MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP27 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP27 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 736

Number of words: 5090

Number of symbols: 17156

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 27= Chu Tử Thư. Diệp tiền bối, Tử Thư đã chờ ở đây lâu rồi, vất vả cho Diệp tiền bối đi đường bôn ba cực nhọc. Ngươi cố ý giễu cợt ta đó sao? Các hạ đã là bạn chí cốt của Đại Vu, sao lại không tự mình đi nhờ giúp đỡ? Nực cười cho Diệp mỗ ẩn cư trong núi nhiều năm đã thành ếch ngồi đáy giếng, ở trước mặt chủ nhân Thiên Song ra vẻ giao du rộng rãi. Xin lỗi Diệp tiền bối, trước đây thực sự không biết bằng hữu mà người nói là Đại Vu. Mối duyên quen biết của ta và họ kể ra rất dài, Tử Thư có ẩn tình khó nói nên chưa từng nghĩ tới việc đến Nam Cương chạy chữa, đây thật sự là hiểu lầm. Diệp tiền bối vì ta mà không màng vất vả bôn ba ngàn dặm, Tử Thư vô cùng cảm kích, không biết báo đáp sao cho phải. Bớt lắm lời. Ta không hề quan tâm. Diệp mỗ xem như là chuyến này đi uổng công, cũng xem như ta trả nợ ân tình cho Ôn Khách Hành. Giờ ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi biết thân phận của hắn không? Biết. Đệ ấy là con trai Chân Như Ngọc Chân đại hiệp,
05:00
bạn chí cốt của đồ đệ người Dung Huyền và sư phụ ta, là nhị sư đệ thất lạc ta tìm lại được, cũng là tri kỷ cả đời ta. Đồ vô dụng. Uổng cho ngươi là đồ đệ của Tần Hoài Chương, lại bị tiểu tử này lừa bịp không hay biết gì. Ta nói ngươi biết, Ôn Khách Hành là cốc chủ Quỷ Cốc hiện giờ, các môn phái đã nhận được Quần Quỷ Sách, đám ác quỷ này từ nay không còn chỗ lẩn trốn, ngươi tưởng hắn che giấu thân phận ở bên cạnh ngươi lâu vậy là có lòng tốt gì sao? Chỉ là không ngờ phu thê Chân gia một đời hiệp lữ lại nuôi ra một tên súc sinh sa đọa thế. Nhưng biết đâu tên súc sinh này cũng không phải con trai phu thê Chân gia. Đệ ấy phải. Vậy nên ngươi đã biết hắn là quỷ chủ từ lâu. Không sớm lắm. May mà vẫn chưa muộn. Ngươi đã cùng một giuộc với quỷ chủ. Được. Không ngờ Diệp Bạch Y này tung hoành cả đời lại bị hai tên tiểu quỷ lừa cho xoay mòng mòng. Tiền bối, ta cũng không cố ý che giấu. Ta cũng là sau khi vào Long Uyên Các mới phát hiện ra lão Ôn là Chân Diễn. Cho dù thế nào đệ ấy đã thành sư đệ ta trước, sau đó mới vào Quỷ Cốc. Nếu lúc đó bọn ta có thể đón đệ ấy về Tứ Quý sơn trang thì mọi việc phía sau đã không xảy ra.
06:34
Về tình về lý ta đều không thể đứng ngoài cuộc. Về tình về lý. Từ khi Quỷ Cốc bước vào giang hồ gió tanh mưa máu chưa từng ngừng lại, bao nhiêu người vô tội chết đi ngươi có biết không? Chu Tử Thư, giờ trong mắt ngươi chỉ có chút tình huynh đệ kia, làm gì còn công lý đại nghĩa nữa. Ngươi hồ đồ nông cạn như thế làm sao xứng với sự dạy dỗ của Tần Hoài Chương. Tiền bối, chung sống bên nhau bao ngày qua chẳng lẽ người còn không biết tâm tính lão Ôn sao? Tuy đệ ấy vào Quỷ Cốc nhưng chưa mất bản tính. Tội nghiệt của Quỷ Cốc không nên đổ hết lên đầu đệ ấy. Ngươi nói mấy câu này không thấy nực cười sao? Ôn Khách Hành đã có thể làm quỷ chủ ở cái nơi cực tàn ác, vạn quỷ giày vò nhau ngươi còn nói gì mà chưa mất bản tính. Hắn đã là quỷ chủ tội nghiệt của ba ngàn ác quỷ hắn đừng hòng thoát cái nào. Ta từng thề với kiếm Long Bối nếu có một ngày bọn quỷ vào đời gây hại nhân gian, Diệp Bạch Y này ắt sẽ diệt trừ Quỷ Cốc. Thế thì xin tiền bối chỉ giáo. Vậy nên ngươi muốn bao che quỷ chủ tới cùng rồi. Người ta bao che là sư đệ mình. Đã là tình huynh đệ thì phải cùng chung vinh nhục, tội lỗi của đệ ấy có một nửa là của ta. Chỉ e là ngươi không gánh nổi. Ngươi tưởng rằng ta không đành lòng giết ngươi thật à. Đừng ép ta rút kiếm. Tiền bối, thứ cho vãn bối vô lễ,
08:39
hôm nay người muốn bước vào Tứ Quý sơn trang trừ phi là bước qua xác ta trước. Có gì không được? Chu Tử Thư, nể tình sư phụ đã chết của ngươi hôm nay ta giữ cho ngươi một mạng. Nếu Hoài Chương còn sống ắt sẽ tự thanh lý môn hộ, sao để cho tiểu tử vì tình riêng như ngươi ở đây bôi bác danh dự Tứ Quý sơn trang được. Người chẳng hiểu sư phụ ta gì hết. Hôm nay nếu sư phụ ta còn sống thì sẽ là thầy trò ta đứng chung phe. U mê ngu xuẩn. Ông tới đây. Ôn Khách Hành, Diệp mỗ đã trịnh trọng lập lời thề một khi bọn quỷ núi Thanh Nhai ra khỏi Quỷ Cốc thì ắt sẽ tiêu diệt chúng. Ngươi là cốc chủ Quỷ Cốc, cầm đầu bọn quỷ gây họa cho giang hồ, tội ác chồng chất không thể tha thứ. Diệp mỗ niệm tình thân thế ngươi tội nghiệp, cho ngươi tự mình kết liễu. Ông đừng hòng! Ông muốn giết thì cứ việc, ta chết trong tay ông ắt hóa thành ác quỷ dây dưa với nhân gian đầy rẫy cái ác này tới cùng! Được. Vậy ta cho ngươi toại nguyện. Ông không xứng! Diệp Bạch Y, Chân Như Ngọc chính vì xả thân bảo vệ Dung Huyền mới lâm vào cảnh nhà tan cửa nát. Sư đệ ta mới vì thế mà thuở nhỏ đã mất cha mẹ, rơi vào Quỷ Cốc. Ông tự hỏi lương tâm mình đi, ai cũng có thể phán xét đệ ấy,
12:05
ông xứng sao? Thánh thủ Chân Như Ngọc cả đời làm việc thiện tích đức, cứu người vô số, con trai duy nhất của ông ấy sao phải chịu cảnh đối xử bất công đến vậy? Ông và sư đệ ta mà đổi chỗ cho nhau dám hỏi ông có làm được tốt hơn đệ ấy không? Muốn sống tiếp có tội sao? Ân là ân, thù là thù. Thầy trò ta có lỗi với Ôn gia là một chuyện, ta hứa diệt trừ Quỷ Cốc là chuyện khác. Hôm nay ta lấy mạng hắn, ngày sau chờ ta đánh vào Quỷ Cốc thực hiện xong lời hứa ắt sẽ trả mạng lại cho hắn. Quỷ Cốc vốn không nên tồn tại. Ma quỷ vốn ở trong lòng người, ông diệt trừ được Quỷ Cốc, có trừ sạch được lòng tham dục vọng nhơ nhớp trong lòng người không? Diệp tiền bối, ông nói sư phụ ta nhất định sẽ đại nghĩa diệt thân là sai rồi. Sư phụ ta luôn thấu tình đạt lý, nếu ông ấy biết cảnh ngộ của sư đệ ta thì chắc chắn sẽ không bảo thủ cố chấp, không phân biệt đúng sai như ông. Ông ấy sẽ dốc lòng dạy dỗ sư đệ ta sửa sai hướng thiện để bù đắp sai lầm đã phạm phải. Nói câu thật lòng, ông không xứng làm bạn của sư phụ ta. Cũng không cần niệm tình xưa đâu. Muốn giết thì giết luôn
13:36
sư huynh đệ ta một thể đi. Trời đất bất nhân, xem vạn vật như rơm rác. Ôn Khách Hành, nếu ngươi chịu ở lại Tứ Quý sơn trang sửa sai hướng thiện thì thôi, nếu để ta gặp lại ngươi trên giang hồ ắt sẽ lấy mạng ngươi. A Tự, huynh không sao chứ? Xin lỗi, ta luôn muốn nói với huynh. Đệ có lỗi với ta lắm đấy. Ôn Khách Hành, ta hỏi đệ, nếu ta không đoán ra tâm tư của đệ, gặp được Diệp Bạch Y đệ định làm sao? Ta… ta chỉ muốn cản ông ta, không để ông ta vào Tứ Quý sơn trang. Không cản được thì sao? Nếu không cản được thì chết luôn trong tay ông ta, cũng còn hơn ông ta ở trước mặt huynh và Thành Lĩnh vạch trần thân phận ta. ♪Đóng chặt cửa trái tim, không tiếng vó ngựa quay về...♪ Ta thật nên lấy cái gương cho đệ xem bộ dạng mình bây giờ. Ôn Khách Hành phong lưu phóng khoáng từ khi nào lại sợ sệt thế này rồi. Chu Tử Thư, huynh… Ta bị thương nặng thế đệ cũng không biết dìu ta lên. Huynh lợi hại lắm mà. Huynh tự dậy đi. Ta không dậy nổi. ♪Không nên bóng hai người♪ ♪Lời thề thốt khi say nào tin được...♪ Đệ lợi hại lắm mà,
16:06
sao tới ta cũng không dìu nổi? ♪Không có ta cũng chẳng có người♪ ♪Ai đến đi tùy ý, đổ tội cho số mệnh♪ ♪Hóa ra mộng cảnh nhỏ bé dường nào, tháng năm chóng qua...♪ A Tự. Ta hỏi huynh, huynh cố ý dụ ta đi, vòng đường tắt cản Diệp Bạch Y sao? Nếu huynh không cản được ông ta thì sao? Đệ đoán xem. ♪Khói sóng trên sông che mờ đôi mắt♪ ♪Mây trôi vạn dặm, chẳng để lại danh tính...♪ Đi. Đau chết đi được, vai ta gãy luôn rồi này. Đệ cố ý phải không? Được, được, được, ta nhẹ lại. Thành Lĩnh thấy huynh bị thương ra nỗi này nên nói sao đây? Ta sẽ nói là đệ đánh. A Tự. Nhìn đủ chưa? Chưa nhìn đủ. Con người học thói xấu nhanh thật. Huynh ở chung với chủ nhân cũng có được bao lâu đâu, sao cái tính ngả ngớn ngày càng giống ngài ấy vậy. Ôn huynh lươn lẹo chỗ nào chứ. Huynh ấy là quân tử cực chân thành. Huynh thôi đi. Úy Ninh có đây không? Sư huynh. Huynh tới tìm ta có việc gì? Nhận được một lá thư của đệ, cũng không biết có việc quan trọng gì không nên ta đem tới ngay. Lúc này lại vội vàng đưa thư cho ta. Núi Thanh Phong chẳng phải phong tỏa rồi sao? Là Chu huynh và Ôn huynh. Úy Ninh, hai vị Ôn, Chu này là… Bằng hữu.
18:23
Là bằng hữu Tào đại ca quen biết trên giang hồ. Hai người này không phải người tốt gì, suốt ngày lén lút thậm thụt, thích ngả ngớn đùa cợt, ta không thích Tào đại ca giao du với họ, sợ học thói xấu, để sư huynh chê cười rồi. A Tương, muội nói gì vậy? Úy Ninh, ra chỗ khác nói chuyện được không? Đi đi. Được. Đi thôi, sư huynh. (Gửi Tào Úy Ninh trò giỏi của kiếm phái Thanh Phong) Sư huynh, huynh tìm ta rốt cuộc có việc gì? Úy Ninh, rốt cuộc đệ có biết Tương cô nương có lai lịch thế nào không? Sư huynh, ý huynh là sao? Cô ấy tự xưng là thị nữ của một tiền bối cao nhân, vậy đệ từng gặp chủ nhân cô ấy chưa? Tất nhiên là gặp rồi. Là chủ nhân của Tương cô nương chính miệng gửi gắm muội ấy cho ta. Đó là thần thánh phương nào? Huynh ấy… Sư huynh, tuy là ta biết nhưng không tiện nói với huynh. Vì ta đã hứa với A Tương quyết không tiết lộ thân phận và danh tính chủ nhân muội ấy. Nhưng huynh yên tâm, họ đều là người tốt. Họ? Úy Ninh, ta biết đệ nặng tình với Tương cô nương. Thật ra sư huynh cũng rất vui khi thấy đệ tìm được người trong lòng, nhưng mà đệ phải biết rằng giang hồ này vàng thau lẫn lộn, hạng người gì cũng có. Cho phép sư huynh mạo muội nói một câu, những ngày qua
20:05
ta quan sát Tương cô nương làm việc, nói năng đều có chút tà khí. Sư huynh, xin ăn nói cẩn trọng. Nếu cô ấy thật sự học tập võ công từ kỳ nhân dị sĩ, khí chất khác với thục nữ danh môn thật ra cũng bình thường. A Tương không phải tỏa ra tà khí, đó là bẩm sinh, trái tim trẻ thơ. Úy Ninh, nếu ngày thường là thời thái bình sư huynh ắt sẽ không thần hồn nát thần tính thế này. Chỉ là hiện giờ kiếm phái Thanh Phong phong tỏa núi. Ta vốn không nên nói với đệ kẻo đệ lại lo chung. Ta biết mà sư huynh. Là Cao minh chủ giao phó Lưu Ly Giáp cho sư phụ. - Úy Ninh. - Sư huynh. Tuy Úy Ninh ngu dốt nhưng ta hiểu lý lẽ chữ “nghĩa” làm đầu. Cao minh chủ chưa rửa sạch oan tình lại giao phó thứ quan trọng thế cho sư phụ kiếm phái Thanh Phong ta mới vì thế mà phong tỏa núi, ngày sau vì nó dấn thân dầu sôi lửa bỏng ta nghĩ đều là lẽ đương nhiên. Nhưng chỉ vì chuyện này mà sợ bóng sợ gió, nghi ngờ sự trong sạch của một cô nương Úy Ninh không dám tán đồng. Ta cũng không phải nghi ngờ gì. Sư huynh chỉ muốn hỏi rõ thôi. Sư huynh, thân thế A Tương gặp nhiều trắc trở, muội ấy không muốn nói ta biết thì ta sẽ tôn trọng quyết định của muội ấy. Ta và A Tương cùng trải qua bao nhiêu khó khăn,
21:34
ta dùng tính mạng đảm bảo A Tương chắc chắn là cô nương tốt. Nếu đã nhận định muội ấy, cũng hứa với muội ấy, ta sẽ không phụ bạc muội ấy, cũng sẽ không ngờ vực muội ấy. Sư huynh, Úy Ninh xin huynh tôn trọng quyết định của ta. Sư phụ, chậu nước thuốc này cũng nấu xong rồi, có thêm cho sư thúc không ạ? Thêm nữa là luộc chín ta mất. Dạo này sức khỏe yếu thế mà còn không thêm nước nóng. Sư phụ, vết thương của người còn đau không? Đám cường đạo thối tha đó nhảy đâu ra vậy? Chờ hai người lành lại rồi mình đi đốt hang ổ của chúng. Không sao. Đám cường đạo đó bị Ôn thúc con giết sạch rồi. Giết hết rồi. Thành Lĩnh, mau đi nghiền chỗ thuốc này thành bột. Vâng. A Tự, bản lĩnh bịa chuyện của huynh tệ quá đấy. Cường đạo nào mà đả thương được chúng ta. Cũng may là đại đồ đệ mình cực ngốc. Bản lĩnh bịa chuyện của ta tất nhiên không bằng đệ, hay đệ tự bịa đi. A Tự. Ta không muốn nói dối Thành Lĩnh nữa. Huynh đừng lại đây. Huynh đứng đó nghe ta nói hết đi. Có những lời nhìn thấy huynh chắc ta không thốt ra được nữa. Sở dĩ Thành Lĩnh nhà tan cửa nát ta cũng không hẳn là vô can. Người ra lệnh tắm máu phái Kính Hồ là đệ? Không phải.
24:09
Huynh có còn nhớ mùa xuân khắp giang hồ lưu truyền một bài ca dao "nước Ngũ Hồ, thiên hạ hội tụ" không? Không quên được. Nhưng nửa câu sau bài ca dao "mây màu tan, Lưu Ly vỡ, quỷ núi Thanh Nhai buồn cùng ai" là từ ta mà ra. Ta biết một khi mình gieo rắc mầm mống ngờ vực này tin tức ắt sẽ lan ra nhanh chóng, tất cả những kẻ ngấp nghé kho võ sẽ như ruồi thấy máu nhìn chăm chăm Ngũ Hồ Minh. Nhưng điều ta không hiểu là rõ ràng kho võ là quyết định của một bọn người, đến lúc phải gánh chịu hậu quả năm huynh đệ khác họ đó ở đâu? Cha ta vì bảo vệ họ đến chết vẫn giữ kín như bưng bí mật kho võ, nhưng họ lại đứng ngoài cuộc. Khi cả nhà ta bị đuổi khỏi Thần Y Cốc, bị cả giang hồ truy sát săn lùng họ ở đâu? Họ có thể ăn miếng trả miếng vậy sao ta không thể lấy máu trả máu? Lão Ôn. Bao nhiêu năm qua thứ chống đỡ cho ta sống tiếp chỉ có mỗi ý nghĩ trả thù. Nhưng khi ta hối hận thì mọi việc đã khó cứu vãn. A Tự, không phải ta chưa từng nghĩ sẽ thành thật với huynh nhưng dù huynh có tha thứ cho ta thì ta nên đối mặt với Thành Lĩnh thế nào đây?
25:49
Tuy ta không giết Bá Nhân nhưng Bá Nhân lại vì ta mà chết. Những gì ta làm với Thành Lĩnh so sánh với việc Ngũ Hồ Minh làm với ta có khác biệt gì đâu? Vậy ta hỏi đệ, rốt cuộc là ai tắm máu phái Kính Hồ? Đệ có biết không? Có lẽ là Quỷ Cốc có kẻ phản bội, cũng có thể là có kẻ muốn giả dạng Quỷ Cốc để đổ tội. Tóm lại… Đủ rồi. Chờ Đại Vu tới chữa khỏi thương tích cho tên đen đủi ta đây thì chúng ta cùng đi tra rõ chân tướng trả thù cho Trương gia. Chừng đó đệ hẵng giải thích rõ với Thành Lĩnh. Nhưng nói lại, khi đó Thành Lĩnh có oán hận gì đệ cũng phải chịu hết. Không muốn đối mặt chẳng lẽ lại không đối mặt sao? Ta mặc xác đệ là cốc chủ, yêu chủ gì, trước hết đệ là sư đệ ta. Chờ đệ tắm xong thì mau đi nấu một bữa ngon cho ta và Thành Lĩnh. Đời người cũng chỉ là ngày ba bữa, cần gì lo mấy việc sầu thiên cổ chứ. Kẻ tầm thường tự chuốc phiền toái thôi. Nghĩa phụ, Hạt Nhi nhận được một tin rất lạ lùng, tỳ nữ của Ôn Khách Hành, Tử Sát Cố Tương theo Tào Úy Ninh lên núi Thanh Phong. Con sai người tra xét một phen mới phát hiện kiếm phái Thanh Phong sau đại hội anh hùng
27:52
thì đã phong tỏa núi, tới nay không ai ra vào, còn Mạc Hoài Dương cũng đã bế quan hơn nửa năm, không ai gặp ông ta. Nghĩa phụ. (An tâm rồi mới có thể suy nghĩ) Viết cả buổi sáng cũng chỉ có bức này ta hài lòng nhất. Hạt Nhi, tặng con vậy. Nghĩa phụ, con đang nói chuyện nghiêm chỉnh với người đấy. Con muốn tới kiếm phái Thanh Phong tra xét. Tra gì? Cáo thị tổ chức lại đại hội anh hùng đã rải khắp võ lâm, ta không tin Mạc Hoài Dương là bạn chí cốt của Cao Sùng lại không đồng ý tới dự. Cần gì phải sinh sự vào lúc này. Chính vì thế con mới muốn tra rõ sự việc trước lúc đó. Ôn Khách Hành hành tung bất định lại cử tâm phúc đi theo đệ tử kiếm phái Thanh Phong, chuyện này thật quái lạ. Chẳng có gì phải tra cả. Ta sớm đã đoán ra ba mảnh Lưu Ly Giáp của Cao Sùng chắc là trong tay Mạc Hoài Dương rồi. Chỉ là phản ứng của Ôn Khách Hành cũng không chậm. Với giao tình của Mạc Hoài Dương và Cao Sùng, Mạc Hoài Dương rõ ràng đã tới phái Nhạc Dương nhưng lại không từ mà biệt trước khi đại hội diễn ra đây là thứ nhất. Phạm Hoài Không thay hắn tới dự đại hội
29:31
nhưng thấy Cao Sùng chết lại không cứu (Ý Tường Đường) nhưng thấy Cao Sùng chết lại không cứu (Ý Tường Đường) đây là thứ hai. (Ý Tường Đường) (Ý Tường Đường) Mà mấy tháng nay trên giang hồ mãi không có tin Lưu Ly Giáp đây là thứ ba. Buồn cười hơn là tên ngu này vừa quay về đã phong tỏa núi ngay, thế chẳng phải không đánh tự khai sao? Nghĩa phụ, người đã biết từ đầu sao lại không nói với Hạt Nhi? Sáng mai Hạt Nhi sẽ san bằng kiếm phái Thanh Phong. Con xem con đi, lại nữa rồi. Đồ lỗ mãng. Mạc Hoài Dương đó võ công vốn đã cao cường, bế quan mười năm tu luyện tới cảnh giới nào chúng ta vốn không biết. Không hoàn toàn nắm chắc chẳng phải đánh rắn động cỏ sao. Đâu phải con đánh tay đôi với ông ta, võ công có cao đến đâu đòn công khai dễ đỡ, ám khí đỡ thế nào? Không nữa thì con đem theo một đám người thuốc biến kiếm phái Thanh Phong thành vùng đất chết. Hạt Nhi, ta nhớ đã từng nói với con phải tiêu hủy tất cả người thuốc. Con xem lời ta nói là gió thoảng bên tai sao? (Ý Tường Đường) Độc Hạt kiếm sống bằng nghề ám sát (Ý Tường Đường) (Ý Tường Đường) vốn đã động đến điều kiêng kỵ của giang hồ, con lại dùng yêu cổ tà thuật khống chế tâm trí con người,
30:58
còn luyện người sống thành binh khí người thuốc, con làm thế là lẽ trời khó tha, người và thần cùng phẫn nộ. Nhưng yêu cổ tà thuật của con cũng giúp người lật đổ Cao Sùng mà. Nghĩa phụ, người tin con, con sẽ chứng minh bản thân. Sao con vẫn không hiểu thế? Nếu để người ngoài biết được Triệu Kính này có dính dáng gì tới yêu cổ tà thuật là ta sẽ thân bại danh liệt, bị cả võ lâm vây đánh, càng đừng nói gì tới ngôi minh chủ võ lâm. Mọi thứ bao năm qua ta cực khổ sắp đặt đều sẽ bị hủy trong thoáng chốc. Người… Cuối cùng người đã nói ra. Gì mà cha con một lòng chung một thể. Khi Hạt Nhi còn tác dụng thì là con cưng của người, khi Hạt Nhi đã hết tác dụng thì sẽ một cước đá văng phải không? Nếu con nghĩ thế ta cũng không còn gì để nói. Có điều Hạt Yết Lưu Ba, ta cảnh cáo con, nếu vì mấy việc dơ bẩn của con làm mọi thứ bao năm qua ta cực khổ sắp đặt… Sao nào, giết con ư? Con! Được, mạng con là do người cứu, người muốn lấy thì cứ việc. Ta… Nghịch tử! Con xem trước ngực mình đeo gì đi. Con mở to mắt ra nhìn cho kỹ.
32:46
Ta cho con bảo quản thứ quý giá nhất mà con lại nói ra câu thế này. Hạt Nhi, con làm ta chạnh lòng quá. Cút! Hóa ra Hạt Yết Lưu Ba này cũng là một con bạc. ♪Cảnh xuân ấm áp, nửa đêm khó yên giấc♪ ♪Trăng ngời phủ sương buốt giá♪ ♪Đôi yến ngơi nghỉ nơi rừng sâu...♪ Sao rồi? Đại sư huynh đã nói gì với huynh? Không có gì, chỉ là việc môn phái, muội không cần lo. Ôn huynh và Chu huynh tới Tứ Quý sơn trang bình an rồi chứ? Phải. Trong thư viết gì vậy? Cũng không có gì, báo bình an thôi. Cho ta xem với. Không cho. Tại sao ta phải đưa huynh xem chứ. Huynh cũng biết chủ nhân ta điên điên khùng khùng, suốt ngày toàn nói mấy câu ngả ngớn, cho huynh xem huynh lại học hư mất. A Tương, muội không thể nói Ôn huynh như vậy. Người đời tầm nhìn hạn hẹp, chỉ nhìn vẻ bề ngoài nên mới suy đoán Ôn huynh và Chu huynh không phải người đứng đắn. Nhưng theo ta thấy Ôn huynh và Chu huynh đều lòng dạ khoáng đạt, đó là tình tri kỷ đẹp nhất trần đời. Là người đời vấy bẩn họ. Được, được, được, ta sai rồi.
34:41
Tào đại ca, huynh không nói tên của chủ nhân và Chu Tự cho ai biết đấy chứ? Tất nhiên rồi. Ta đã hứa với muội mà. Còn nữa, sư thúc, sư huynh đệ ta không phải người thô tục, họ sẽ không cả tin mấy lời gièm pha của giang hồ, cũng sẽ không có thành kiến gì với muội đâu. Thành Lĩnh, nào uống trà đi. Cảm ơn Ôn thúc. Sư phụ, cay quá. Lão Ôn, đúng là thất đức quá mà. Mấy hôm trước huynh cũng lừa ta ăn cay như vậy mà. Nếu đã là truyền thống chọc ghẹo người ta của người Côn Châu thì ta trả lại cho đồ đệ huynh có gì không được? Nữa không? Bái kiến Chu trang chủ. Bình An. Là Đại Vu đến sao? Xin lỗi Chu trang chủ, bên Đại Vu phải hoãn mấy hôm. Ngài ấy muốn điều chế riêng cho ngài một loại thuốc hiếm. Đại Vu có cách chữa trị vết thương của huynh ấy sao? Chuyện này tiểu nhân không dám đoán bừa, thưa Ôn công tử, nhưng chắc là sẽ giúp ích nhiều. Chủ nhân nhà ta nói chỉ cần đi đường thuận lợi chắc họ sẽ đến kịp để đón Tết. Mùa đông giá rét, vất vả cho Thất gia cực nhọc bôn ba vì ta. Diệp tiên sinh lại gửi thư tới ạ. Mời ngài xem. (Gửi Tử Thư Tứ Quý sơn trang) (Diệt bọn quỷ, sạch non sông)
36:59
Sư phụ, hoa văn này là Sơn Hà Lệnh. Cao bá bá và Diệp tiền bối vốn là mỗi người cầm một miếng. Diệp tiền bối muốn dẫn đầu tổ chức lại hội anh hùng diệt trừ Quỷ Cốc. Tốt quá sư phụ. Chúng ta có thể đi không? A Tự, muộn vậy rồi còn chưa nghỉ à. Thì đệ ngủ không ngon mà. Số Túy Sinh Mộng Tử này đã phơi khô, nghiền thành bột là cho vào thuốc được rồi. Túy Sinh Mộng Tử trong sơn trang ắt hẳn để lâu năm rồi, dược tính đã mất công hiệu. Ta giúp huynh nhé. Đệ hâm à? Thì huynh đang nghiền thuốc mà. Thuốc của ta đâu chữa được bệnh điên. Thôi, thôi, ta làm sạch cho huynh. Trẻ con. Đừng tưởng ta không biết đệ nghĩ gì. Đệ còn dám giấu ta tự ý quyết định nữa đại sư huynh sẽ cho đệ ăn bạt tai đấy. Ta… ta nào dám. Ta đã dự đoán trước rồi mà. Sớm muộn gì chính tà cũng có một trận chiến nên mới đuổi bọn A Tương đi cho sớm. Ngoài việc đó ra chính đạo giang hồ có tiêu diệt Quỷ Cốc hay không thì liên quan gì đến ta đâu. Để đám yêu ma quỷ quái đó sớm chết sạch đi, với thế gian này trăm lợi vô hại. Vậy đệ còn lo gì? A Tự, rốt cuộc ta phải giấu Thành Lĩnh đến bao giờ?
39:28
Giấu cũng đã giấu rồi. Ta cũng có trách nhiệm, còn làm sao được nữa, chỉ đành tạm giấu tiếp thôi. Chờ vết thương ta khỏi chúng ta sẽ đi tìm hung thủ diệt phái Kính Hồ sau đó cùng nói thật với Thành Lĩnh. Tóm lại chúng ta đã lên chung thuyền rồi, không ai đá ai đi được. Chỉ là đường đường Ôn cốc chủ một người tàn độc thế sao tự dưng lại trở nên yếu đuối, giấu một đứa bé mà cũng thấy lòng day dứt, lừa ta lâu vậy thì sao đây? A Tự, huynh nghiền tốt quá đi, ta vừa ngửi là buồn ngủ. Ta đi ngủ trước nhé. Huynh cũng nghỉ sớm đi. - Đệ ngửi thêm đi. - Nghỉ sớm đi. Thủ lĩnh ác quỷ một khi tìm được đường về nhân gian là sẽ trở lại thành con người, một người bình thường yếu đuối ủy mị ngóng trông về một ngày không còn bí mật, không còn mây mù, sẽ mong có một người luôn ở bên hắn. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪
42:03
♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪ ♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪
43:10
♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: