MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP22 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP22 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 814

Number of words: 5387

Number of symbols: 18440

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 22= Chủ nhân, mình ăn tiệm này đi, tiệm này ngon. Thiếu gia tốt bụng, thiếu phu nhân xinh đẹp, cho miếng cơm với, làm ơn làm phước. Cảm ơn thiếu gia, cảm ơn. Lão đây chúc hai người răng long đầu bạc, sớm sinh quý tử. Ông đừng nói linh tinh. Cho ông đó. Đúng là yêu ai yêu cả lối đi đường về. A Tương, không phải cô nói mấy tên làm việc thiện tích đức toàn là kẻ ngốc à. Là ai cảm hóa cô vậy? Ngươi không phải người tốt. Chủ nhân, chúng ta đi. Chu huynh, ngại quá. A Tương cô ấy miệng cứng lòng mềm, Chu tiên sinh, huynh đừng chê cười cô ấy. Tào đại ca, huynh… huynh và Cố Tương tỷ tỷ... Đừng vui mừng sớm quá. Xem Ôn thúc con đi, mặt dài thườn thượt luôn rồi kìa. Tào công tử, còn một trận chiến ác liệt đang chờ huynh đấy. (Quán trọ Bồng Lai) Ngon quá. Sao ngươi vẫn ở cùng tên ngốc này vậy?
03:27
Thì ngài vẫn ở cùng hai tên ngốc này đấy thôi. Tào công tử, ta thấy sắc mặt huynh có vẻ là bị thương chưa khỏi. Đừng, đừng, đừng, huynh gọi ta Úy Ninh là được rồi. Lúc trước ta bị ám khí của Đào Hồng Lục Liễu đả thương độc chưa hết hẳn, may mà có A Tương tận tình chăm sóc, giờ đã không đáng lo nữa. Ta chỉ cần về núi Thanh Phong từ từ loại trừ chất độc còn sót lại là ổn. Cố Tương, ngươi đi theo ta lâu vậy, sao ta không biết ngươi có kỹ năng tận tình chăm sóc thế? Lão Ôn. Thôi bỏ đi, đưa tay ra đây. Mau lên. Ôn công tử tinh thông y thuật, vừa hay có thể góp sức. Đào Hồng Lục Liễu vừa chính vừa tà, Úy Ninh tiểu huynh đệ sao lại nảy sinh xung đột với họ? Hai lão yêu quái đó đột nhập phái Nhạc Dương bắt Cao Tiểu Liên đi mất. Ngay hôm đại hội anh hùng đấy. Sau đó xảy ra nhiều chuyện lắm, mọi người không biết đâu. Không biết giờ Tiểu Liên tỷ sao nữa. Nghe nói là không rõ tung tích. Triệu bá bá và Thẩm thúc thúc không đi tìm sao? Con yên tâm, ngày nào họ không có được Lưu Ly Giáp thì sẽ không làm gì Cao tiểu thư đâu. Thành Lĩnh, Cao Tiểu Liên suýt là thành thê tử ngươi, ngươi sẽ không bỏ mặc tỷ ấy đấy chứ.
05:03
Tương tỷ tỷ. Ngươi đỏ mặt cái gì, Đặng Khoan kia đã mất rồi, không ai giành với ngươi đâu. Đặng Khoan? Có phải đồ đệ Cao Sùng không? Phải, ta nói với ngài rồi mà, Đặng Khoan đó vốn là có hôn ước với Tiểu Liên tỷ, sau đó đại hiệp mít ướt vừa xuất hiện thì đã cuỗm mất tỷ ấy. Tương tỷ tỷ. Cô nói hắn mất rồi. Từ sau đại hội anh hùng thì đã biến mất, chắc là chết rồi. Loại trừ chất độc còn sót lại cần tốn công sức, A Tự, huynh đi với ta tới tiệm thuốc. - Không phiền công tử đâu. - Ngồi xuống. Huynh đưa ta phương thuốc là được rồi. A Tương. Không sao, không sao. Dần dần rồi huynh sẽ biết cách chung sống với họ. A Tự, chúng ta cùng nghĩ về một chuyện phải không? Đặng Khoan đó là người trong đại hội võ lâm tố cáo Cao Sùng cấu kết với người của Quỷ Cốc. Lúc đầu ta chỉ cho rằng hắn là một đồ đệ bình thường nhưng không ngờ hắn lại có hôn ước với con gái duy nhất của Cao Sùng, sau này ắt sẽ kế thừa sự nghiệp và vị trí minh chủ võ lâm của Cao Sùng. Ta thật sự không nghĩ ra người đứng sau hắn rốt cuộc đã dùng vốn liếng gì xách động hắn làm phản. Cũng có thể là chúng ta nghĩ sai hoàn toàn. Đặng Khoan đó vốn là nói thật, hắn muốn đại nghĩa diệt thân thật thì sao?
06:34
Không thể nào. Thành Lĩnh đã giao ra Lưu Ly Giáp thì không còn giá trị gì với Cao Sùng nữa, sao ông ta phải lấy con gái duy nhất làm vốn liếng để lôi kéo một cô nhi. Ông ta đã tuyên bố chuyện này trong đại hội võ lâm thì ắt không thể nuốt lời. Muốn nuốt lời cũng dễ thôi. Sau khi mua chuộc lòng người nếu Thành Lĩnh chết chẳng lẽ Cao Tiểu Liên sẽ gả cho tấm bài vị sao? Hai vị đại gia, trông hai người ăn mặc đẹp đẽ, ắt là công tử nhà giàu, xin cho kẻ ăn mày này miếng cơm đi. Ta sắp chết đói rồi. Tên ăn xin này, không dụi mắt cho sạch, lừa gạt cả ta luôn. Ngươi không biết đại gia đây cũng gần như được xem là chung ngành với ngươi sao? Thẩm đại hiệp. Oan gia ngõ hẹp nhỉ. Cẩn thận! A Tương, ăn thêm miếng đi. Tương tỷ tỷ, vậy sau này tỷ về ở kiếm phái Thanh Phong sao? Ta sẽ cùng sư phụ, Ôn thúc về Tứ Quý sơn trang, nhà mẹ tỷ ở đâu? Đại hiệp mít ướt thối tha, ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện à. Ta hỏi ngươi đáp là được. Ta hỏi ngươi, mấy hôm nay ta không ở đây các người đã đi đâu, làm gì? Nói ra nghe thử. Vậy thì nhiều chuyện để nói lắm. Sao, chẳng lẽ Trương tiểu công tử có việc quan trọng?
08:38
A Tương. Trước khi chủ nhân về chúng ta chỉ có thể bốn mắt nhìn nhau, ngươi nói đi, bản cô nương nghe đây. - Ta đâu có tham gia đại hội anh hùng - Tới đây, tới đây. Khoan. Bọn ta chưa gọi món, đem gì lên vậy? Món ăn vặt quán tặng. Còn có chuyện tốt thế sao? Cô không tin à. Vậy ta mở ra cho cô xem nhé. Bọn họ là ai? Mau đưa tên nhóc này đi. Sao ta bỏ mặc muội được. Hắn mà chết là chủ nhân lột da ta mất. Một tên cũng đừng hòng đi. Lên. A Tương, cẩn thận! Trái bốn phải bảy. Hai bốn là vai. Sáu tám là chân. Tiểu tử ngốc, không gặp mấy ngày là có cái nhìn khác hẳn. Đi tiếp Lưu Vân Cửu Cung Bộ đi, đừng có để chúng bắt được. - Cẩn thận! - Cẩn thận! Ngươi ngốc à, đi vào trong làm gì? Ta cũng đâu có muốn, nhưng sư phụ dạy thế mà. Ai bảo ông giúp. Bản lĩnh chả ra sao còn rách việc thêm. Thẩm chưởng môn, đây là Hạt Vĩ Thích, trên đó có độc. Nếu Thẩm chưởng môn tin ta thì uống và bôi thuốc này, nếu không tin ta thì thôi vậy. Đa tạ. Hai vị ở đại hội anh hùng ra tay giúp sức cho đại ca ta, lại cứu cháu ta thoát cảnh vây khốn, Thẩm mỗ vô cùng cảm kích, mà nay được tặng thuốc, hôm khác Thẩm Thận ắt đáp trả ân tình. Hiếm lạ đấy. Ông vẫn còn nhớ tên đại ca Cao Sùng à.
12:13
Lão Ôn. Huynh ấy là đại ca ta một ngày, mãi mãi là đại ca ta. Ôn công tử, Chu tiên sinh, cháu ta Thành Lĩnh ở đâu? Thành Lĩnh ở ngay gần đây, mấy tên thích khách Độc Hạt ra tay tàn độc, ắt hẳn bọn nó cũng gặp nguy hiểm. Không nói nhiều nữa, chúng ta mau đi xem thử. (Quán trọ Bồng Lai) Giết người rồi. Ông lão, mau đi. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Đừng giết ta. Chàng trai, cứu ta với. A Tương. Hắn chỉ là tên ăn mày, muội giết hắn làm gì? Giết hắn thì đã sao? Bên đó. Đi. Lên. - Sư phụ. - Chủ nhân. Trả lại cho ngươi. Chủ nhân. Lão Ôn, đừng giết chúng. Nói muộn mất rồi. Thành Lĩnh. Nha đầu ngốc, ta giết người sao cả người ngươi toàn là máu? Của người khác. Thành Lĩnh. Thẩm thúc thúc, sao thúc ở đây? Một lời khó nói hết. Úy Ninh, các con… sao các con lại đi chung? Thẩm sư thúc, con cũng một lời khó nói hết. Nào. Huynh đừng có sướt mướt thế. A Tương, sao muội lại giận đến thế? Huynh đi đi, đi đi. Huynh đi đi, đi. Ta hỏi huynh, ta giết tên ăn mày đó có sai không?
14:58
Ta không giết hắn chẳng lẽ chờ hắn tới giết ta? Nhưng hắn chưa chắc sẽ… Chưa chắc hắn sẽ giết muội. Nếu có thì sao? Lỡ đâu có thì sao? Tào đại hiệp, ta không giống huynh suốt ngày có sư phụ, sư thúc, sư huynh, sư đệ gì đó cả đống người vây quanh. Nơi ta lớn lên không phải ta giết người thì sẽ bị người ta giết, dù chỉ là xác suất một phần trăm cũng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Nếu không làm thế thì ta vốn chẳng sống được tới hôm nay. A Tương, ta không có ý trách muội, cũng không cảm thấy muội làm sai. Ta lo lão ăn mày đó chỉ là lão ăn mày bình thường, muội giết nhầm người thì sẽ đau lòng lắm. Vớ vẩn. Ta đâu có làm bộ làm tịch như mấy người. Có gì đâu mà buồn, giết nhầm thì giết nhầm vậy. A Tương, chắc chắn muội sẽ buồn, nhất định là sẽ buồn. Muội tốt bụng thế sao lại không buồn cho được, đúng không? Sao huynh biết ta tốt bụng? A Tương, ta không biết muội thì ai biết đây. A Tương, muội chưa từng kể ta nghe chuyện hồi nhỏ của muội. Muội vừa nói nơi muội lớn lên,
16:16
A Tương, sao nơi muội lớn lên lại cực khổ thế? Huynh thì biết quái gì! A Tương. Thành Lĩnh, từ khi con tới Ngũ Hồ Minh Thẩm thúc thúc chưa từng đối xử tốt với con, con có oán hận ta không? Không ạ. Dù con oán trách ta thì cũng không trách con được. Lúc này ta có giải thích sao cũng vô ích, nhưng ta vẫn muốn cho con biết Thẩm thúc thúc không phải là ghét bỏ con, chỉ là hồi hai ca ca con còn nhỏ năm huynh đệ ta tình nghĩa sâu đậm, chúng là những đứa bé ta từng bế, từng chơi đùa. Mỗi lần gặp con ta đều nhớ tới chúng, lòng nhen nhóm hy vọng nếu chúng còn sống thì tốt biết mấy. Thế cũng không có gì sai. Nếu ông trời cho con được chết thay các ca ca, con không biết mình sẽ cảm kích dường nào nữa. Vậy mà đứa vô dụng nhất là con lại sống sót. Thành Lĩnh, ngồi xuống. Thật ra con biết không, đứa giống cha con nhất vẫn là con. Tướng mạo giống, tính cách cũng giống. Cha con là cái tính thật thà, hiếu thảo như vậy đó. Trong các huynh đệ chỉ có cha con tốt bụng, chính trực nhất. Thật sao ạ? Chắc cha không ngốc như con đâu. Ông ấy là đại hiệp một đời đấy.
17:48
Ai cũng nói tính con yếu đuối, sau này chẳng làm nên trò trống gì, là… là hổ phụ sinh ra khuyển tử. Sư phụ. Thành Lĩnh, con bái sư Chu tiên sinh hồi nào vậy? Chu tiên sinh. May nhờ có cậu nhiều lần cứu cháu ta, ân tình với Ngũ Hồ Minh tựa biển sâu, ta thật sự không biết phải cảm tạ thế nào. Không cần cảm tạ. Chỉ cần Thẩm chưởng môn trả lời thành thật vài câu hỏi. Sao Chu tiên sinh lại nói vậy? Cậu có điều thắc mắc Thẩm mỗ ắt sẽ nói hết những điều mình biết. Thành Lĩnh, con hỏi trước đi. Vâng. Thẩm thúc thúc, chúng ta nói trước nhé, thúc muốn thì trả lời, không trả lời cũng được, chỉ là đừng lừa con. Cha con hình như có hiểu lầm gì đó với mọi người, Đặng Khoan sư huynh lại nói Cao bá bá cấu kết Quỷ Cốc giết cha con, chuyện này rốt cuộc là sao? Con à, ta thề với trời Cao bá bá của con thà chết cũng sẽ không làm hại cha con. Dù năm huynh đệ ta có hiểu lầm gì, Người mà Cao bá bá thương nhất vẫn là cha con. Con biết đó, huynh ấy muốn con cưới Tiểu Liên để quán xuyến gia đình, sau này học hết võ công hai nhà, ngày sau chấn hưng kiếm phái Kính Hồ, trở thành đại hiệp một đời, lúc đó theo lẽ đương nhiên vị trí minh chủ Ngũ Hồ cũng sẽ là của con.
19:21
Nhưng con chưa bao giờ muốn mấy thứ này. Thẩm chưởng môn, ngài có hiểu về Đặng Khoan không? Nó là đứa ta dõi theo từ lúc còn bé tí. Vậy trong đại hội anh hùng Đặng Khoan tố cáo sư phụ mình có mấy phần là thật? Không cái nào là thật. Lòng người cách nhau bởi lớp da, sao ngài biết được? Hai mươi năm trước đại ca ta chủ trương hủy Lưu Ly Giáp hoặc là công bố mọi chuyện với thiên hạ, đón nhận sự phán quyết của võ lâm, mấy người bọn ta cực lực phản đối. Vả lại nếu đại ca ta muốn cướp Lưu Ly Giáp trong tay tam ca Lục Thái Xung và tứ ca Trương Ngọc Sâm thì cần gì nhẫn nhịn bao nhiêu năm. Còn ta chỉ cần huynh ấy mở lời là sẽ dâng Lưu Ly Giáp trong tay ta lên bằng hai tay. Nhị ca ta thì trước giờ yếu đuối. Thẩm chưởng môn, ta còn một câu muốn hỏi, trên giang hồ lưu truyền một câu nước Ngũ Hồ, thiên hạ hội tụ, võ lâm chí tôn sẽ là ai. Ai cũng tưởng là Cao minh chủ vì để đoạt ngôi minh chủ võ lâm mà tạo ra và phát tán. Đó cũng không phải do đại ca ta làm. Con người đại ca ta trầm lặng ít nói nhưng trong lòng xem trọng hai chữ tình nghĩa hơn tất thảy. Thứ duy nhất vượt qua hai chữ tình nghĩa chỉ có danh tiếng Ngũ Hồ Minh.
20:41
Vậy ngài có nghĩ ra rốt cuộc Đặng Khoan có lý do gì để hãm hại sư phụ mình không? Mấy ngày nay ta cũng nghĩ mãi không hiểu, cái tính của Khoan Nhi dù nó có chết trăm ngàn lần cũng không thể làm chuyện gì bất lợi cho đại ca ta. Thật không biết nó bị gì mê hoặc nữa mà lại nhẫn tâm cho ân sư của mình một đòn trí mạng. Thành Lĩnh, con trò chuyện với Thẩm chưởng môn đi, ta đi xem thử Ôn thúc con. Chu tiên sinh, ta cũng có một câu hỏi không biết tiên sinh có thể giải đáp không? Ta phát hiện Ôn công tử trông rất giống một cố nhân bọn ta quen. Ôn công tử có phải họ Chân không? Thẩm chưởng môn, ta nghĩ mình không có nghĩa vụ trả lời câu hỏi này. Đúng là vậy. Nhưng người mà ta… Thẩm chưởng môn đang bị thương, nghỉ ngơi cho khỏe trước đi. Còn muốn dọa ta nữa. Nghĩ gì đấy? Ta nghĩ thông suốt rồi. Huynh thông suốt gì? Hành vi của Đặng Khoan có lẽ còn khả năng khác. Đệ có nhớ tên quái thai Long Hiếu nuôi người thuốc kinh tởm như con mình không? Cách khống chế người thuốc có lẽ liên quan đến Nhiếp hồn cổ trong truyền thuyết. Đúng, chúng ta lần lượt ở nghĩa trang, phân đà Độc Hạt, Long Uyên Cốc
22:58
gặp đám người thuốc này. Người thuốc ở nghĩa trang do Quỷ lưỡi dài điều khiển, mấy chuyện lạ này đều có không ít bóng dáng Độc Hạt. A Tự, lúc huynh còn ở Thiên Song đã từng gặp lão đại Độc Hạt chưa? Lão đại Độc Hạt vô cùng bí ẩn, chưa từng lộ mặt. Thẩm Thận không giống như vờ vịt, vậy Triệu Huyền Đức giả heo ăn thịt hổ chính là đại ca Độc Hạt thật sự rồi. Không phải không có khả năng này, chỉ là trong đó còn mấy chỗ ta chưa hiểu ra. Còn một chuyện khác nữa. Chuyện gì? Giờ không phải một chuyện mà là hai chuyện. Chuyện đầu tiên, giả dụ đại ca Độc Hạt là Triệu Kính thì kẻ năm xưa bôi độc Tam Thi lên kiếm Cao Sùng, gián tiếp hại chết phu thê Dung Huyền cũng là Triệu Kính. Còn chuyện thứ hai? Ai là Quỷ lưỡi dài? Có phải cái tên ở nghĩa trang sử dụng hộp tơ Triền Hồn điều khiển người thuốc? Quỷ lưỡi dài ta chỉ biết hắn là một trong thập đại ác quỷ. Đúng, đúng, đúng, hắn là thuộc hạ của Quỷ treo cổ. Sau đó võ công Quỷ treo cổ có tiến bộ nên cho hắn hộp tơ Triền Hồn.
24:37
Chuyện diệt trừ phái Kính Hồ là do hắn cầm đầu. Ra là thế. Vẫn là lão Ôn nhà ta học nhiều biết rộng. Ôn huynh, không đủ nước thì gọi ta nhé. Chủ nhân ta để ta chăm sóc là được, liên quan gì đến huynh? Ta chỉ muốn… Đừng có lấy lòng chủ nhân ta. Huynh đi đi. A Tương. Đi, mau đi. A Tương. Chủ nhân, nước nấu xong rồi. Có gì gọi ta nhé. Vừa nãy suýt là lộ tẩy, nói ra bí mật ta đã biết Quỷ lưỡi dài từ lâu. May mà dường như A Tự không chú ý, nếu huynh ấy biết thân phận của ta, người và quỷ suy cho cùng vẫn không chung đường. Hạt Nhi có một tin tốt, một tin xấu. Đã biết úp mở rồi nhỉ. Tin tốt là mật thám con phái đến Long Uyên Các vô tình tìm được Trương Thành Lĩnh. Quả nhiên hắn ở chung với chủ nhân Thiên Song và ma đầu Quỷ Cốc. Nhưng điều lạ lùng là truyền nhân Kiếm Tiên cũng đi chung với chúng. Còn tin xấu? Long Tước và Long Hiếu đều đã chết. Ta còn tưởng chuyện gì gay go lắm. Khi xưa giữ mạng cho Long Tước là để đề phòng bất trắc, giờ kẻ nên chết đã chết hết rồi, tấm bia chắn này có hay không cũng được. Chỉ là Long Hiếu chết đúng là đáng chúc mừng, đỡ tốn công ta ra tay.
26:37
Nhưng hắn chết thì chìa khóa kho võ sẽ… Lời ta lừa Long Hiếu sao con cũng tin thế. Thật ra 20 năm nay chìa khóa kho võ luôn ở nơi nguy hiểm nhất mà cũng an toàn nhất. Ở Quỷ Cốc. Đây cũng là nguyên do nghĩa phụ luôn muốn diệt Quỷ Cốc. Hạt Nhi có biết thế nào là liên hoàn kế không? Kiếm phái Kính Hồ diệt môn, Tam Bạch sơn trang mất trộm, Ngạo Lai Tử chết đột ngột, mọi việc ta sắp xếp là muốn để người trong giang hồ biết Quỷ Cốc cướp Lưu Ly Giáp. Có điều người tính không bằng trời tính, bị kẻ làm Lưu Ly Giáp giả phá rối tất cả những gì người bố trí. Nhưng may là không cần đợi xong việc mới đổ tội cho Cao Sùng, để hắn không làm được gì, thân bại danh liệt mà chết. Nghĩa phụ, sao người lại hận Cao Sùng đến vậy? Hạt Nhi sao lại hỏi câu này? Con chỉ tò mò thôi. Con thật sự chỉ là tò mò sao? Tò mò. Vậy sao con không tò mò cùng là huynh đệ kết nghĩa mà có người ở tít trên cao tác oai tác quái,
28:29
có người bị giẫm đạp dưới chân, chẳng bằng heo chó. Sao con không tò mò có người được làm đại ca cầm đầu, gọi là tới, đuổi là đi, mà có người chỉ có thể làm tiểu đệ, miễn cưỡng chiều theo. Con tưởng ta là tiểu nhân ích kỷ hám lợi sao? Ta trừ khử Cao Sùng chỉ là vì lòng riêng? Ta nói con hay, Ngũ Hồ Minh trong tay Triệu Kính này mới phát triển rực rỡ, mới rạng rỡ võ lâm được. Nghĩa phụ, xin lỗi, con nói sai rồi, người đừng giận. Con chỉ biết chọc tức ta. Không phải nói dò la được tung tích Trương Thành Lĩnh rồi sao, sau đó thì sao? Mấy người đó võ công cao cường, hành tung bất định, mật thám không dám bám theo sát quá. Nhưng hắn vừa gửi bồ câu truyền tin cho con vừa điều động tất cả gián điệp gần đó cài cắm ở xa tùy cơ hành động. Ba tên đó võ công ai cũng bậc nhất, con sai mấy tên Hạt Tử bình thường thế chẳng phải là bỏ mạng uổng phí sao? Chỉ cần nghĩa phụ cho phép, con sẽ lập tức khởi hành đích thân đi. Con đừng quên hai tên Chu, Ôn kia đã từng toàn thân rút lui trong tay con. Đó là do con e ngại. Thôi bỏ đi, ta tự biết tính toán.
30:22
Hạt Nhi à Hạt Nhi, khi nào con mới bỏ được cái tính làm bừa. Mau trưởng thành đi. Chu… Chu Tự ngươi... nửa đêm nửa hôm một mình ngươi đứng đây làm gì? Ngươi làm ta hết cả hồn. Cô có làm gì mờ ám sao. Sợ gì chứ. Đêm hôm rồi sao lại không ngủ? Trăng sao đêm nay dường chẳng khác, vì ai đứng giữa gió sương này. Đừng có văn vẻ với ta. Thật không hiểu nổi, rượu có gì ngon lành đâu, vừa đắng vừa chát. Nếu cô không uống thì đừng lãng phí đồ ngon. Lúc chủ nhân không vui thì sẽ uống rượu, còn tưởng rượu có gì hay ho lắm, kết quả uống xong vẫn không vui. Vậy là cô không biết rồi. Rượu còn có tên là Vong ưu tán, một vò rượu không giải quyết được nỗi ưu sầu thì hai vò sẽ giải quyết được, không được nữa thì ba, bốn vò. Tiếc là nơi này đồng không mông quạnh chỉ còn mỗi vò này thôi. Sao, cô lại không vui à. Có phải Tào thiếu hiệp kia lại chọc cô giận không? Huynh ấy dám, ta thiến huynh ấy luôn. Một tiểu cô nương đầy đủ mắt mũi miệng mà sao suốt ngày không nói tiếng người vậy. Lão Ôn nói cô do đệ ấy nuôi lớn?
32:24
Bảo sao. Tên bệnh lao, nửa đêm không lo ngủ đi. Sao, bệnh lao của ngươi tái phát à? Phải. Ta nghe chủ nhân nói ngươi không sống được bao lâu nữa, là do ngươi tự làm ra vẻ, thật vậy sao? Cái tên đáng chết này, sao không chịu sống cho tử tế hả. Ngươi mà chết chủ nhân sẽ buồn lắm. Ta lớn từng này rồi mà chưa từng thấy chủ nhân buồn như hôm đó. Khó khăn lắm ngài ấy mới có một người bạn, ngươi không được chết. Ngươi… ngươi mà lăn đùng ra chết để lại mình chủ nhân ta buồn bã là ta… ta xuống suối vàng kéo ngươi lên rồi bóp chết ngươi. Cô mà không phải con gái là một ngày ta đánh cho tám hiệp đấy. Bộ dạng miệng mồm không nói tiếng người này thật giống một người. Giống ai? Giống một người thích nghe lén. Nha đầu. Ngươi lại nói linh tinh gì đó? Chủ nhân, uống rượu đi. Ngài làm gì đấy, lớn vậy rồi mà còn véo tai, đừng véo nữa. Lớn? Ngươi lớn từng nào? Ngươi lấy chồng rồi, có nhà chồng rồi, sinh con, làm mẹ rồi à. Ta muốn véo là véo tùy thích đấy. Rượu. Hết rượu rồi mà ngươi còn đưa ta uống. Ta thấy chỗ này trước đây là kho rượu, mau đi lấy cho ta ít rượu. Mau đi.
34:17
Mau đi đi. Ôn công tử. Tiểu tử thối, con nói hắn biết rồi sao? Con không có, con không nói. Thúc ấy hỏi con có phải thúc họ Chân không, con chỉ nói là con không nói đâu. Thẩm thúc thúc tự đoán ra. Đồ ngu! Lão Ôn, đệ bình tĩnh đi. Ôn công tử, cậu là Diễn Nhi sao? Diễn Nhi, cha mẹ con vẫn khỏe chứ? Một người bị cắt đứt gân tay gân chân, mất đi sự che chở của sư môn, vừa phải chịu sự bức ép của võ lâm chính đạo vừa phải trốn đám tà môn ngoại đạo thù hằn chém giết, sống trong sự kìm kẹp của hai đạo chính tà mà còn phải cắn chặt chữ “nghĩa” chống chọi đến cùng, che giấu chân tướng cho người ông ấy cho là huynh đệ, ông nghĩ ông ấy sống tốt được cỡ nào? Xin lỗi. Quá muộn rồi. Họ đã không còn nghe thấy lời xin lỗi của các người nữa. Lão Ôn, sao vậy? Diễn Nhi. Đừng gọi ta, ông không xứng! Ôn Khách Hành. Sao huynh lại giúp ông ta? Ta đang giúp đệ. Quá muộn rồi. Họ đã chết hết rồi. Chân Diễn cũng chết theo họ rồi. A Tự. Diễn Nhi, cha mẹ con chết thế nào?
36:50
Quá muộn rồi. Quá muộn rồi. Lão Ôn. Nào. Lão Ôn. Xin lỗi. (Lý trạch) Sư phụ, sư thúc sao rồi ạ? Đừng lo, mạch tượng đệ ấy không có gì bất thường, chỉ là không biết vì sao cứ mãi hôn mê bất tỉnh. Chu tiên sinh, ý cậu là Diễn Nhi mắc bệnh gì sao? Thẩm chưởng môn, sư đệ ta tên Ôn Khách Hành. Đệ ấy chọn lấy tên đó để gặp người khác, xin tôn trọng lựa chọn của đệ ấy, gọi đệ ấy bằng cái tên này. Từ khi nào nó đã thành sư đệ cậu? Tôn sư là… Sư phụ là trang chủ Tứ Quý sơn trang. Tôn xưng họ Tần tên Hoài Chương. Là Tần đại ca cứu Diễn Nhi. Khách Hành. Tốt quá. Tốt quá. Ông trời có mắt, nếu đại ca biết được mấy năm qua Khách Hành trưởng thành bên cạnh Tần đại ca thì huynh ấy chắc sẽ vui lắm. Nghe ý ngài là sư phụ với các vị là người quen cũ. Nhưng sao chưa từng nghe sư phụ nhắc tới? Cũng khó trách. Sau trận chiến núi Thanh Nhai Tần đại ca đã đoạn tuyệt với bọn ta, không qua lại nữa, nên bao năm qua bọn ta cũng không biết con trai Như Ngọc ở Tứ Quý sơn trang. Vậy thì lạ rồi.
39:15
Trước nay sư phụ coi trọng bằng hữu, sao lại vô duyên vô cớ tuyệt giao với các vị? Trong đó có hiểu lầm gì không? Cũng không thể nói là hiểu lầm. Sư phụ cậu trách móc bọn ta là có nguyên do của huynh ấy. Chỉ là nguyên nhân kết quả trong đó nói ra dài dòng lắm. Nếu đã thế vãn bối không dám dò hỏi cái sai của sư phụ, Thẩm chưởng môn cũng không cần nói nhiều. Huynh ấy trách bọn ta đứng trước phải trái đúng sai đã không giữ được giới hạn, làm việc bất trung, bất nghĩa. Huynh ấy không trách lầm. Không trách lầm. Là ta đã làm rùa rụt cổ. Là ta có lỗi với huynh đệ. Ta còn mặt mũi gì mà bào chữa chứ. Thẩm Thận này là một kẻ tiểu nhân bất trung, bất nghĩa, bất tài, yếu đuối. Là… là thúc. Là thúc hạ độc hại Dung bá bá sao? Con nói gì? Đồ đệ ta hỏi có phải là Thẩm chưởng môn bôi độc lên kiếm Cao Sùng hại chết Dung Huyền tiền bối không? Thẩm mỗ ngồi nhìn Dung đại ca chịu chết, Như Ngọc gặp nạn, ngậm miệng 20 năm là ta bỉ ổi vô sỉ, ta nhận! Nhưng nếu nói ta ra tay giết hại huynh đệ thì thà chết chứ không làm. Huống hồ vụ oan khuất này khiến đại ca ta ôm hận cả đời. Nếu để ta biết chuyện này do ai làm, dù có liều mạng ta cũng phải giết hắn.
40:46
Ngài không biết? Cho hỏi minh chủ Ngũ Hồ Minh hiện giờ là ai? Ý các người là… Người mà các người nói là Triệu đại hiệp. Cậu nói cho rõ ra. Cậu nói người hạ độc là nhị ca ta. Là ai nói? Là Diễn Nhi nói sao? Nó có chứng cứ không? Cậu gọi nó dậy nói rõ cho ta. Không đâu. Nếu sư đệ ta tỉnh lại mà chịu nói chuyện với các hạ ta ắt sẽ không cản. Không được, ta muốn nói rõ với nó. Thẩm chưởng môn, thứ cho ta nói thẳng. Ngày đó các người làm ngơ nhìn Dung Huyền tiền bối chịu chết, bản tính con người vốn đã ác, không dám miễn cưỡng. Nhưng nếu năm huynh đệ khác họ mấy người có chút lương tâm thì sư đệ ta cũng không tới nỗi nửa đời bơ vơ. Bọn ta đều trọng thương ở núi Thanh Nhai, không rảnh lo việc khác nữa. Không cần phải giải thích với ta. Nửa đêm tỉnh mộng chỉ cần ngài thuyết phục được lương tâm của mình nhân quả báo ứng, mười lần chẳng sai, mấy huynh đệ các người sau cùng cũng gặp thôi. Sự việc đã qua đi rồi. Người cũng đã chết, ta không mong sư đệ ta chịu nỗi khổ tâm ma, thù xưa hận cũ nữa. Xin Thẩm chưởng môn tự ra đi, sau này ngài có bưng tai bịt mắt cũng được, nối giáo cho giặc cũng được, chỉ cần sư đệ ta không muốn gây rắc rối cho ngài, mong là trên giang hồ mãi không gặp lại.
42:29
Thành Lĩnh. Tiễn khách cho sư phụ. Vâng. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪
44:33
♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: