MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP16 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP16 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 602

Number of words: 3921

Number of symbols: 13433

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 16= Cao mỗ cả đời tận tâm tận lực, trên xứng với đất trời, dưới xứng với huynh đệ giang hồ. Giờ đây rơi vào đầy rẫy âm mưu, không tài nào biện bạch. Cao mỗ không thẹn với lòng, tin cũng được, không tin nói nhiều vô ích. Không sai, đại ca ta không thẹn với lòng, nếu các người không tin thì chúng ta nói chuyện bằng đao kiếm. Đến đây! Thủ cấp Cao mỗ ở ngay đây, cứ việc tới lấy. Hôm nay ta và đại ca đồng sinh cộng tử. Ta không tin đám ô hợp các người san bằng được Ngũ Hồ Minh. Đồng sinh cộng tử với minh chủ. Đồng sinh cộng tử với minh chủ. Được. Cứ nói chuyện bằng đao kiếm.
03:14
Muốn dùng vũ lực trấn áp. Chưa từng nghe nói tà không thắng chính à? Trăm ngàn anh hùng có mặt tại đây còn sợ Ngũ Hồ Minh sao? Con trai ta chết thảm trong tay Quỷ Cốc, ta còn giữ lại cái mạng già này làm gì. Cao Sùng, tên cầm thú thủ đoạn tàn độc, Mục Tư Viễn này liều với ông. - Đại sư huynh. - Đại sư huynh. Sư thúc, chúng ta mặc kệ thật sao? Sư thúc, chuyện này đầy điểm nghi vấn, con thấy Cao minh chủ đúng là giống như bị hại. Cha không ở đây, chúng ta có nên… Lên. Đi. Sư thúc! Kiếm phái Thanh Phong không phải là bạn cũ của Cao Sùng sao. Không ngờ kẻ chuồn lẹ nhất lại là họ. Cao Sùng sao vẫn không ra tay? Tới nước này rồi ông còn ngụy trang gì nữa. Không, mình sẽ không sai. Chắc chắn Cao Sùng có gian kế. Mọi người cùng lên đi. Lên! Trả thù cho sư phụ, giết. Giết! Sư phụ. Theo ta. Bỏ nó ra. Ngươi là ai? Nếu không thuộc môn phái của Cao Sùng thì ta giúp ngươi cứu Trương tiểu công tử. Ta là ông nội ông. Ngươi! Lên. Thành Lĩnh cẩn thận! Huynh không sao chứ? Đại ca!
07:54
Cao bá bá. Cao bá bá. Thành Lĩnh. Đưa Thành Lĩnh đi. Đưa Thành Lĩnh đi. (Phái Thái Hồ) (Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh) Không! (Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh) Sơn Nhi! Mọi người dừng tay hết đi. Mọi người dừng tay hết đi. Dừng tay! Đại ca, dừng tay đi, huynh thất thế rồi. Ta cầu xin huynh giao Lưu Ly Giáp ra đi. Nhị ca, huynh đang nói gì vậy? Ngũ đệ! Đệ vẫn chưa hiểu sao? Đệ đang giúp huynh ấy sao? Đệ là muốn hại chết huynh ấy. Cao Sùng, làm việc bất nghĩa ắt sẽ diệt vong. Ngũ Hồ Minh bị ông liên lụy, danh tiếng trăm năm hủy trong phút chốc. Giờ chẳng lẽ ông còn muốn bao nhiêu người bị chôn vùi vì tội nghiệt của ông sao? Giao ngay Lưu Ly Giáp ra đây. - Đúng, giao Lưu Ly Giáp ra. - Giao Lưu Ly Giáp ra. Im miệng hết cho ta! Bao giờ đến lượt tên khốn ông hỏi tội đại ca ta? Chứng cứ rành rành, mọi người ở đây có ai mà không hỏi tội được hắn? Hoàng trưởng lão.
11:29
Trước giờ Cái Bang nhất ngôn cửu đỉnh, ta mong ông hôm nay làm chứng cho ta chỉ cần đại ca ta giao Lưu Ly Giáp ra thì sẽ giữ mạng cho huynh ấy. Ta bằng lòng phân tán hết gia tài, xuất gia cùng huynh ấy, từ nay không màng đến chuyện giang hồ nữa. Hoàng trưởng lão, ta van xin ông. Nhị đệ, đừng quỳ gối với hạng tiểu nhân này. Đứng lên! Đại ca, bia Ngũ Hồ đã đổ, Ngũ Hồ Minh cũng sắp tan rã, huynh đừng u mê không tỉnh ngộ nữa. Huynh nghĩ tới Tiểu Liên đi, lẽ nào huynh muốn để nó gánh tội nghiệt của chúng ta sống tiếp hay sao? Nhị đệ, đứng lên. Đại ca nghe lời đệ. Ta lấy Lưu Ly Giáp… ta lấy Lưu Ly Giáp giao cho họ. Đại ca, huynh không được làm vậy! Ngũ đệ, chăm sóc con gái ta cho tốt. Để nó… Để nó sống cuộc đời người bình thường. Đại ca, tuyệt đối không thể! Ngũ đệ! Đám hỗn tạp các người sử dụng đủ kiểu thủ đoạn đê hèn là muốn Cao mỗ giao ra Lưu Ly Giáp. Phải không? Cao Sùng này bị kẻ gian hãm hại, trăm miệng khó cãi.
14:15
Hôm nay Cao Sùng đoạn tuyệt quan hệ với Ngũ Hồ Minh, lấy đó tỏ rõ ý chí. Lưu Ly Giáp gây hại cho giang hồ, để trừ họa về sau, hôm nay Cao mỗ sẽ tiêu hủy nó. Đừng mà! Không! (Cao Sùng) Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. (Nhạc Dương) Đừng mà, sư phụ. Cao bá bá! Cao bá bá! Sư phụ. Thành Lĩnh. Cao bá bá! (Phái Nhạc Dương) Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Sư phụ. Cao bá bá! Cao bá bá! Sư phụ, người có chắc là không tới đại hội anh hùng
17:00
mà về thẳng phủ luôn không? Hôm nay hào kiệt các nơi tề tựu ở đại hội anh hùng chính là thời điểm tốt để chúng ta tạo tiếng tăm trên giang hồ, đại hội như thế sao sư phụ vắng mặt được. Vả lại người và Cao minh chủ có quan hệ tốt thế, chúng ta có nên… Im đi. Ta nói về núi. (Mạc Hoài Dương - Chưởng môn kiếm phái Thanh Phong) Thành Lĩnh, ăn chút gì đi đã. Cảm ơn sư phụ. Đúng rồi sư phụ, Ôn thúc đâu ạ? Con ăn trước đi. Huynh ấy ở bên ngoài. Ta đi tìm huynh ấy. A Tự. Ta là kẻ ác phải không? Lòng dạ hướng thiện thì không phải kẻ ác. Hồi giờ chỉ có huynh gài bẫy người ta, bị người ta gài bẫy lại một phen đã trưng ra bộ dạng sầu não thảm thê như này thật vô dụng. Không bằng đồ đệ của ta nữa kìa. Lần này ta thua một vố đau rồi. Hớn hở xem kịch, cười trên nỗi đau của người khác, không ngờ mình cũng là một vai trong vở kịch đó. Huynh nói xem ta có xem là thông minh bị thông minh hại không? Huynh biết dát vàng lên mặt thật. Thế này gọi là kẻ ngu bị cái ngu hại. Chu đại nhân, huynh thông minh, huynh nhìn rõ sao? Bẫy này từng bước móc nối nhau, chắc chắn là có kẻ đứng sau giật dây, thậm chí không chỉ có một.
20:08
Trong nhất thời ta vẫn chưa nhìn thấu mục đích thật sự của kẻ này là gì. Chẳng lẽ không phải vì Lưu Ly Giáp? Không chỉ có thế. Cho dù thế nào, lần này Cao Sùng thân bại danh liệt, Ngũ Hồ Minh cũng không gượng dậy nổi rồi. Chưa chắc. So sánh với Cao Sùng, Triệu Kính vào lúc then chốt lấy lùi làm tiến, giả heo ăn thịt hổ, phủi mình sạch sẽ. Ta nhớ trong ghi chép của Thiên Song Triệu Kính ngoài biệt hiệu Trại Mạnh Thường thì còn một cái tên khác là Triệu Huyền Đức. Lúc đó không để ý, giờ nghĩ lại chiêu khóc sướt mướt của hắn, biểu hiện giả tạo lấy đức phục người có thể gọi là bậc nhất. Triệu Huyền Đức. Ai đặt vậy? Xấu xa thật. Sắp bằng huynh luôn rồi. Ta xấu xa? Ôn tốt bụng, ta có nể tình huynh đấy nhé. Vậy sao? Sao ta không biết? Chân tướng khó tìm, giăng bẫy không dễ, một người có dốc hết tâm tư đi chăng nữa tính toán từng bước để tạo ra thế cân bằng người tính suy cho cùng không bằng trời tính. Muốn phá vỡ một cái bẫy kín kẽ quá dễ dàng, có thể là sự ủng hộ hoặc phản đối nhất thời của mọi người
21:40
cũng có thể là do một trận mưa. Cái bẫy có thâm sâu cỡ nào cũng có ngày bị phá giải. Chỉ cần kiên nhẫn rút tơ phá kén sau cùng rồi cũng tìm được người phá giải. Nên cái bẫy hoàn hảo thật sự sẽ linh động theo thời thế, biến đổi mọi lúc, cái người nắm giữ cục diện cần làm là nhắm chuẩn phương hướng, lúc thích hợp thì đẩy một cái. Lòng người khó đoán nhưng bản tính con người thì dễ đoán. Lòng tham vô đáy là bản tính con người. Đây là sự thật không thể bàn cãi trên đời. Lão Ôn, huynh đừng tưởng là mình có thể nhìn thấu bản tính con người nữa. Trước là An Cát tứ hiền, sau là Cao Sùng, huynh sai lầm chưa đủ hay sao? Một mực cố chấp cực đoan chỉ khiến mình lầm lỡ thêm thôi. Bản tính con người dĩ nhiên là có tham lam, dằn xé, nhưng vẫn có tấm lòng cao đẹp đấy thôi. Rốt cuộc huynh muốn gì? Ta nói ra thì huynh có giúp ta không? Huynh nói ra ta mới giúp huynh được. Ta muốn… Ta muốn bọn yêu ma quỷ quái không thuộc về thế gian này đều cút hết về 18 tầng địa ngục của chúng. Với võ công cao thâm của Cao Sùng
23:48
hoàn toàn có thể trốn chạy rồi tìm đường khác, nhưng thật không ngờ bia Ngũ Hồ vừa đổ là hắn hoàn toàn sụp đổ, lấy cái chết để tạ tội. Người đã chết rồi, thế chẳng phải là thua hết ván cờ sao? Nghĩa phụ, người đúng là tính toán cặn kẽ, thấu tỏ lòng người. Kẻ cương liệt dễ chết, người tài giỏi dễ bị bôi nhọ. Thứ mà Cao Sùng gánh vác đã đè nén hắn quá nhiều năm. Mà ván cờ này nghĩa phụ cũng chơi cùng hắn 20 năm. Cái đè chết hắn chỉ còn cọng cỏ cuối cùng đó. Giờ thì hay rồi, Triệu Kính này công đức viên mãn. Chỉ tiếc là chưa được trọn vẹn lắm. Còn gì chưa trọn vẹn ạ? Ta tính toán đủ đường nhưng lại không ngờ bị Hoàng trưởng lão nhào ra chơi cho một vố, để Đào Hồng và Lục Liễu bắt Cao Tiểu Liên đi mất. Hạt Nhi đã sai người đuổi theo rồi. Nghĩa phụ, có cần diệt khẩu Cao Tiểu Liên không? Tuyệt đối không được. Ta muốn cô ta sống mà còn phải sống cho tốt. Giờ cô ta là bảng hiệu sống của ta, cô ta sống càng tốt thì càng thể hiện nhân nghĩa lớn lao của ta.
25:24
Vâng, Hạt Nhi nghe lời người. Lần này con đã lập công to. Nếu không nhờ con dùng cổ thuật mê hoặc Đặng Khoan không còn tâm trí, muốn lật đổ Cao Sùng thật sự không dễ dàng vậy. Nhưng con xem đám đệ tử của Cao Sùng đi, ai nấy hết mực trung trinh, nhất là Tống Hoài Nhân kia. Ta dốc lòng với hắn như vậy nhưng không ngờ hắn lại là gian tế hai mặt. Từ đầu con đã nói tên họ Tống kia không phải thứ tốt lành rồi mà nghĩa phụ lại không tin, còn nhận hắn làm con nuôi, vì chuyện này mà cãi với con một trận ầm ĩ, giận con luôn. Sao nào, có phải giờ đã thấy Hạt Nhi nói đúng không? Hạt vương, hóa ra là ngài, làm ta giật mình. Nghĩa phụ bảo ngài tới sao? Phải. Đưa Lưu Ly Giáp cho ta. Khoan đã. Ngài có hiệu lệnh, ấn tín gì của nghĩa phụ không? Bản vương đã đích thân tới đây thì còn cần ấn tín gì nữa. Sự việc hệ trọng, không thể khinh suất. Nghĩa phụ chỉ bảo ta nửa đêm đi trộm thứ này nhưng không hề nói là phải giao cho ngài. Ngươi nói gì? Không có ấn tín ta sẽ không đưa đồ cho ngài đâu. Chúng ta đều là tâm phúc của nghĩa phụ,
27:20
vốn nên… Thôi bỏ đi, ngươi đi đi. Vốn nên là ngươi chết, ta sống. Kế hoạch của bản vương sao cho kẻ khác nhúng tay vào được. Làm nên đại nghiệp mình ta là đủ rồi. Hạt Nhi nói không sai chứ. May là con đã giết Tống Hoài Nhân, không thì nghĩa phụ à, Lưu Ly Giáp và kế hoạch của người đều hỏng bét. Được rồi, được rồi, ta sai rồi. Hạt Nhi, xin lỗi. Sau này nghĩa phụ chỉ có đứa con trai ngoan này thôi. Lưu Ly Giáp đâu? Đây là sự tin tưởng của nghĩa phụ, con luôn đeo bên người. Hạt Nhi, tính mạng của nghĩa phụ và cả gia tộc giao hết cho con đó, con là người duy nhất trên đời này ta tin tưởng. Còn một việc cần con đi làm. Nghĩa phụ cứ việc căn dặn. Tên ngu Mục Tư Viễn vẫn phải an ủi cho tốt, sau này còn chỗ cần dùng hắn. Con lừa ngu ngốc Mục Tư Viễn võ công tầm thường, ngu xuẩn như trâu, trông lại xấu nữa, giữ hắn lại có ích gì? Hạt Nhi, con nghĩ tới đàn dê xem, tập tính của đàn dê là cứ đi theo bầy ngu không thể tả, hễ có một con dê đầu đàn dẫn đường
29:23
thì những con dê ngu khác sẽ lũ lượt đi theo, dù con dê đầu đàn có đi vào hang sói. Ngũ Hồ Minh chính là đàn dê còn Mục Tư Viễn là con dê đầu đàn mà nghĩa phụ chọn. Con mãi chẳng thể nhìn xa trông rộng được như nghĩa phụ. Tóm lại sau này chuyện gì con cũng nghe theo nghĩa phụ. Chỉ cần cha con ta đồng lòng thì giang hồ, thiên hạ, võ lâm này sớm muộn gì cũng thành đồ trong túi hai ta. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, không ngờ võ công ngươi chả ra sao mà chạy nhanh phết, để ta tìm phát mệt. Tiền bối, lại gặp nhau rồi. Gì mà lại gặp nhau, ta luôn đuổi theo ngươi đó. Chỉ là tên này khó giải quyết quá, bị hắn làm vướng víu mới mất dấu ngươi. Sư phụ. Thành Lĩnh, đây là Diệp Bạch Y, Diệp tiền bối. Tiền bối, đây là tiểu đồ đệ Thành Lĩnh. Ngờ nghệch khờ khạo thế. Đời sau ngày càng kém nhỉ. Thằng bé nhà ta có khờ khạo đi nữa thì cũng còn hơn lão yêu quái mở miệng không nói tiếng người. Thằng bé nhà ngươi? Sao, ngươi cũng là người của Tứ Quý sơn trang? Thả ta ra. Trong đó là ai? Ngươi mong trong đó là ai? Ông. Ngươi mong là ai thì chắc chắn không phải người đó rồi.
31:30
Thôi bỏ đi. Mặt ông còn trắng hơn cả tên thư sinh, cái đồ lão yêu quái cóc tinh. Không biết tự lượng xem mình được mấy cân mấy lạng mà dám đấu với ta. Ra ngoài đi. A Tự, huynh đừng cản ta. Khoan, khoan. Đi nào! Bỏ đi, bỏ đi mà. Diệp tiền bối, hai người xem bên ngoài đang mưa mà, chọn ngày quang đãng rồi hãy so tài có được không? Lão Ôn. Thả ta ra. Thả ta ra. Tiểu tử ngốc, con tưởng ai ở trong đó? Con tưởng là Tiểu Liên sư tỷ. Thành Lĩnh, họ muốn tìm Lưu Ly Giáp trên người Cao tiểu thư, chỉ cần một ngày mối quan hệ này không phá vỡ thì họ sẽ không hại cô ấy. Chúng ta sẽ có thời gian đi tìm cô ấy. Suýt nữa ta quên mất, A Tự còn có thê tử của đồ đệ lưu lạc bên ngoài, tất nhiên là phải đi cứu. Long thiếu các chủ. Hoàng huynh, tình hình thế nào? Uổng công một bận. May mà còn con nhóc này. Ta nghĩ nên lấy nó đặt điều kiện với Triệu Kính trước hay bỡn cợt tên ngu Thẩm Thận trước? Lưu Ly Giáp rốt cuộc rơi vào tay ai? Không ai cả. Không ai cả? Lão già đó trước khi chết nói là Lưu Ly Giáp bị ông ta hủy rồi, ta cóc tin đâu. Nhưng trên người quả thật là không có.
33:04
Sao không có được chứ. Chúng ta bận bịu một phen là vì cái gì chứ? Thi thể Cao Sùng đâu? Ngũ Hồ Minh cướp lại rồi sao? Thi thể. Làm gì còn thi thể nguyên vẹn, bị đám chó điên kia xâu xé rồi. Nhưng quả thật là không có Lưu Ly Giáp. (Sùng Võ Điện) Ngũ đệ. Ngũ đệ. Ngũ đệ. Ngũ đệ, đệ đi đâu vậy? Thi hài đại ca chưa lạnh, đệ muốn để đống tàn cuộc này cho ta sao? Ta ở lại để làm gì? Ta làm gì còn mặt mũi ở lại. Nếu không tại ta gây chuyện thị phi thì đại ca đã không… Ngũ đệ, nay năm huynh đệ khác họ chỉ còn lại hai chúng ta, đệ mà đi nữa thì Ngũ Hồ Minh sẽ tan rã thật đó. Tiểu Liên còn đang lưu lạc bên ngoài. Lúc lâm chung đại ca đã nói với ta bảo ta phải đưa Tiểu Liên về bình an. Khắp liên minh sẽ cố gắng tìm kiếm, Yêu Chi nó cũng đi tìm rồi. Đệ nghe lời nhị ca, đừng đi. Ngũ Hồ Minh không thể thành rắn mất đầu. Đệ ở lại cho ta. Ta đi tốt hơn là ở lại. Nếu ta tìm được Tiểu Liên thì sẽ đưa con bé tới rừng trúc Đại Cô Sơn,
34:49
từ nay không trở lại chốn đau lòng này nữa. Nhị ca, Ngũ Hồ Minh ủy thác cho huynh đấy. Huynh đệ vô dụng, xin lỗi. Nghĩa phụ, cứ thả hắn đi vậy sao? Thế Lưu Ly Giáp… Cao Sùng đa mưu túc trí, hắn đã dự đoán được đại hội anh hùng sẽ có biến cố, lại sợ Thẩm Thận không thể tự lo thân mình mới tự mình bảo quản Lưu Ly Giáp. Mặc kệ nó là thật hay giả, để Hạt Nhi đuổi theo xử hắn trước. Tuyệt đối không được. Ta muốn Thẩm Thận sống. Nếu con tự ý hành động thì đừng trách nghĩa phụ vô tình. Vâng. Con phải hiểu cho nỗi khổ tâm của nghĩa phụ. Nghĩa phụ nhẫn nhịn nửa đời, cuối cùng đã tới lúc nở mày nở mặt. Nếu không có người quen cũ ở bên làm chứng thì suốt chặng đường của ta chẳng phải như áo gấm đi đêm* sao? [*Giấu đi cái tài] Hạt Nhi chứng kiến cả chặng đường của nghĩa phụ. Sao tính con vào được. Con và ta là người một nhà, cùng chung một thể, không xem là người ngoài. Nào. Người trong danh sách phải xử lý sạch sẽ. Thủ pháp phải tàn khốc, không để ai sống.
36:58
Hạt Nhi, ta muốn con hiểu cái khiến con người trở thành nô lệ không chỉ có sự tham lam. Thế thì là gì, xin nghĩa phụ chỉ giáo. Là nỗi sợ hãi. Đồ đệ của Tần Hoài Chương, có gì ăn không? Tiền bối, ta có tên mà. Ta thích gọi ngươi là gì thì gọi, sao lắm lời thế hả? Tiền bối nói phải. Nói phải. Đồ ăn đâu? Đây là gì? Cho người ăn được sao? Thành Lĩnh, nhà con có 40 quyển Thuyết văn giải tự phải không? Chắc… chắc có ạ. Vậy tranh vẽ diễn giải từ "ma chê quỷ hờn" có phải là dung nhan này không? Trước đây còn nghe nói ai đó hùng hồn đòi tìm chân tướng, bị người ta làm cho xoay mòng mòng, mắc bẫy rồi còn không hay biết, sao còn mặt mũi ở đây bốc phét vậy. Tiểu tử, trong Thuyết văn giải tự nhà ngươi từ "trò hề cho thiên hạ" chắc là vẽ dung nhan này nhỉ? Muốn tìm chân tướng. Ngươi tưởng chân tướng là con thỏ, ôm cây ngồi đợi thì nó tự đâm đầu vào chắc. Muốn chân tướng thì ngươi đã đi tìm chưa? Ngươi biết đi đâu tìm không? Ngươi có tìm được không? Ông! Mong tiền bối dốc lòng chỉ bảo. Ngươi tưởng Cao Sùng cất công mời tiểu tử thối này từ ngàn dặm xa xôi tới đây là để hắn nói mấy câu vô thưởng vô phạt trong đại hội anh hùng à? Long Uyên Các trong tay cha hắn
38:55
cũng miễn cưỡng được xem là một gánh hát. Nhưng giờ bốn chữ các chủ Long Uyên đã không đáng một xu, tiểu tử thối này có ích gì đâu. Lão yêu quái, đừng úp mở nữa. Ông bắt hắn tới làm gì? Im mồm đi đồ ngu. Hắn là chiếc chìa khóa. Chìa khóa? Không phải ngươi muốn làm rõ mấy chuyện rối rắm của Dung Huyền và Lưu Ly Giáp 20 năm trước sao? Long Uyên Các là chìa khóa mở ra chuyện xưa cũ. Tại sao ta lại muốn biết chuyện của Dung Huyền và Lưu Ly Giáp? Chờ ngươi sống tới tầm tuổi ta thì sẽ rõ thôi. Có khi muốn biết một người muốn gì không phải chuyện khó. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪
40:56
♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: