MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP11 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP11 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 674

Number of words: 4633

Number of symbols: 15845

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 11= Báo cáo sư phụ, công việc tu sửa bia Ngũ Hồ đều thuận lợi, mấy hôm nữa đại hội anh hùng sẽ diễn ra ở đây bia Ngũ Hồ lại lần nữa chứng kiến sư phụ ngồi lên ngôi minh chủ võ lâm, đúng là đời đời giang hồ đều có truyền kỳ. Gì mà minh chủ võ lâm, Cao mỗ tận tâm tận lực là vì cơ nghiệp tổ tiên để lại, sự được mất của bản thân có đáng gì đâu. Vâng. Ôn Khách Hành, ngài lại lên cơn điên gì thế? Ta điên mới là bình thường, không điên trái lại các ngươi càng kinh hồn bạt vía. Sao ngài lại vô cớ giết Bạch vô thường vào đúng ngay lúc này? Vì sao lại để các cô nương của ta đi lan truyền nửa bài ca dao quỷ núi Thanh Nhai? Rốt cuộc trong đầu ngài đang nghĩ gì vậy? Đừng xem sự nhẫn nhịn là dung túng. Ôn Khách Hành! Xin cốc chủ bớt giận, chủ nhân quan tâm ắt loạn. Bọn ta cũng chỉ quan tâm cốc chủ thôi, muốn vì ngài mà cống hiến tốt hơn nữa. Thiên Xảo, ngươi đứng lên. Ngươi sợ ngài ta chứ gì.
03:25
Ta không sợ. Quỷ hỉ tang, ngươi lui đi, bản tọa có việc căn dặn riêng Diễm quỷ. Ôn Khách Hành, giờ ngài đủ lông đủ cánh rồi phải không? Chủ nhân. Đứng lên đi. Cốc chủ, Diễm quỷ to gan xin ngài tha thứ cho sự vô lễ của chủ nhân. Mọi việc làm của ngài đều có hàm ý sâu xa, bọn ta chỉ cần tuân theo. Hàm ý sâu xa. Ta chỉ là tự dưng muốn giết người, có hàm ý sâu xa gì? Quỷ vô thường không lo yên phận, rục rịch ngóc đầu, ngài giết cánh tay đắc lực của hắn, Bạch vô thường là để răn đe cảnh cáo. Diễm quỷ, ngươi có biết kẻ đoán ý bề trên thường sẽ có kết cục thế nào không? Vì lợi ích riêng của mình mới là đoán ý bề trên, thuộc hạ hết mực trung thành, chỉ muốn ra sức làm việc cho cốc chủ và chủ nhân, thuộc hạ không thẹn với lòng. Ngươi yên tâm, mọi việc đều trong tầm kiểm soát của ta. Bản tọa còn việc khác cần ngươi làm. Vâng, thuộc hạ nghe lệnh. Thuật dịch dung của ngươi có phải học từ Tứ Quý sơn trang? Phải. Vậy ngươi từng đến đó chưa? Chưa ạ. Hồi nhỏ thuộc hạ có một cơ duyên ngẫu nhiên được gặp một dị nhân giang hồ, ban ơn cho cơm. Tiền bối đó thương cho thuộc hạ bị hủy hoại dung mạo
05:27
nên truyền thụ cho thuật dịch dung. Chỉ có thế thôi. Người này chính là trang chủ Tứ Quý sơn trang Tần Hoài Chương. Chính là Tần tiền bối. Nghe nói Tứ Quý sơn trang là nơi quanh năm hoa nở rộ, rất tươi đẹp. Ngươi và Tần Hoài Chương đã có duyên quen biết vậy sao không tới đó dạo chơi? Thuộc hạ đã vào quỷ đạo thì sẽ không lưu luyến thế gian phồn hoa nữa, chỉ muốn một lòng tận trung với Quỷ Cốc, tận trung với cốc chủ. Đúng, chúng ta là quỷ. Quỷ gặp ánh sáng sẽ bị tan thành tro bụi. Thiên hạ rộng lớn, giờ Chu mỗ một thân một mình, nơi nào cũng đi được. Cần chi ở lại đây xem mấy tên hề nhảy nhót lên bục hát kịch. (Phái Nhạc Dương) Chẳng lẽ nửa đời trước ta xem chưa chán sao? Bao nhiêu năm nay ta muốn gì chứ? (Canh ba đêm nay ra hồ sen hậu viện - Tự) Lén la lén lút đi đâu vậy? Ta… ta đói bụng không ngủ được, muốn tìm đồ ăn. Không được à? Được, tất nhiên là được. Ngày sau Trương công tử làm chưởng môn phái Nhạc Dương muốn làm gì thì cứ việc làm.
09:10
Nhưng đó là chuyện sau này. Trương công tử muốn ăn gì để ta đi nói với nhà bếp, công tử về phòng đợi trước đi. Không cần phiền thế đâu, ta tới bếp tìm đại ít cơm thừa là được. Nếu công tử không về, ta chỉ đành đi tìm sư phụ. Tương tỷ tỷ, tỷ cũng tới à. Nửa đêm canh ba lượn lờ gì đó? Sư phụ và Ôn thúc đâu? Không phải sư phụ bảo tỷ tới đón ta à? Đón ngươi? Tương tỷ tỷ, ta từng gặp người đó. Hắn là người làm việc vặt trong nội viện. Hóa ra là người của sư phụ. Ta đến rồi, sư phụ đâu? Cô có quan hệ gì với Diễm quỷ? Liên quan gì đến cô? Tiểu tử ngốc mau đi. Tương tỷ tỷ. Mau đi! Nha đầu thối. Tương tỷ tỷ. Thành Lĩnh. Lão Tần, cắt đuôi. Đi hết một vòng cuối cùng vẫn chẳng có gì. Chu Tử Thư à Chu Tử Thư, cả đời ngươi tự xưng là thông minh, chẳng lẽ ngươi liều cái mạng già rời khỏi Thiên Song là để bản thân mình chết chìm trong rượu chè sao? Người ngu trên đời có hằng hà sa số, có ai ngu ngốc hơn ngươi đâu. Đừng động vào ta! Thành Lĩnh. Sao rồi, tìm ra không? Không. Qua bên kia tìm. Được. - Vài người qua bên kia đi. - Các người qua bên đó. Được. Ôn công tử, thất lễ rồi. Bọn ta đang truy lùng một tên trộm, không biết Ôn công tử có thấy một nam nhân
12:36
tay ôm đàn tỳ bà không? Có lẽ cũng không ôm đàn tỳ bà. Ý ngươi là Mị khúc Tần Tùng? Tốt quá, công tử biết kẻ này. Là thế này, hắn và một tên khác bắt cóc Trương Thành Lĩnh tiểu công tử của bọn ta. Nhưng bọn ta đã nhờ thành chủ phong tỏa toàn thành, mong Ôn công tử giúp cho. Ta khuyên ngươi thức thời một chút, nói ra tung tích Lưu Ly Giáp để khỏi bị giày vò thân xác. Mụ đàn ông, sao mà không biết thương hoa tiếc ngọc gì hết vậy. Tiểu ca ca non nớt thế này chịu nỗi đau thân xác là không tuấn tú nữa đâu. Tiểu ca ca, ngươi có thấy khó chịu không? Hay ta thổi cho ngươi. Đồ nữ nhân thối không biết xấu hổ, đừng chạm vào ta! Ta cứ chạm đấy. Đám chó con này bám theo sát sao thật, sao ba kẻ đó mãi không tới tiếp ứng? Đồng bọn của ngươi bắt người đi đâu rồi? Ngươi tự nói hay để ta phải ép ra đáp án? Tiểu ca ca, giờ chịu nói chưa? Cô giết ta đi. Không giao ra Lưu Ly Giáp mà ngươi còn muốn chết. Tiểu bảo bối, giết ngươi thì hời cho ngươi quá. Tỷ tỷ đây có cả trăm cách còn thê thảm hơn cả giết ngươi.
15:15
Cô có thôi không hả? Ả điếm lẳng lơ. Chủ nhân không có kiên nhẫn chờ cô làm xong cả trăm cách đâu. Tiểu tử này trông yếu đuối vậy mà cũng cứng rắn thật. Ép bà đây sử dụng thủ đoạn thật sự đi! Thằng nhãi nhỏ thế này, đừng có khéo quá hóa vụng làm nó ngỏm luôn, hai chúng ta phải bị chôn cùng đấy. Bỏ đó đi, để ta. Cô đi xem thử Tưởng Lão Quái đi tiếp ứng lão Tần sao lâu thế vẫn chưa về. Ta không đi đâu. Ta chả thèm quan tâm hai tên nam nhân thối đó sống chết ra sao. Ta muốn xem thử cô có bản lĩnh thực thụ gì. Vậy thì lấy chậu nước, đem một xấp giấy tuyên* tới đây. [*Giấy dùng để viết và vẽ thư pháp, hội họa Trung Hoa] Bàn tay đàn tỳ bà của ngươi xem như bỏ đi rồi. Trước đây có một tên tự nhận là gan góc, ta cũng hỏi hắn một câu, hắn cũng không chịu trả lời. Hết cách, ta chỉ đành từng tấc một vặn gãy hết xương khắp người hắn, từ từ ép ra đáp án câu hỏi. Cha ta nói với ta là con người có tổng cộng 206 cái xương. Hình như vặn gãy được hơn 80 cái
17:07
là tên đó đã khai rồi. Tần Tùng, giờ ngươi nói ta biết, đồng bọn ngươi bắt người đi đâu rồi? Sao nào? Không cần mấy chiêu hành hạ phô trương của cô, một chậu nước, một xấp giấy, bà đây chưa thấy tên hảo hán thành danh nào chịu nổi cực hành này. Bái phục. Bái phục đó mụ đàn ông. Quả nhiên là không hiểm độc không phải trượng phu. So với cô, tỷ tỷ đây đúng là gặp phải cao thủ rồi. Sao nào, muốn nói chưa? Ta nói. Lưu Ly Giáp ở… Lưu Ly Giáp. Ngươi nói gì? Các người còn chiêu gì cứ dùng hết đi. Xem ta có chịu nổi không. Cha ta là Kính Hồ đại hiệp Trương Ngọc Sâm, ông ấy không có đứa con nào vô dụng cả. Kẻ nào đó? Lại dám đối địch với tứ đại thích khách. Một đám bọ cạp thối cũng dám đòi biết tên ta sao. Ngươi biết Độc Hạt? Biết. Ông đây là tổ tông ngươi. Sư phụ. Sao ngươi về một mình thế, lão Tần đâu? Ta không tìm thấy lão Tần. Vết thương đóng đinh đáng chết này. Không được, ta không có sức kéo dài lâu, phải tốc chiến tốc thắng. Sao tiểu tử này lại ở đây? Đừng phí lời, giết hắn trước rồi tính. Sư phụ. Rốt cuộc ngươi là ai? Các hạ đã biết sự tồn tại của Độc Hạt thì chắc chắn là biết
20:15
người Hạt vương muốn giết, thứ ngài ấy muốn có, không ai cản được. Khéo vậy. Người ta đây muốn giết, thứ ta muốn có, thiên hạ cũng không ai cản được. Tưởng Lão Quái. Sư phụ. Đừng sợ, có ta đây. Hắn đã thế suy sức yếu rồi, chúng ta cùng lên. Bắt sống. Mối thù của Tần Tùng và Tưởng Lão Quái bà đây phải trả từng chút một. Chàng tuấn tú, tỷ tỷ cho ngươi cảm nhận chút thế nào gọi là muốn sống không được, muốn chết không xong. Ôn thúc. Là ai đả thương huynh? Ôn thúc, bọn họ bắt ta đi, còn đả thương sư phụ. Không cần hiếu chiến. Đưa Thành Lĩnh đi quan trọng hơn. Không được. Kẻ tổn thương huynh ta ắt xé xác chúng ra muôn mảnh! Đi. Sư phụ. Mấy... mấy thứ này là gì? Đừng sợ. Đưa Thành Lĩnh đi. Huynh không đi cũng được. Được chết cùng huynh cũng xem như kết cục tốt lành. Ai muốn chết chung với huynh? Cùng vào sinh ra tử với nhau, hai vị đúng là có nhã hứng. Đại giá quang lâm, thất lễ không đón từ xa. Là hai tên cẩu tặc này giết lão Tưởng, phế lão Tần. Mình không giỏi bằng ai, làm bẽ mặt chủ nhân mà còn mặt dày lên tiếng à. Chu thủ lĩnh,
23:19
ngươi không định giới thiệu người bạn đồng sinh cộng tử bên cạnh mình sao? Ngươi là ai, vì sao sai người bắt Thành Lĩnh đi? Người bạn này muốn biết thân phận của ta cũng được thôi, chỉ là ngươi phải nói ta biết trước, ngươi là ai? Hay là chúng ta đánh cược xem, người thua phải nói cho người thắng biết rốt cuộc mình là ai. Kẻ này còn lắm lời hơn cả huynh. Đại vương, chúng là ai? Một tên là chủ nhân Thiên Song, một tên là thủ lĩnh ác quỷ. Quỷ chủ. Hai tên ma đầu này sao lại đi chung chứ. Đại ca. Không sao. Huynh đừng sốt ruột kẻo hại thân. Tứ đại thích khách lại dám mạo hiểm bắt Thành Lĩnh đi, chắc chắn là để tra hỏi tung tích Lưu Ly Giáp. Chỉ cần Thành Lĩnh không nói thì chắc sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Được rồi. Sư phụ, Ôn thúc, hai người đều tới cứu con. Tương tỷ tỷ quả nhiên không lừa con, hai người không bỏ lại con. Tiểu tử ngốc, cậu gọi ta là Ôn thúc lại gọi huynh ấy là sư phụ, thế chẳng phải là ta nhỏ hơn huynh ấy sao. Chẳng lẽ ta không lớn hơn huynh à? Tứ đại thích khách hành hạ cậu như vậy mà còn không khóc, sao gặp bọn ta thì lại thế này? Thôi nào, ra dáng một nam tử hán đi.
25:25
Họ hành hạ con, con thà chết không khuất phục, chỉ khi gặp hai người con mới… Sư phụ, Ôn thúc, con có rất nhiều điều muốn nói với hai người. Thơm thật. A Tự. Thành Lĩnh, đói rồi phải không? Ăn trước đi. Sư phụ, con biết chỉ có hai người thật lòng tốt với con. Tiểu tử ngốc, mấy bá bá kia cũng tốt với cậu lắm mà. Ta nghe nói Cao Sùng muốn hứa gả con gái độc nhất cho cậu. Ôn mỗ không có con gái đâu, chỉ có A Tương thôi. Ta thì không sao cả, chỉ sợ cậu chịu không nổi. Họ chỉ muốn con giao ra Lưu Ly Giáp, không ai thật lòng quan tâm đến con và mối thù của nhà con. Lúc đầu con còn tưởng họ thật sự xem con như con cháu, sau đó con mới hiểu họ không xem cha con là huynh đệ thì sao xem con là người nhà được. Tiểu tử ngốc, sao lại nói thế? Cao bá bá hoàn toàn không vội trả thù, trái lại bận rộn lấy việc này làm cái cớ để tổ chức đại hội anh hùng. Kể từ khi con tới phái Nhạc Dương, không ai thật sự quan tâm đến con, không ai hỏi con muốn gì. Vậy cậu muốn gì? Con muốn học võ công thật giỏi, con muốn tự tay trả thù. Con không muốn làm đứa vô dụng nữa, chỉ có thể để người ta hy sinh bản thân bảo vệ con. Con cũng muốn tiếp tục kế thừa và truyền lại phái Kính Hồ. Đó là tâm nguyện của cha và các ca ca. Thành Lĩnh, cậu nghi kỵ Ngũ Hồ Minh đến vậy,
27:11
có chuyện gì bọn ta không biết phải không? Cậu có chịu nói ra không? Cậu ăn trước đi, không cần nói vội. Không. Sư phụ, Ôn thúc, hôm đó khi nhà con gặp chuyện cha con không kịp nói thêm gì, chỉ dặn dò con một câu đừng tin tưởng bất cứ ai, ai cũng không được tin. Nhưng sư phụ, Ôn thúc, con tin hai người. Thằng bé ngốc, đừng vội tin tưởng bất cứ ai. Sư phụ, con mà tin người sớm hơn thì tốt rồi. Lúc đó bá bá ngư dân không biết ân oán của cha con và Ngũ Hồ Minh nên muốn đưa con tới chỗ Triệu Kính bá bá. Lúc đó con cũng không biết nên làm sao, cũng không biết nên tin ai. Sư phụ, xin lỗi, lúc đầu con đã nên tin người. Lưu Ly Giáp ở trên người con. Lúc đó tình thế cấp bách, cha chỉ đành rạch bụng con giấu ngọc giáp vào trong đó. Vết thương lành rồi, nó vẫn luôn ở trong người con. Giờ con moi ra cho người. Tiểu tử ngốc, ta có nói là muốn nó sao? Tiểu tử ngốc, vội gì chứ. Lời phải từ từ nói, người phải từ từ bình phẩm. Cha cậu cẩn trọng đến vậy chắc chắn là đoán ra dù lão Lý có đưa cậu tới tay mấy huynh đệ Ngũ Hồ Minh bình an thì cũng không tránh khỏi lớp lớp kiểm tra. Xem ra ông ấy đã mất niềm tin
28:45
vào mấy huynh đệ kết nghĩa lâu rồi. Phải, người ngoài không biết họ đã trở mặt nhiều năm. Cậu có biết tại sao ông ấy lại trở mặt với mấy huynh đệ này không? Con biết, ông ấy đưa con một lá thư. Thư đâu? Con giấu dưới chân tượng Phật ở miếu hoang rồi. Còn tưởng cậu là tiểu tử ngốc thật, không ngờ cũng mưu mô lắm. Tình cảnh lúc đó mà cậu vẫn giấu đồ đi được. Cha con nói lá thư này ngoài người nhận ra thì không được rơi vào tay bất kì ai. Lúc đó con không biết nên làm sao nên lúc giả vờ đi nhà xí đã giấu nó đi, nghĩ bụng thực sự không được nữa thì con gửi tin miệng cho người nhận thư trước. Người nhận thư là ai? Cậu có nhớ nội dung thư không? Người nhận thư là Kiếm Tiên tiền bối núi Trường Minh. Trong thư đại khái nói là Cao, Triệu, Lục, Trương, Thẩm của Ngũ Hồ Minh, họ vốn là bạn thân của Dung Huyền Dung bá bá. Sở dĩ Dung bá bá sa vào tà đạo là lỗi của năm huynh đệ đó. Một lần nọ họ vì tranh chấp Lục Hợp tâm pháp, sáu người luận kiếm, Dung bá bá tỉ võ tuy thắng nhưng lại trúng kịch độc. Sau đó thì phát điên, nguyên do là có người bôi độc lên binh khí. Sau đó thì sao? Sau đó Dung bá bá tẩu hỏa nhập ma, năm huynh đệ vốn là không thể thoái thác trách nhiệm. Khi Dung bá bá bị thiên hạ vây đánh mọi người đều không đứng ra.
30:17
Cha con vốn là muốn đi tới núi Thanh Nhai đồng sinh cộng tử với Dung bá bá nhưng lại bị thái sư phụ đánh gãy chân, nhốt trong nhà, mãi đến khi sự việc muộn màng, chỉ đành ôm nuối tiếc hết đời. Vậy kẻ bôi độc lên binh khí là ai? Con… con không biết. Nhưng thanh kiếm đó là của Cao bá bá. (Bài vị vong đệ Trương công, húy Ngọc Sâm) (Bài vị cố tiên huynh Duyệt công, húy Như Ngọc) Ngọc Sâm, xin lỗi đệ. (Bài vị vong đệ Trương công, húy Ngọc Sâm) Ta để con trai đệ bị bắt mất rồi. Ta ráng chịu đựng 20 năm vì muốn chờ tới ngày chân tướng phơi bày. Nhưng kết quả lại chỉ nhận được hết tin báo tử này đến tin báo tử kia. Tri giao một đời đã rơi rụng hết. Gì mà minh chủ Ngũ Hồ, võ lâm chí tôn, đó toàn là hư danh. Ta giải thích với họ nhưng có ai biết điều lòng ta thật sự nghĩ là gì đâu. Họ không tin ta thì cũng đành nhưng sao đệ lại không tin ta chứ. (Bài vị vong đệ Trương công, húy Ngọc Sâm) Hậu nhân của chúng ta đều đã lớn bằng lúc chúng ta vừa quen nhau. Giờ ta già rồi
32:45
nhưng mọi người lại chết hết. Dung đại ca, chuyện hối hận nhất trong đời ta là quen biết huynh! (Bài vị cố tiên huynh Dung công, húy Huyền) Ngọc Sâm à, Thái Xung, (Bài vị vong đệ Lục công, húy Thái Xung) thiết nghĩ dưới suối vàng hai người đã gặp nhau rồi. Chắc đang mắng ta nhỉ. Hai người cứ mắng đi. A Tự, cho ta xin ngụm rượu đi. Đưa huynh ấy. Sư phụ, Ôn thúc, hai người cãi nhau sao? Đừng… đừng giận mà. Bạn thân với nhau có gì mà không nói rõ được chứ. Ôn thúc, thúc mau dỗ dành sư phụ đi. Con người sư phụ trông lạnh lùng thế thôi chứ mềm lòng lắm. Thúc dỗ tí là ổn thôi. Không phải thúc dạy con đó sao, liệt nữ sợ kẻ đeo bám. Im đi. Huynh dạy nó mấy thứ linh tinh gì vậy. Ai mềm lòng? Nhóc con nói vớ vẩn. Sư phụ, con hiểu mà, người mềm lòng nhất. Người nói con nghe, Ôn thúc đắc tội người thế nào, con tạ lỗi thay thúc ấy. Hai người đừng xích mích nữa. Được rồi. Phái Nhạc Dương canh phòng nghiêm ngặt, tứ đại thích khách bắt cậu đi thế nào? Con… con nhận được một lá thư
35:40
bảo là canh ba tới hồ sen nói chuyện. Được Tương tỷ tỷ giúp đỡ, con tránh được lính canh dọc đường. Sư phụ, lá thư đề tên chữ “Tự” con mới tin đó. Lẽ nào không phải người? Tất nhiên không phải ta. Giờ ở ngoài rất nguy hiểm, cậu ở lại phái Nhạc Dương mới an toàn nhất. Nội thương của huynh lại tái phát à. Nội thương. Nội thương gì? Sư phụ, người sao vậy? Phải, nếu không nhờ nội thương, cao thủ như A Tự ta làm gì có cơ hội dốc sức. Thành Lĩnh, cậu có biết lần đầu ta gặp sư phụ cậu thì đã dựa vào căn cốt độc nhất vô nhị của huynh ấy để phán đoán chắc chắn huynh ấy dịch dung. Dưới lớp mặt nạ kẻ bệnh tật là một tuyệt thế cao thủ. Ba hoa khoác lác. Sao ta lại ba hoa khoác lác chứ. Tuyệt kỹ nhìn nhận người nhờ xương cốt của ta là bản lĩnh hàng đầu thật đấy. Ôn thúc, thúc lợi hại thật. Con mãi không nhận ra sư phụ đã dịch dung. Cả đời Ôn mỗ chưa từng nhìn lầm. Rất nhiều năm trước ta thấy một thi thể đầu tóc rối tung, cùng với gương mặt thương tích chằng chịt bị một cây thương dài cắm từ trước ngực ra sau lưng, xuyên qua dưới xương Hồ Điệp. Ta lại nhìn thêm vài lần, phán đoán ra người này khi còn sống chắc chắn là tuyệt thế mỹ nhân. Sau đó cậu đoán xem thế nào?
37:37
Chuyện quá khứ hãy cho qua đi. Huynh cũng bớt đau thương. Lão Ôn, rốt cuộc huynh là người thế nào? Ta là người thế nào? Ta là Ôn tốt bụng. Làm việc thiện tích đức, thương người nghèo, xót kẻ yếu. Dạt dào lòng tốt, nhiều tiền, lắm mỹ nhân. Bước qua vạn bụi hoa có thể hái ngàn đóa. Sư phụ, uống tí cho đỡ. Thành Lĩnh, cậu thật lòng thật dạ muốn bái ta làm thầy sao? Vâng, sư phụ. Chúng ta bèo nước gặp nhau, đa tạ đã tin tưởng như vậy, chỉ có lấy lòng thành báo đáp. Nhưng cậu nghe ta nói hết rốt cuộc ta là ai rồi hẵng quyết định cũng không muộn. Tên thật của ta là Chu Tử Thư, trang chủ đương nhiệm của Tứ Quý sơn trang, cũng là đời cuối cùng của sơn trang. Trang chủ tiền nhiệm Tần Hoài Chương là ân sư truyền thụ cho ta. Bản môn vốn nổi danh giang hồ là bốn mùa hoa nở không ngớt, chuyện Cửu Châu biết tận tường. Nhưng giờ trên giang hồ chẳng còn mấy người biết đến cái tên Tứ Quý sơn trang nữa. Đều do một suy nghĩ sai lầm của ta, lỗi do ta vô dụng. Năm ta 16 tuổi gia sư đột ngột bệnh nặng qua đời.
39:34
ta chẳng thể giữ vững uy danh Tứ Quý sơn trang nên đem theo tinh nhuệ của bản môn đi nhờ cậy tiết độ sứ Tấn Châu mà Chu gia đời đời cống hiến, lấy đó làm căn cơ lập nên Thiên Song. Không ngờ để thuộc hạ cũ của sơn trang đi theo ta toàn bộ rơi vào cảnh làm tay sai cho quyền lực. Tám mươi mốt thuộc hạ cũ của sơn trang lần lượt rụng rơi, đến cuối cùng chỉ còn mình ta. Chu thủ lĩnh là chỉ thủ lĩnh Thiên Song? Phải. Đó là lý do Độc Hạt nhận ra ta, ta cũng biết cứ điểm của chúng. Sư phụ, Độc Hạt… Độc Hạt là gì? Độc Hạt là một tổ chức ám sát có mạng lưới phức tạp, thần bí khó lường ở vùng Giang Nam. Tứ đại thích khách bắt cậu đi chính là một trong những con át chủ bài của Độc Hạt. Nhưng thế lực của chúng không chỉ có thế. Mấy năm trước Thiên Song muốn mở rộng thế lực đến Giang Nam, đã mấy lần xung đột với Độc Hạt. Thế lực của Độc Hạt ở Giang Nam không thua gì Thiên Song ở Tây Bắc. Vậy Thiên Song của sư phụ cũng là tổ chức ám sát sao? Không phải là Thiên Song của ta nữa.
41:07
Giờ ta cũng chỉ là một thường dân. Chu mỗ nửa đời lênh đênh, từng làm chuyện trái lòng, giết người không muốn giết. Vốn là định phiêu bạt chân trời, khi nào chết thì chôn, không ngờ hóa ra ông trời lại có sắp đặt khác cho vận mệnh Chu mỗ. Giờ cậu biết ta là ai rồi, có còn muốn bái ta làm thầy không? Con bằng lòng, tất nhiên là bằng lòng. Sư phụ, dù người có nhận con hay không, lòng con từ lâu đã nhận người chính là sư phụ con. Tiểu tử ngốc, đã nhận rồi còn không mau gạo nấu thành cơm. Khấu đầu đi. Mau lên. Sư phụ ở trên cao, xin nhận một lạy của đồ nhi. Được, sau khi con nhập môn thì sẽ là đệ tử đích truyền đời thứ sáu của bản môn, Tứ Quý sơn trang có được trò giỏi như con kế thừa không dứt, sư phụ… sư phụ đây rất vui mừng. Cảm ơn sư phụ. Sư phụ, con cũng rất vui, rất rất vui. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪
43:24
♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪
44:32
♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: