MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP23 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP23 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 783

Number of words: 5273

Number of symbols: 17918

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 23= Thẩm thúc thúc, để con tiễn thúc. Trước tiên à thì vết thương của thúc không sao chứ? Không sao. Ta nợ Ôn gia đâu chỉ có chưởng này. Vậy thúc định đi đâu? Chung quy ta vẫn phải tìm ra Tiểu Liên tỷ của con đã. Chỉ là Tiểu Liên mất tích lâu vậy, ta lo nó… Không đâu. Sư phụ con nói Cao bá bá hủy Lưu Ly Giáp ở đại hội anh hùng là để bảo vệ mọi người. Kẻ bắt Tiểu Liên tỷ đi chắc chắn sẽ không làm hại tính mạng tỷ ấy. Mong là vậy. Đại ca ta chỉ có mỗi giọt máu đó, nếu cả nó ta cũng không bảo vệ được... Thành Lĩnh, nay thấy con bái sư vào Tứ Quý sơn trang thúc thúc rất mừng cho con. Huynh đệ bọn ta đã mắc nợ Ôn gia quá nhiều. Con nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, hiếu thảo với các bậc sư trưởng, cũng xem như bù đắp đôi chút cho bọn ta. Thẩm thúc thúc, con biết rồi. Nếu ta tìm được Tiểu Liên thì sẽ thu xếp cho nó ở phái Đại Cô Sơn.
03:18
Chỉ là nếu có một ngày ta không còn nữa, bất kể con và Tiểu Liên có mối nhân duyên gì hay không, con có thể chăm sóc cho nó không? Nếu được thì cho nó nương nhờ Tứ Quý sơn trang, một đứa cô nhi như nó không nơi nương tựa, được không? Được ạ, cho dù thúc không nói con cũng sẽ chăm sóc Tiểu Liên tỷ. Đứa bé ngoan. Thúc thúc đi nhé. Bảo trọng. (Lý trạch) Vẫn chưa tỉnh à? A Tương. Trước đây lão Ôn có bệnh nôn ra máu hôn mê không? Không. Nhưng lúc ta còn nhỏ chủ nhân thường hay bệnh liệt giường, lớn lên thì hết rồi. Cô theo lão Ôn từ lúc nào? Kể từ khi có ký ức là ta đã theo chủ nhân rồi. Vậy có khi nào đệ ấy đến đó không? Đi đâu? Không có gì. Tiểu nha đầu, đi nghỉ lát đi, để ta canh đệ ấy cho. Không, ta muốn ở bên chủ nhân. Vậy cô mặc kệ Tào thiếu hiệp không ăn không uống gì theo cô sao? Lo cho huynh ấy làm gì, chủ nhân quan trọng hơn. Nha đầu ngoan, đi nghỉ lát đi, có ta mà. Thôi được. Vậy chủ nhân tỉnh lại ngươi phải báo ta ngay nhé. A Hành sai rồi, xin cốc chủ chỉ giáo thêm. Thế mới đúng chứ. Ngươi phải nhớ đây là Quỷ Cốc,
06:16
không phải "cốc" trong "sơn cốc", mà là "cổ" trong "cổ trùng". [*"Cốc" và "cổ" phát âm như nhau] Chỉ có vua cổ mạnh mẽ tàn độc tới mức nuốt trọn mọi thứ mới có tư cách sống sót. Nơi của mười vạn âm hồn không phải ngươi chết thì là ta sống. Ai cũng sợ đau, ngươi không sợ, trái lại hưởng thụ cơn đau thì ngươi sẽ sống, còn chúng chết. A Hành, ngươi vào cốc từ nhỏ, tự mình sống được đến hôm nay và khôn lớn thành hạng người này quả thật không dễ. Bản tọa xem trọng mới bằng lòng dạy dỗ ngươi. A Hành vô cùng biết ơn, tạc dạ ghi lòng. Được. Có chịu đựng nổi để thành vua vạn cổ, thủ lĩnh vạn ác tiếp theo hay không thì phải xem vận số của ngươi. Lão Ôn, đệ tỉnh rồi. A Tự. Đệ đã hôn mê một ngày một đêm, mau vận chuyển nội tức thử xem. Ta thấy mạch tượng đệ bình thường nên không dám kê thuốc bừa cho đệ. Không sao. Có lẽ do nhất thời nội tức đi sai đường. Thẩm Thận đâu? Ta đuổi ông ta đi rồi. Sao huynh… Con người Thẩm Thận tuy là hồ đồ ích kỷ nhưng chung quy bị người ta lừa gạt,
08:11
tội không đáng chết. Những năm qua huynh đệ ông ta cũng chịu đủ sự giày vò từ lương tâm. Lương tâm? Chu Tử Thư, huynh tưởng ai cũng có lương tâm ư? Thẩm Thận đã có mặt mũi hỏi cha mẹ ta ở đâu thì ta nên đưa hắn xuống đó gặp họ. Lão Ôn, suy cho cùng kẻ có tội là tên Triệu Kính hạ độc, mấy người kia có nỗi khổ riêng. Giờ huynh nói với ta chúng sinh đều khổ. Chẳng lẽ cha mẹ ta không khổ sao? Nỗi khổ của kẻ xấu là nỗi khổ, người tốt thì đáng phải chết trong thầm lặng à. Muốn làm Bồ tát thì huynh đi mà làm, ta thà làm thủ lĩnh vạn ác, muôn kiếp đày đọa ở địa ngục cũng không chịu được cơn giận này. Lão Ôn. Xin lỗi. Dù sao đây cũng là thù riêng của đệ, ta không nên tự ý làm chủ cho đệ. Xin lỗi. Ta không muốn thấy đôi tay đệ dính đầy máu tươi nữa. Thôi vậy. Nếu tên Thẩm Thận mà chết trong tay ta thì đồng nghĩa với việc cho hắn cơ hội để đền mạng chuộc tội, thế thì hời cho hắn quá. Cứ để hắn sống thật tốt, trơ mắt nhìn bọn chó Ngũ Hồ Minh. Chờ đệ khỏi hẳn ta sẽ cùng đệ tìm Triệu Kính báo thù. Ta vốn đâu có sao, chỉ là hơi khát thôi. Huynh mau hầu hạ ta đi. Có cần đổi rượu cho đệ không? Có đi thì cũng phải chờ huynh khỏi rồi đi. Đám người Ngũ Hồ Minh luôn miệng nhân nghĩa đạo đức,
10:26
thực chất là thất tín bội nghĩa, ngôi minh chủ lại cứ rơi vào tay một tên vô tình vô nghĩa. Thế vẫn chưa phải là báo ứng sao? Giờ ta thấy cái bọn thối nát lương tâm cắn xé nhau còn hả dạ hơn là tự tay giết chúng. Chủ nhân. Chủ nhân, ngài dọa ta chết khiếp. Ngươi ồn quá. Chủ nhân ngài sao rồi? Có chóng mặt không? Có đói không? Có cần nấu cơm cho ngài không? Giờ ta thấy ngươi rất ồn ào. Hai người nói chuyện đi, ta đi xem Thành Lĩnh nấu cơm xong chưa. Chủ nhân, ngài… Là canh Mạnh Bà. Người không phụ ta, ta không phụ người. Kính lang. Chủ nhân. Kính lang. Chủ nhân. Kính lang. Trên đời rất nhiều người tên Triệu Kính, có lẽ Triệu Kính mà bà điên này nhắc mãi chỉ là trùng hợp. Nhưng nếu thật sự là hiểu lầm thì nghĩa phụ cần gì cất công sai Quỷ háo sắc đi diệt khẩu chứ. Kính lang. Kính lang. Người không phụ ta, ta không phụ người. Kính lang. Ngươi muốn làm gì? Ngươi có thể làm gì? Ta chỉ muốn bắt mạch cho bà ta thôi. Tránh ra. Ngươi muốn ta giết cả ngươi luôn sao? Bà ta thành ra thế này là do uống canh Mạnh Bà? Không phải.
12:39
Canh Mạnh Bà chỉ khiến người ta quên đi chuyện mình si mê nhất, không tổn hại tới thần trí. Chủ nhân nhà ta vốn đã có bệnh cũ, có lẽ là có người kích thích chứng rời hồn của bà ấy phát tác mới bị như thế. Quên đi chuyện mình si mê nhất. Nên bà ta muốn quên là người phụ bạc bà ta. Thứ này có cách giải không? Hạt vương thứ tội, ta chưa từng uống canh Mạnh Bà. Ta không phải chủ động vào cốc, là cùng đường bí lối. Khi ta muốn tự vẫn là chủ nhân đã cứu ta, đưa ta về núi Thanh Nhai nên cốc chủ khai ân, cho ta phá lệ. Ngươi mới là người nên uống canh Mạnh Bà nhất, phá lệ gì chứ? Vì ta nghĩ chỉ cần mình nhớ hết thì sẽ không giẫm lại vết xe đổ. Ngươi đã nhớ được mọi thứ như ý muốn thì sao lại về bên tên họ Vu kia? Hạt vương đã từng thấy người cờ bạc đỏ mắt chưa? Càng chơi càng thua, thua rồi lại càng chơi tiếp. Gửi trao trái tim một người chính là ván cược to nhất. Ta đã đặt cược sai, vốn tưởng cái mạng này sẽ mất một cách nhanh gọn trong tay chàng, nhưng nhờ được chủ nhân cứu giúp nên sống thêm mấy năm với bộ dạng người không ra người, ma không ra ma. Thật ra giây phút Quỷ háo sắc tới giết chàng, ta thầm nghĩ sẽ thay chàng cản kiếp nạn này,
14:26
thua sạch cũng đành thôi. Nhưng ai ngờ ông trời lại cho ta thắng một ván. Kẻ si dại. Quỷ Cốc sao lại nuôi ra một người như ngươi chứ. Bạc Tình Ti, sao lại có cái tên đó? Vì chủ nhân nói xưa nay nam tử bạc tình, nữ tử bạc mệnh. Bà ấy muốn chủ trì công đạo cho tất cả nữ tử bị kẻ bạc tình tổn thương, giết hết kẻ phụ tình trên đời. Bạc tình phụ nghĩa là bản tính con người, liên quan gì đến nam nữ đâu. Nực cười. Có ai sinh ra mà không phụ người khác, có ai không bị phụ lòng chứ. Số mạng ngươi quá khổ, ta không cần nữa. Thế này đi, bản vương cho ngươi một cơ hội lựa chọn. Nếu ngươi bằng lòng ra sức cho ta, đừng nói là tên họ Vu đó, bất cứ nguyện vọng nào của ngươi ta cũng đồng ý. Cho dù dùng cách gì, tìm ra phương thuốc canh Mạnh Bà giao cho ta, ta sẽ thả ngươi đi. Chủ nhân, lúc ngài vào cốc mới bảy, tám tuổi, sao cũng phải uống canh Mạnh Bà vậy? Có người không muốn ta nhớ ra chuyện gì đó. Xin lỗi, ta làm chúng thất vọng rồi. Nhưng ngài uống canh Mạnh Bà sao mà vẫn nhớ…
16:50
Huyết hải thâm thù suốt đời khó quên. Đừng nói là uống một bát canh Mạnh Bà cỏn con, dù có ngũ mã phanh thây, cho ta tan thành tro bụi để ta bò về từ từng bậc địa ngục thì ta cũng phải tìm chúng trả thù. Hồi nhỏ ta thường đầu đau như búa bổ, nôn ra máu ngất đi, đó là cái giá lấy ý chí chống lại canh Mạnh Bà, căn bệnh này lâu lắm rồi không phát tác, dạo này thường xuyên khơi lên chuyện cũ có lẽ là bị ảnh hưởng. Có một ngày có lẽ ta sẽ bị cơn đau đầu hành hạ thành kẻ điên, nhưng trước ngày đó kẻ thù của ta đều phải chết trước ta. Ngươi đừng sợ. Trước ngày đó ta sẽ thu xếp cho ngươi thỏa đáng. Ta sợ gì chứ, ta tức giận cơ. Chủ nhân, từ nhỏ ta đã được ngài nuôi lớn, ngài có tâm sự như thế sao lại không nói sớm với ta? Ta có liều mạng cũng sẽ giúp ngài mà. Ta không cần ngươi giúp. A Tương, ta hỏi ngươi. Ngươi thật sự thích Tào Úy Ninh sao? Chủ nhân, ngài nói gì đó? Ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh, ngài đừng có lạc đề. Trả lời ta, nếu ngươi nói không thích ta sẽ giết hắn. Chủ… chủ… Vậy là thích rồi. Thích thì mai ngươi về kiếm phái Thanh Phong với hắn đi.
18:40
Mạc Hoài Dương đó võ công cao cường, cáo già xảo quyệt, chắc sẽ không để môn phái cuốn vào vòng xoáy, ngươi ở đó sẽ rất an toàn. Chủ nhân, ngài không cần ta nữa sao? Nha đầu ngốc, đường ta đi là đường xuống suối vàng, ngươi vốn là oan hồn lạc lối vô tình đi nhầm vào chốn yêu ma quỷ quái, giờ còn cơ hội hoàn dương tái sinh, ngươi còn theo ta làm gì? Tào Úy Ninh tuy là ta vô cùng không vừa mắt nhưng được cái là dễ bắt nạt. Ngươi theo hắn về nhân gian đi, sống ngày tháng bình yên. Có thách hắn cũng không gây ra sóng gió bão bùng gì được. Chủ nhân, có một chuyện ta chưa kịp nói với ngài. Ta đi theo Tào Úy Ninh thật ra là vì huynh ấy nói Cao Sùng rất có thể đã giao phó Lưu Ly Giáp cho kiếm phái Thanh Phong. Ta đi theo Tào Úy Ninh thật ra là muốn giúp chủ nhân dò la tung tích Lưu Ly Giáp mới đi chung với huynh ấy. Nhưng mà… Nhưng mà ta… ta cũng không biết vì sao ta… ta thật sự đã ở bên huynh ấy. Chủ nhân, cầu xin ngài, ngài có thể đừng ra tay với kiếm phái Thanh Phong không? Xin lỗi chủ nhân.
20:13
Ta biết mình không nên nói thế. Nhưng mà… Nhưng mà ta không muốn để huynh ấy hận ta. Huynh ấy… huynh ấy cũng chẳng có quan hệ gì với ta. Ta… ta chỉ không muốn huynh ấy gặp chuyện. Không sao. Tí việc nhỏ này không đáng cho ngươi khóc lóc như thế. Nhưng chủ nhân, ta sợ. Bọn họ đều nói người và quỷ khác nhau. Ta và Tào đại ca khác hẳn nhau. Ta chỉ biết cách giết người, hại người, làm sao đề phòng người khác hại ta, đến việc ta tiếp cận Tào đại ca cũng là có ý đồ cả. Giờ huynh ấy tốt với ta chỉ là do ta che giấu kỹ, chờ một ngày huynh ấy biết ta là ai, huynh ấy không nhấc đao giết ta thì đã xem như có tình có nghĩa rồi. Hắn dám? Nếu Tào Úy Ninh dám có lỗi với ngươi thì ta sẽ tàn sát môn phái hắn. Chủ nhân. Là ta có lỗi với huynh ấy, không phải huynh ấy có lỗi với ta. Chủ nhân, ta sợ lắm. Ta cảm thấy giờ huynh ấy càng tốt với ta thì ta càng thấy mọi thứ là giả,
22:28
cứ như người tuyết ngài đắp cho ta vậy, mặt trời vừa ló dạng là nó… nó sẽ tan chảy. Sau đó ta đã đắp thêm cho ngươi mấy con mà. Đừng khóc nữa. Nhưng ta lại thích con đầu tiên cơ. Cho dù người tuyết lúc sau ngài đắp cho ta có to đẹp cỡ nào thì chúng đều không bằng con đầu tiên hai chúng ta cùng đắp. Chủ nhân ngài nghĩ đi, giả dụ có một ngày Chu Tự biết thân phận của ngài, ngài sẽ giết hắn rồi tìm người bạn mới sao? Đủ rồi, Cố Tương. Đừng quên ngươi là Vô Tâm Tử Sát, mới dính có bao nhiêu hơi người đâu mà lại trở nên ủy mị như vậy. Ta có thể quên sao? Có quên được không? Vợ xấu vẫn được gặp cha mẹ chồng, nhưng mà… nhưng mà Vô Tâm Tử Sát của Quỷ Cốc không thể ra ánh sáng. Được rồi. Ta quyết định rồi. Ngươi nghe ta nói, từ nhỏ ngươi đã lớn lên ở Quỷ Cốc, chưa từng hành tẩu giang hồ, họ không có lý do để biết thân phận của ngươi, cứ giấu hắn đến cùng là được. Ta hứa với ngươi không ra tay với kiếm phái Thanh Phong. Sau này chuyện của Quỷ Cốc ngươi đừng nhúng tay vào nữa. Ta không gọi ngươi thì ngươi cứ ở trên núi Thanh Phong. Vậy… vậy không cần Lưu Ly Giáp nữa sao? Không cần nữa. Lưu Ly Giáp đó
24:22
vốn chỉ là cái cớ. Ôn công tử, huynh tỉnh rồi. Huynh không sao chứ? Không sao. Ngươi theo ta ra đây lát. Ta có chuyện muốn nói. Ôn thúc, Tào đại ca, đừng đi mà. Ta… ta không biết nấu cơm. Ôn công tử, huynh đột nhiên gọi ta ra là có việc gì sao? Ta... Hồi ta còn là một đứa con nít đã nhặt được A Tương. Lần đầu tiên đút cháo cho nó đã làm bỏng miệng nó. Nơi lúc nhỏ bọn ta sống không phải cho người sống. Ta còn chẳng lo được cho mình, vốn là không muốn đem theo cục nợ này, đã mấy lần muốn vứt nó đi. Nhưng con bé đó chưa nói sõi được mấy câu mà cứ như con thú nhỏ ngoan cường khao khát được sống, ta đi đâu nó sẽ theo đó. Miệng bị bỏng mà vẫn cắn răng chịu đựng cười với ta, chỉ sợ ta vứt bỏ nó. A Tương đã nói mấy chuyện này với ta. Ta biết muội ấy lớn từng này đã chịu rất nhiều cực khổ. Nó đi theo một kẻ như ta mà vẫn chưa vặn vẹo là đã không dễ gì rồi. Thật ra A Tương không phải nha hoàn của ta, là vì ta đã cứu nó, sau khi nó lớn khôn hiểu chuyện nói là muốn làm nô tỳ hầu hạ ta
26:41
nên mới có danh phận như vậy. Thật ra tới giờ ta mới hiểu (Lý trạch) không phải ta cứu nó mà là nó cứu ta. Nếu không có con bé đi theo bên cạnh sưởi lấy hơi ấm cuối cùng trong tim ta, ta… Ta nói với ngươi nhiều vậy là muốn cho ngươi biết A Tương giống như muội muội ta, nếu mà cậy già lên mặt một chút thì nó là do ta nuôi lớn, ít nhiều gì cũng giống con gái ta. Cả đời này chẳng có mấy người tốt với ta, chỉ có vài người này thôi, ta sẽ liều mạng báo đáp. A Tương là một trong số đó. Trước đây có vài chuyện ta còn không dám nghĩ đến vì quá xa vời. Nhưng bây giờ có vẻ cũng không xa xôi lắm. Ta muốn nha đầu này sống tốt, ta muốn có một ngày nó cũng được sống cuộc đời yên vui của người thường. Tào Úy Ninh, ngươi có thể cho nó cuộc sống như vậy không? Được, tất nhiên là được. Tuy ta không thể cho muội ấy cuộc sống giàu sang phú quý, nhưng mà… Ta không mong ngươi cho nó cuộc sống giàu sang gì cả, ngày mai ngươi hãy đưa nó về kiếm phái Thanh Phong, nhưng ta cần ngươi đảm bảo mãi mãi không phụ lòng A Tương. Sau này dù có xảy ra chuyện gì cũng phải bảo vệ nó, đứng trước che chở cho nó, bảo đảm nó được bình an vui vẻ, cả đời chẳng âu lo. Ngươi làm được không?
28:41
Ôn công tử, ta hiểu rồi. Huynh cứ việc yên tâm. Hôm nay ở trước mặt huynh ta xin thề với trời thiên địa thần linh đều có thể chứng giám, cả đời này Tào Úy Ninh từ bây giờ cho đến lúc chết, mỗi phút giây đều tính hết, quyết sẽ không khoảnh khắc nào làm chuyện phụ lòng A Tương, nếu làm trái lời, quỷ thần ruồng rẫy. Đừng có nói tự tin như vậy, dù sao hai người quen biết chưa được lâu, nó cũng chưa chắc đã như ngươi tưởng. Ngươi không thề ta cũng không ép nhưng hôm nay ngươi đã hứa hẹn thì đừng tưởng quỷ thần là thứ hư ảo vô căn cứ, ngày sau nếu ngươi phụ A Tương ta sẽ là người đầu tiên chém chết ngươi. Ta hiểu mà. Tất nhiên là ta biết rõ muội ấy. Nhìn nhận một người không nằm ở thời gian quen biết dài hay ngắn. Từ ánh nhìn đầu tiên khi thấy A Tương là ta đã muốn tốt với muội ấy cả đời. Hôm nay ta đã được toại nguyện, ta vui mừng còn không kịp nữa là. Nếu sau này ta phụ bạc muội ấy, không cần huynh mở miệng, ta sẽ tự cắt cổ tạ tội. Được, là ngươi nói đấy nhé. Nếu ngươi không làm được, ta có làm ma cũng không tha cho ngươi. Một lời đã định. Một lời đã định. Làm gì có nhạc phụ nào đòi đánh đòi giết như thế chứ. Đệ không sợ con rể trả hàng sao?
30:15
Huynh nghe lén bọn ta nói chuyện? Ta đâu có nghe lén. Ta nghe quang minh chính đại mà. Úy Ninh, nhạc phụ đây nếu mà ức hiếp đệ, ta quản được đệ ấy, đệ chỉ cần tốt với A Tương là được. Được, ngày mai bọn ta lên đường, ta đi chuẩn bị ít đồ. (Lý trạch) Con rể đệ tuy là khá tốt nhưng sao đệ lại vội vàng đưa A Tương đi thế? Đệ không sợ nhà chồng bạc đãi sao? Ai dám. Lão Ôn, sao đệ lại nóng lòng giao phó A Tương cho người khác vậy? Vì ta cả đời được giao phó nên thích làm mai, muốn thu xếp cho A Tương ổn thỏa rồi cùng huynh quy ẩn chốn núi rừng sống cuộc sống như thần tiên. Ôn tốt bụng, đệ cũng làm ơn làm phước làm mai cho ta đi. Ôn thúc, thúc đừng gọi Tào đại ca đi lâu thế chứ, con không biết nấu cơm đâu. Nồi đó có vẻ khét rồi, làm sao đây? Hắn xuống núi mua đồ ngon rồi, không cần nấu cơm nữa. Thấy chưa? Còn nói gì mà cuộc sống như thần tiên, có tên nhóc này mai mốt mình chỉ có ngày tháng như gà bay chó nhảy thôi. A Tự, cái của huynh là giấm hay rượu vậy. Dở thế mà huynh cũng nuốt trôi được sao? Nơi hoang vu hẻo lánh làm gì có rượu ngon. Đệ uống tạm đi.
32:01
Chờ khi về Tứ Quý sơn trang ta sẽ đào rượu ngon khi trước chôn trong rừng mai cho đệ nếm thử. Sư phụ, sơn trang mình có rừng mai nữa cơ à? Đâu chỉ là rừng mai. Người giang hồ tặng cho sơn trang ta một câu mỹ miều "Bốn mùa hoa nở không ngớt, chuyện Cửu Châu biết tận tường". (Kính gửi Triệu minh chủ Ngũ Hồ Minh) Nghĩa phụ. Hạt Nhi, tới đúng lúc lắm. Chuyện phái Tiên Hà xử lý rất hay. Mấy tên Tiếu La Hán cố ý thả đi ngàn dặm xa xôi chạy tới Tung Sơn ở trước cổng Thiếu Lâm Tự quỳ suốt ba ngày ba đêm xin đại hòa thượng ra chủ trì công đạo cho chúng. Con đoán xem lão già Từ Mục thế nào? Đứng ngồi không yên. Đang kêu gọi các môn phái cùng thảo phạt Quỷ Cốc, mời Triệu minh chủ của quý minh lúc đó đến tham dự, vô cùng mừng rỡ. Nghĩa phụ nói sao ạ? Tất nhiên là ta chẳng có gì để nói. Mấy môn phái giả nhân giả nghĩa này khi xưa Quỷ Cốc đối phó Ngũ Hồ Minh ta ai nấy đều bàng quan đứng nhìn, giờ thì hay rồi, đao kề trên cổ mình nên biết đau rồi. Muốn mời Ngũ Hồ Minh ra mặt không dễ thế đâu.
33:20
Muốn Triệu Kính này tới dự, được thôi, lấy thành ý các người ra đây. Nghĩa phụ, con không hiểu. Con à, con chưa trải hết sự đời. Năm xưa Cao Sùng cũng vậy, sống cả đời cũng không hiểu ra lý lẽ này. Con nghĩ đi, Quỷ Cốc xuống núi làm việc ác ngoài mấy thù oán nhỏ nhặt thì chuyện lớn đều nhằm vào Ngũ Hồ Minh ta. Nhưng ngay lúc này Cao Sùng lại đi tổ chức đại hội vô bổ gì đó, mấy kẻ tới đó cũng toàn là hạng tép riu, góp vui cho có vậy thôi. Mấy môn phái lớn nổi danh thật sự có ai tới đâu chứ. Không sai. Tám môn phái lớn không chưởng môn nào tới, ngay cả Cổ Kiếm Tiên núi Trường Minh cũng chỉ phái một đệ tử đi. Nên là con trai ta, mấy kẻ được gọi là danh môn chính phái trên giang hồ ai nấy không bị lợi ích mê hoặc thì cũng là mua danh trục lợi, người này tính toán còn ghê gớm hơn người kia. Để chúng cùng đi thảo phạt Quỷ Cốc chỉ có đại nghĩa, không có lợi ích là không được, chỉ có lợi ích không có danh tiếng cũng không được. Nên chỉ có thể vẽ ra cái bánh lớn đặt hết danh lợi vào trong đó
34:44
mới dụ dỗ được bọn chúng. Ngựa ngoan, ăn no rồi lo thồ A Tương nhà ta nhé. Đừng có giở quẻ, ngoan nào. Ai là nhà huynh? (Lý trạch) Tiểu Hồng và Đại Hồng huynh chọn một con cưỡi đi. Ta chuẩn bị xong lương khô với nước cho huynh rồi, chúng ta từ biệt tại đây. A Tương, sao muội vẫn cáu ta vậy? Cáu gì mà cáu. Ta là tỳ nữ của chủ nhân, tất nhiên là phải theo chủ nhân. Huynh về kiếm phái Thanh Phong của mình đi. A Tương, ta sai rồi, muội đừng giận nữa được không? Ai nói huynh sai? Huynh là thiếu hiệp danh môn, ta chỉ là một nha đầu thôn dã, chúng ta không phải người chung đường. Ai nói ngươi là nha đầu thôn dã? Ôn huynh. Chủ nhân. Ngươi không phải nha đầu của ta sao? Vậy là ta thành dã nhân mất rồi. Tào Úy Ninh, ngươi có đem túi tiền không? Có đem, có đem. Nha hoàn này ta không cần nữa, bán cho ngươi ba đồng, mua không? Mua thì một tay giao tiền, một tay giao hàng, tiền trao cháo múc là không được rút lại đâu. Chủ nhân, ngài vô lại quá. Thấy không, nô tỳ xấc xược này còn bắt nạt chủ. Ta… Sao mà giữ lại được nữa. Vầy đi, ta giảm giá thêm cho, một đồng rưỡi, đừng chê đắt nhé.
36:06
A Tự nhà ta giỏi giang vậy mà cũng đáng có ba đồng thôi. Ngươi cười gì đấy? Chu Tự, ngươi còn không lo quản ngài ấy đi. Ta đâu quản được đệ ấy chứ. Ngươi không quản thì ai quản đây? Còn hung hãn vậy nữa. Ta tặng miễn phí cho ngươi, không cần nữa. Mau đem đi đi. Ôn huynh, ông trời ở trên cao, ta chưa từng đối xử với A Tương như nha hoàn. May được huynh ưng bụng giao phó muội ấy cho ta, chờ ta bẩm rõ với sư phụ ắt sẽ dùng tam thư lục lễ, lụa đỏ trải mười dặm cưới muội ấy về nhà, không dám sơ sài chút nào. Lụa đỏ trải mười dặm? Đó là chuyện nhà gái gả con đi mà. Ngươi biết quái gì! A Tương. (Lý trạch) Hạt Nhi, giúp ta làm quyển Quần Quỷ Sách* [*Sách mô tả bọn quỷ] công bố võ lâm. Nhưng nay đã kết liên minh, sao lại nuốt lời chứ? Nghĩa phụ, nếu người công bố với thiên hạ Quần Quỷ Sách thì chẳng phải là chặn đường lùi của chúng sao? Vậy… Vậy sau này sao con sai chúng làm việc được nữa. Hạt Nhi, giờ Thiếu Lâm Tự đã ra mặt, nồi canh này đã hầm đủ độ lửa rồi. Vả lại chúng ta còn cần bọn quỷ đó làm gì. Lưới đã giăng sẵn, chỉ chờ lùa con mồi sa lưới thôi. Vẫn không hiểu sao? Muốn tiêu diệt Quỷ Cốc nhưng bọn quỷ lại ở ngoài
38:00
thì tiêu diệt ai được đây. Một khi mất đi sự che chở của Triệu Kính này, trên giang hồ cất bước khó khăn, con nói xem chúng đi đâu được? Ý của nghĩa phụ là muốn ép chúng vào đường cùng, chỉ có thể về Quỷ Cốc. Nhưng mà nghĩa phụ, nếu chúng ra ngoài rồi ăn nói bậy bạ... Ai tin lời bịp bợm của chúng chứ. Hơn nữa, chuyện Cao Sùng cấu kết Quỷ Cốc vốn là một vụ án bỏ ngỏ, đến giờ vẫn chưa có hồi kết. Tuy là có thể ém xuống không nhắc tới nhưng ít nhiều gì cũng có ảnh hưởng không tốt đến Ngũ Hồ Minh ta. Nên lúc này ta rất mong bọn ác quỷ đổ tội bừa cho nhau, chúng ta nhân cơ hội tìm một con ác quỷ làm chứng cho mình. Quỷ Cốc vu khống Ngũ Hồ Minh, khi xưa là muốn chia rẽ giang hồ, Ngũ Hồ Minh ta chịu nỗi oan thấu trời, một khi rửa sạch, lúc đó Cao Sùng đại ca đã không thể thấy được nữa. Vậy con nói xem các môn phái giang hồ liệu có thấy áy náy lắm không? Chừng đó Triệu Kính ta dẫn dắt các phái diệt gọn Quỷ Cốc, vừa có oai phong vừa có đức độ, còn nhận thêm được sự áy náy của các phái.
39:12
Lúc này mà chọn một minh chủ võ lâm, ngoài ta ra thì còn ai được. Nghĩa phụ, sao người lại thông minh đến thế? Dù là Gia Cát Vũ Hầu tái thế gặp phải mưu trí của người chắc chỉ đành thấy hổ thẹn không bằng. Thằng nhóc tinh ranh này dẻo miệng thật, chỉ biết dỗ dành cho ta vui. Ngón trò vặt vãnh của ta sao dám so sánh với bậc tiền nhân chứ. Chỉ là còn Quỷ háo sắc tới nay vẫn bặt tin, theo lý mà nói Vu Khâu Phong ắt không phải đối thủ của hắn. Tên này đánh hơi được mùi bất thường nên thừa cơ nấp đi. Không sao, giờ môn phái võ lâm toàn thiên hạ giúp ta tìm các ngươi, để xem các ngươi trốn được đi đâu. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪
41:12
♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: