảy thành sông, cơn giận của thường dân, máu rơi năm bước lại khiến thiên hạ để tang. Ta đây… Ta đây không màng ngươi là hậu nhân của nghịch thần, một lòng tin tưởng, giao phó tính mạng. Sau khi Cửu Tiêu chết ngươi cứ mãi suy sụp, sau cùng bỏ ta mà đi
29:34
ta đều nhẫn nhịn. Ngay cả… Ngay cả phát hiện ra ngươi khi quân phản chủ ta cũng không đành lòng lấy mạng ngươi. Lương tâm của ngươi đâu, bị chó ăn mất rồi sao? Vương gia, ân oán tình thù giữa chúng ta có tính cũng không tính rõ được. Ngài lừa gạt lợi dụng ta, đuổi cùng giết tận ta cũng không để tâm nữa. Nhưng ta đã làm tội nhân của Tứ Quý sơn trang, không thể nào lại làm tội nhân của thiên hạ. (Minh đức) Nực cười. Chúng ta xem như quen biết uổng phí rồi. Chu Tử Thư, từ khi nào mà ngươi thành bồ tát vậy? Trước đây ngươi… Đủ rồi! Giết ta đi. Giết ta, vẫn sẽ có người kế thừa ý chí của ta. - Vương gia. - Vương gia. Vương gia. Đừng… Vương gia. Đừng… Đừng… Đừng giết hắn. - Vương gia. - Vương gia. Tiếng gì vậy? Mau. Tào đại ca. A Tương, muội không sợ sao? Ta sợ gì chứ. Huynh đừng cáu ta nhé. Thật ra lúc chúng ta chạy lên núi ta còn thấy rất vui. Ta nghĩ lỡ chúng ta mà chết ở đây
32:14
là huynh sẽ mãi mãi không biết. Ta nảy sinh ảo giác rồi sao? Sao ta lại ngửi thấy mùi thịt quay? Ta cũng ngửi thấy. Hướng gió không đúng lắm nhỉ. Chúng bay, đem mấy cái quạt to lên quạt cho hương thơm lan tỏa đi. Vâng. Đám nhãi nhép kia, cơn đói cồn cào lần này phải đốt cho mạnh lên đấy. Hạt vương, không hay rồi, Mạc Hoài Dương quay về còn đưa theo một người. Mạc Hoài Dương đưa Ngọc Hoàng đại đế hay cha ruột ngươi tới? Có cần phải sợ đến mức này không? Đồ ăn hại. Đệ tử môn phái ta đâu? Nghĩa phụ. Nghiệp chướng! Nghịch tử, trả lời Mạc chưởng môn. Các người điếc hết rồi à? Trả lời Mạc chưởng môn! Mở cửa, sư phụ về rồi. Triệu huynh, huynh xem đi. Huynh xem đi. Hắn. Nghĩa tử của huynh giỏi giang thật đấy, chỉ dựa vào sức mình hắn suýt là cho kiếm phái Thanh Phong ta từ nay biến mất trên giang hồ. Mạc huynh yên tâm, ta nhất định sẽ cho huynh câu trả lời vừa ý. Người không phụ ta, ta không phụ người, hôm nay cuối cùng con đã hiểu.
35:12
Chủ thượng. Khai ân. Trong núi là nơi thanh tịnh, chuyện nhà của cha con huynh về nhà xử cũng không muộn, có thể bảo lệnh lang rút hết đám người bên ngoài chưa? Nghe Mạc chưởng môn nói gì không? Bảo bọn quái vật buồn nôn của ngươi cuốn xéo ngay! Ta sẽ tính sổ với ngươi sau. Đồ nghịch tử man rợ, cút! Tào đại ca. Tào đại ca. Huynh lại đây. Mạc huynh bớt giận. Triệu Kính ta xin thề với trời, ta không hề hay biết chuyện này. Với lại ta rõ là đã lệnh cho con trai phải kính trọng giữ khoảng cách với quý phái. Chỉ tại ta không nói với nó chúng ta đã kết liên minh, đó cũng là vì ta không muốn sinh thêm chuyện. Nhưng huynh yên tâm, chờ khi xong việc ta nhất định bảo thằng bé mang roi đến tạ tội. Không cần đâu. Tính mạng của hơn 20 đệ tử phái Thanh Phong nếu chỉ đáng vài roi thì cũng làm người ta chạnh lòng quá đấy. Mạc huynh nói đúng, ta không biết dạy con, ta thật sự không biết phải giấu mặt mũi đi đâu nữa. Ta chịu lấy ra ba mảnh Lưu Ly Giáp cũng là mạo hiểm thân bại danh liệt. Người ngay không nói lời mờ ám,
37:25
nếu huynh thật sự xem trọng giao ước giữa hai ta thì nên biết phải làm sao chứ. Ta hiểu ý huynh. Nhưng Mạc huynh, nghĩa tử này cực kỳ quan trọng với ta, ta có rất nhiều chỗ phải nhờ cậy nó. Huynh xem thế này được không, Triệu mỗ trước giờ tuân thủ lời hứa, ta ắt sẽ bù đắp cho huynh gấp bội, ta ắt sẽ cho huynh một câu trả lời vừa ý. Chuyện hôm nay là nhờ phúc của lệnh lang đấy. Mạc mỗ này trước mặt người cả phái đứng chung thuyền với các hạ, Hạt vương, người của Quỷ Cốc, Mạc mỗ sau này làm sao dạy dỗ đệ tử đây? Ta hiểu rồi. Chờ khi xong việc ta sẽ tự tay dâng lên đầu con trai. Kẻ phản bội, ngươi đã làm gì vương gia? Chu Tử Thư, vương gia xem trọng ngươi như vậy, đến nay vẫn không nỡ hại đến tính mạng ngươi, ngươi lại lấy oán trả ân. Nội thương vương gia trúng là tuyệt học độc môn của bản môn Lăng Hàn Ám Hương Kình, sau khi trúng chiêu tâm mạch tổn thương nặng, quãng đời còn lại chỉ có thể nằm liệt giường, chỉ có võ công bản môn giải được. Nhưng võ công này
39:39
trên đời chỉ còn một truyền nhân, ngươi đoán xem là ai nào. Bớt nói nhảm. Có điều kiện gì mới chịu chữa thương cho vương gia, nói! Bằng Cử, không lẽ ngươi tưởng ta đánh hắn một chưởng là vì giây phút đó ta mềm lòng đấy chứ. Đi theo ta bao nhiêu năm mà lại chẳng biết gì về ta. Thật làm ta tan nát cõi lòng mà. Chu Tử Thư! Ngươi đừng tưởng vương gia thế này là không dám giết ngươi. Ngươi không chịu chữa, trên đời vẫn còn đầy thần y người tài. Dù có phải liều chết can gián lần này ta cũng phải xin vương gia lăng trì xử tử, ngũ mã phanh thây ngươi ra. Bằng Cử, ngươi làm thế thật sự dọa được ta đấy. Giết ta đi. Giết ta là đồng nghĩa với giết vương gia. Cùng lắm Tử Thư đi trước một bước chờ hắn dưới chín suối. Ngươi… Vô sỉ! Không lẽ ngươi tưởng ta sáng lập ra Thiên Song là nhờ lấy đức thu phục người đấy chứ. Được. Được. Chu trang chủ, vậy chúng ta cứ kéo dài thế đi, xem ai chịu được lâu hơn ai. Kéo thì cứ kéo vậy,
41:38
dù sao Chu mỗ cũng chẳng sống được lâu, có thế nào cũng không thiệt. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪
43:42
♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: