【FULL】Crush EP02 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

【FULL】Crush EP02 (Starring Evan Lin Yanjun, Wan Peng) | 原来我很爱你 | iQiyi

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 726

Number of words: 4403

Number of symbols: 15263

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:05
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hóa Ra Em Rất Yêu Anh] [Tập 2] Chạy từ từ thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. Chạy từ từ thôi. Chạy từ từ thôi nào. Cô... Tôi... Tôi... Tôi muốn nói là... Anh có cần tôi dìu anh không? Không cần. Cô Tang, cô không đi à? À đến đây, đến đây. Thầy Tô, anh gọi tôi Tiểu Tang là được rồi. Giờ tôi vẫn chưa phải là cô giáo. Phía bên phải chính là văn phòng chủ nhiệm. Cảm ơn. Thầy Tô, lát nữa gặp nhé. Thầy Tô. Hôm qua cô Trịnh đăng trên trang cá nhân nói đã chờ ở phòng sinh. Đoán chừng hôm nay là sắp sinh rồi. Nhanh vậy à? Còn nhanh sao? Cậu đã dạy thay cô ấy hơn một tháng rồi còn gì. Thầy Lý. Chủ nhiệm Uông. Để tôi giới thiệu, đây là thầy Lý. Đây là Tang Vô Yên, giáo viên thực tập mới đến của chúng ta. Sau này, cô cứ đi theo hỗ trợ việc giảng dạy cho thầy Lý. Chào thầy Lý. Sau này phải phiền anh nhiều rồi. Làm gì có. Điều tôi mong đợi nhất mỗi năm chính là giáo viên thực tập. Như vậy tôi sẽ được nhẹ nhõm hơn nhiều.
04:16
Là thế này, giáo viên thực tập và giáo viên dạy thay trường chúng ta đều ngồi chung một văn phòng. Cô cứ ngồi bên cạnh thầy Tô đi. Được ạ. Thầy Tô, cô ấy tên Tang Vô Yên. Tôi đã sắp xếp cho cô ấy ngồi cạnh cậu. Đây là Tô Niệm Khâm, thầy Tô. Chào thầy Tô. Chào cô. Thầy Tô là một giáo viên dạy chữ nổi. Cô ngồi cạnh cậu ấy, có gì giúp đỡ lẫn nhau. Thầy Tô, sau này tôi sẽ đến thực tập vào thứ năm, thứ sáu mỗi tuần. Mong anh chỉ dạy nhiều hơn. Không dám. Tôi còn có chút việc, tôi đi trước nhé. Được. Vô Yên, cậu có muốn dọn ra ngoài ở với mình không? Mình đã xem phòng rồi. Mình cứ hay về muộn, giờ giấc ra vào cổng ký túc xá quá phiền phức. Ra ngoài sống yên tĩnh hơn, vậy nên cậu muốn dọn ra chung không? Được đấy. Vậy đến lúc đó mình sẽ nói một tiếng với Lộ Lộ. Mình nói này, cậu còn nhớ người mù trước đó mình nhắc với cậu không? Vậy mà hôm nay mình lại gặp anh ấy ở trường giáo dục đặc biệt. Nam thần từ cái nhìn đầu tiên ấy hả? Anh ấy làm thầy dạy chữ nổi ở đó. Hơn nữa hôm nay mình còn biết tên anh ấy đấy. Tên là Tô Niệm Khâm. Niệm Khâm? Mình có tra rồi. Cho cậu xem này. [*Khâm có nghĩa là cái chăn] Cái chăn? Nhìn là biết lúc nhỏ gia đình khó khăn, không có chăn đắp rồi. Lỡ như đã được đặt trước khi sinh ra thì sao? Vậy nghĩa là trước khi kết hôn bố mẹ anh ấy đã rất nghèo. Cha mẹ Trung Quốc ấy à,
07:23
luôn thích đặt hi vọng lên tên của con cái. Phục cậu thật đấy. Tô Niệm Khâm. Niệm Khâm. Niệm Khâm. Niệm Khâm. Tô Niệm Khâm. Vô Yên. Mau lau miệng đi, chảy nước miếng rồi kìa. Mình cho cậu biết nhé, anh ấy còn nhớ giọng mình đấy. Chỉ trong phút chốc anh ấy đã nhớ ra bọn mình từng gặp nhau ở đài phát thanh. Cậu nói xem, có phải vì giọng mình rất dễ nhận ra không? Nhưng hai bữa nay gặp anh ấy mình cảm thấy tính tình anh ấy không tốt cho lắm. Lạnh như băng, kiểu không muốn người khác đến gần. Nhưng anh ấy lại rất dịu dàng với học sinh. Cậu nói xem, anh ấy có hiểu lầm mình là một kẻ cuồng bám đuôi không? Lần nào cũng tình cờ gặp. Duyên phận như thế nên giải thích với anh ấy thế nào đây? Cậu cứ nói với anh ấy đây là nghiệt duyên, anh ấy chạy không thoát đâu. Đáng ghét. Nghiệt duyên cũng là duyên phận mà. Chủ nhiệm, ở đây có một bản tài liệu cần anh ký tên. Tôi... tôi đang có chút chuyện gấp. Cô ngồi đây một lúc đã nhé. Chút nữa tôi quay lại ngay. [Giang Nam đẹp, phong cảnh thân thuộc.] [Mặt trời trên sông rực rỡ lửa hồng.]
09:22
[Xuân đến nước sông xanh biêng biếc.] [Có ai mà không nhớ Giang Nam?] [Phong cách âm nhạc này...] [Văn phòng âm nhạc] Ai đấy? Là tôi. Cô là... Vô Yên. Tang Vô Yên. Có chuyện gì? Không có gì. Tôi ở văn phòng đối diện nghe thấy bên này có tiếng đàn, cảm thấy rất hay nên muốn qua xem thử. Vậy giờ tôi đã đàn xong. Cô đi được rồi đấy. Phiền cô kéo cửa lại. Chảnh cái gì chứ? Nhân Nhân, cậu đang dọn đồ ở ký túc xá hả? Có thể mình sẽ về muộn một chút. Được. Bye. [Radio âm nhạc] Phấn chấn lên nào. Vô Yên. Bắt đầu từ hôm nay em được điều đến phòng thông tin. Em đến tầng tám tìm gặp chủ nhiệm Khương, anh ấy sẽ hướng dẫn em. Ngồi đi. Xin lỗi, chưa hỏi ý em mà đã điều động nhân sự như thế. Nhưng đến phòng thông tin chắc chắn có lợi cho em. Điểm này nhất định em phải tin chị. Nhưng tại sao lại đột ngột như vậy, chị Hi? Vốn chị đã cảm thấy em nên tìm hiểu thêm về thị trường âm nhạc, tiếp xúc nhiều hơn với các công ty thu âm. Đúng lúc chủ nhiệm Khương đang cần người gấp. Chị cảm thấy nếu em đến phòng thông tin thì sẽ được rèn luyện nhiều hơn, quen biết rộng hơn, và sẽ trưởng thành nhanh hơn. Vậy em hiểu rồi.
13:39
Cảm ơn chị Hi. Nhưng nhịp làm việc bên phòng thông tin nhanh hơn bên chúng ta nhiều, lại càng coi trọng sự chính xác. Vừa khéo giải quyết cái đầu chẳng biết suy nghĩ tỉ mỉ gì ngoại trừ Nhất Kim của em. Em... Đâu có đâu. Đầu óc em linh hoạt lắm đấy. Vô Yên, em phải cố gắng đấy. Em là người do chị dẫn dắt mà. Bình thường hầu hết thời gian văn phòng đều không có ai như này. Chỉ khi đến hạn giao bản thảo thì mọi người mới về đây. Công việc của cô là mỗi ngày nhận thư trong hộp thư. Thông báo của phóng viên rất quan trọng. Nên mỗi ngày cô phải thu thập, sắp xếp thông báo của phóng viên, tin tức và tin hot trong ngày. Mỗi sáng lúc họp đề án sẽ quyết định lịch trình phải đi của mỗi phóng viên hôm đó. Mỗi ngày sao? Đúng, mỗi ngày. Còn một nhân viên thực tập nữa. Hai người có thể thương lượng để thay phiên nhau. Vâng. Thật đúng lúc, Tiểu Hứa đến rồi. Tiểu Hứa. Đây là đồng nghiệp mới đến, Tang Vô Yên. Cô làm quen với cô ấy đi. Chỉ cho cô ấy cách chỉnh sửa văn bản. Được rồi, tôi còn một cuộc họp. Tôi đi trước. Không ngờ là cậu đến đây. Cậu ngồi chỗ đó đi. Cậu có thể gửi mẫu thống kê tin tức cho tôi trước không? Tối nay bạn cùng phòng tôi sinh nhật, tôi phải tranh thủ làm xong sau đó tan ca đúng giờ, cảm ơn. Được, tôi gửi mail cho cậu. [Đài phát thanh]
15:42
Anh thành công trong giới này như thế nhưng nghe nói anh vẫn còn một nghề khác, hoặc có thể nói sáng tác nhạc chỉ là nghề phụ của anh thôi đúng không? Đúng thế. Anh Nhất Kim, vậy nghệ danh của anh có ý nghĩa gì không? Một sớm một chiều nên ngụ ý là Nhất Kim hay là để kỷ niệm một chuyện gì hoặc người nào đó? Để dễ viết. Anh đã sáng tác rất nhiều ca khúc làm không ít fans nữ cảm động. Ví dụ như bài "Đắm Chìm", "Giấc Mộng Dưới Trời Đêm". Trong những bài hát này có câu chuyện của anh không? Không có. Chỉ vì... Sao lại hết pin vào lúc này chứ? Nói cho cậu biết, chỗ đó được lắm. Lần sau chúng ta cùng xem nhé. Ừ. Phơi nắng đen sì rồi, phải làm sao đây? Còn ăn món này không? Không ăn nữa, không ăn nổi. Vô Yên. Đây này. - Đến rồi. - Vô Yên. Gọi món xong chưa? Tôi nghe nói nhà hàng này có một món đặc biệt, ngon lắm. Món gì vậy? Chút nữa thử đi. Tên là gì ấy nhỉ? Chờ tôi lấy thực đơn qua xem thử. Được. Sao cậu không bắt máy? Điện thoại hết pin. Mình đã nhắn tin cho cậu ngay. Không đọc được thì đừng trách mình. Đồng hương thôi, không có ý gì khác đâu. Phục vụ, gọi xong rồi. Đàn anh, anh xem còn muốn gọi gì không? Cho thêm một suất thịt bò, Vô Yên thích ăn. Vậy cho thêm món này.
17:23
Cho thêm món này. Được. Xin cô chờ chút. ♫Nếu lỗ tai và lời hứa♫ ♫Không gặp nhau♫ ♫Nếu tâm nguyện và tương lai♫ ♫Không giao nhau♫ ♫Có lẽ thế này♫ ♫Chúng ta mới có thể♫ ♫Nhẹ nhàng lật trang♫ ♫Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì♫ ♫Khi mãi mãi còn chưa♫ ♫Được mãi♫ ♫Khi cái ôm còn dây dưa♫ ♫Với tình yêu♫ ♫Đặt cược mọi thứ vào♫ ♫Ngày mai mờ mịt♫ ♫Để lại hàng đống lời nói dối♫ ♫Đầy sơ hở♫ ♫Ai muốn say đắm♫ ♫Từ bỏ quyền chủ động♫ Hát cũng được đấy. ♫Dâng hiến năm tháng, chỉ đổi lấy một lời xin lỗi♫ Nhưng vẫn thua tôi một tí. Chỉ một tí thôi. ♫Đó là cố chấp♫ ♫Kiên quyết không nghe khuyên can♫
18:40
♫Khói lửa rợp trời♫ ♫Trong hồi ức♫ ♫Cam tâm đắm say♫ Vô Yên. - Tôi ra ngoài hít thở. - Tại sao cậu tránh tôi? Không có. Gọi không bắt máy, dọn ra khỏi ký túc xá, gặp tôi ở trường thì vòng đường khác mà còn nói không? Nếu có thể chuyển trường chắc cậu cũng chuyển trường luôn rồi đúng không? Tôi dọn ra ngoài không phải vì cậu. Tôi không bắt máy cũng vì tôi là người thay đổi thất thường thế đấy. Tôi vòng đường khác là vì... Là vì Ngụy Hạo cậu là ngôi sao lớn, là người chơi bass trong ban nhạc trường. Tôi sợ đường sá chật hẹp, cản đường cậu. Tôi đã nói rồi, tôi không hẹn hò với Hứa Thiến. Cô ấy uống say, tôi cũng uống hơi nhiều. Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn thôi. Chúng ta đâu phải trẻ con nữa đâu. Cậu đừng bướng bỉnh như thế nữa được không? Đúng. Chúng ta sắp tốt nghiệp rồi. Cũng không còn là trẻ con để có thể ngày ngày bên nhau chơi trò gia đình nữa. Cho nên không cần dính lấy nhau nữa. Mạnh ai nấy sống đi. Người thích ăn thịt bò là Hứa Thiến, không phải tôi. Tôi dị ứng thịt bò. Như cậu nói chúng ta không còn là trẻ con nữa. Nói ra câu ngoài ý muốn đó, cậu không thấy rất vô trách nhiệm sao? Sau khi cậu nói cậu ta vô trách nhiệm thì cậu ta nói gì? Cậu ta không nói gì nữa. Mình nói xong là đi luôn. Ác đấy. Được đấy. Nhưng mình nói cậu biết.
20:10
Cậu phải nhìn ra xa vào, giờ cậu làm loạn như thể muốn tuyệt giao luôn vậy. Vậy sau này thì sao? Cậu cũng không thể mãi mãi không qua lại với họ được đúng không? Các cậu là đồng hương mà. Còn nói nữa. Không phải mình đã bị chuyển qua phòng thông tin rồi sao? Chưa kịp nói với cậu. Bây giờ, người ngồi sau bàn làm việc của mình chính là Hứa Thiến. Vậy cậu còn không mau bảo lão đại của cậu đưa về? Không phải vốn dĩ cậu cũng không muốn đi sao? Mình rất tán thành với suy nghĩ này của cậu. Nhưng mình nghĩ là nếu cứ về như vậy thì mình hèn nhát quá. Cậu không hèn nhát, vậy cậu định sau này sẽ giao tiếp với Hứa Thiến người ta thế nào? Giả vờ không quen à? Mấy giờ rồi? Chắc là mười giờ. Toi rồi. Quên báo cáo với gia đình tình hình tuần này rồi. Con gái gọi tới này. Bố ơi, con muốn ăn bánh trôi. Tiền tiêu vặt còn đủ dùng không? Hay là bố để cho con thêm ít tiền cho con mua bánh trôi mà ăn. Tiền tiêu vặt hàng tháng của nó còn nhiều hơn Tiểu Quỳnh nhà hàng xóm mấy lần đấy. Ông còn lo nó không có tiền mua bánh trôi à? Con chỉ muốn ăn loại nhân vừng bố làm thôi. Được, được, được. Ngày mai bố sẽ làm cho con. Đúng lúc tuần sau chú Dư con đi họp ở Hạ Môn. Bố bảo chú mang nhân qua cho con. Gói thì con tự gói nhé.
21:35
Không đâu, con muốn ăn bố làm cơ. Con nhớ bố, nhớ nhà nữa. Hay là thế này đi. Tuần sau con về nhà luôn đi. Vậy đi học thì sao? Học à, hay là chúng ta không đi học nữa? Xin nghỉ đi. Vớ vẩn. Vô Yên, con bớt kẻ tung người hứng với bố con đi. Ông ấy chiều con đến mức không ra gì nữa rồi. Bản thân thì làm thầy giáo mà lại không biết đường quản lý con cái mình. Mẹ nói con này. Tháng sau con phải đăng ký thi cao học rồi. Con phải tập trung ôn tập. Đừng có đến đài truyền hình làm mấy chuyện linh ta linh tinh nữa. Mất thời gian đó. Những gì mẹ nói, con đã nhớ chưa? Con nhớ rồi. Còn nữa, thằng nhóc Ngụy Hạo đó, hai hôm trước nó gọi điện về nhà hỏi con dọn đi đâu rồi. Mẹ nhìn cái vẻ sốt ruột của nó mà cũng thấy băn khoăn. Nếu con không muốn tiếp xúc với người ta nữa thì con nói rõ ràng ra. Nếu không sau này bố con phải qua lại với chú Ngụy thế nào đây? Cái gì mà tiếp xúc với qua lại chứ? Mẹ xem mẹ nói kìa. Con với Ngụy Hạo căn bản là không thể. Tan học rồi. Ra sân vận động chơi thôi. Nào, chúng ta chơi đuổi bắt đi. Lát đến lượt cậu bắt. - Nhanh, nhanh lên, đuổi đi. - Được, chạy chậm thôi. Mau lên, mau lên. Cảm ơn, để tôi làm là được. [Người này rốt cuộc có đúng là không nhìn thấy thật không vậy?] Thầy Tô, là tôi đây. Thầy Tô. Tôi... tôi muốn nói
24:10
xe của tôi đang đỗ ở bên tay trái ngoài cổng. Anh cẩn thận nhé, đừng để bị đụng trúng nhé. Anh không có tiết à, giờ phải đi luôn à? Không. Anh Nhất Kim, trong những bài hát này có câu chuyện của anh không? Không. Vậy được rồi. Không có việc gì thì tôi đi trước nhé, tạm biệt. Vô Yên. Đúng lúc tôi có việc tìm cô. Tôi phải đến tòa thị chính họp đột xuất, cô xem có dạy thay lớp số ba giúp tôi được không? Hoạt động ca hát hoặc là để chúng tự giới thiệu cũng được. Được. Nhưng lúc tôi mới đến các em ấy đều đã tự giới thiệu hết rồi. Vậy để tôi nghĩ thêm xem. Được, cảm ơn cô. Có bất cứ vấn đề gì nhớ gọi điện cho tôi. Được. Được, không thành vấn đề. Đi thong thả ạ. Làm gì đây nhỉ? Thầy Tô, sao cậu đã về rồi? Tôi quên cầm nhạc phổ về. Sao rồi, ở trường chúng tôi đã quen chưa? Quen rồi. Chỗ này rất tốt. Vậy thì tốt. Nói thật, những năm nay càng ngày càng ít thầy cô chịu đến dạy ở trường học đặc biệt của chúng tôi. Khó khăn lắm mới gặp được nhân tài như cậu. Nếu cậu có ý muốn chuyển sang giáo viên chính thức, tôi có thể cố gắng xin với trường. Tình hình của tôi anh cũng biết rồi đó. Không cần phiền anh đâu. Nói thật, tôi thật sự muốn giữ cậu lại. Hơn nữa, quả thật chúng tôi rất thiếu người. Không phải vẫn còn giáo viên thực tập sao?
26:24
Họ đều là sinh viên học các ngành liên quan. Đại học yêu cầu họ đến các đơn vị thực tập, phải lấy được tín chỉ mới được tốt nghiệp. Thường thì sau mấy tháng họ sẽ không đến nữa. Vậy nên là do trường chỉ định? Cũng không thể nói hoàn toàn là chỉ định. Cũng sẽ tôn trọng ý kiến cá nhân. Ví dụ như cô Tang đó, cô ấy là sinh viên khoa tâm lý, thành tích ở trường lại rất tốt. Nếu cô ấy điền trường chúng ta là nguyện vọng thực tập số một, vậy chắc chắn có thể đến đây. Mấy năm nay, đã không còn nhiều người sẵn lòng điền một trường đặc biệt như chúng ta vào nguyện vọng một nữa. [Lộ Lộ] A lô. Mình đang thực tập ở trường giáo dục đặc biệt đây. Không đi được. Mình phải ngồi đây cho đủ thời gian chứ, nếu không không được tính tín chỉ. Phiền lắm. Vậy các cậu đi đi, chơi vui nhé. Tạm biệt. Thầy Tô, sao anh quay lại thế? Có việc à? Chuyện là thế này, thầy Tô. Thật ra có chuyện này muốn nhờ anh giúp đỡ. Thầy Lý ra ngoài họp rồi, trong tiết học lát nữa tôi muốn dạy các em nhỏ hát. Có thể phiền anh đàn giúp tôi không? Chúng có tiết âm nhạc để học hát. Tôi biết. Nhưng anh nhìn tôi đi, tôi chỉ là giáo viên thực tập mới đến. Tôi cũng không biết dùng chữ nổi để dạy chúng đọc sách gì đó. Vậy nên anh giúp tôi đi.
28:08
Thầy Tô. Thầy Tô. Này, thầy Tô... Người này sao bất lịch sự quá vậy. Cô Tang. Chào các em. Hôm nay cô sẽ dạy các em học hát. Lát nữa bạn nhỏ nào hát tốt nhất là cô sẽ có thưởng đó. Vậy nên các em học nghiêm túc nhé, được không? Vâng. Vậy chúng ta hát... gì nhỉ? Hát bài "Ngôi Sao Nhỏ" nhé. Vậy cô sẽ hát cho thầy Tô nghe một lần trước để thầy ấy chuẩn bị nhé. Sau đó các em sẽ hát theo cô từng câu, từng câu một nhé. Được không? Được ạ. Vậy tôi hát nhé, thầy Tô. ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao nhỏ giăng đầy trời♫ ♫Tỏa sáng lơ lửng trên bầu trời♫ ♫Như hàng triệu đôi mắt nho nhỏ♫ Được không thầy Tô? Được. Vậy chúng ta chuẩn bị nhé. Chuẩn bị, hát. ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ Tỏa... Đợi, đợi đã thầy Tô. Thầy đàn không đúng thì phải. Vừa rồi cô đã hát như thế đấy. Vừa rồi tôi... hát vậy hả? Vậy có thể do tôi bắt tông cao rồi. Không sao, thầy cứ theo thế mà đàn cũng được. Vậy chúng ta lại lần nữa nhé.
30:18
Chuẩn bị, hát. ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Tỏa sáng lơ lửng trên bầu trời♫ ♫Tỏa sáng lơ lửng trên bầu trời♫ Thầy Tô, có chuyện gì thế? Không sao, chúng ta lại lần nữa nhé. Tiếp tục, tiếp tục. Thầy Tô. Chuẩn bị, hát. ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao sáng lấp lánh, lấp lánh♫ ♫Ngôi sao nhỏ giăng đầy trời♫ Tan học rồi các em ơi. Thầy Tô. Thầy Tô. Cảm ơn anh đã đồng ý giúp tôi. Tôi đến không phải để giúp cô. Tôi chỉ không yên tâm các em nhỏ được cô dạy. Dù sao cô cũng chỉ đang miễn cưỡng làm công việc thực tập này thôi. Tôi... tôi không phải đang miễn cưỡng. Tôi thừa nhận tôi đến thực tập vì tín chỉ.
31:50
Nhưng tôi cũng... Chuyện này không liên quan đến tôi. Cô không cần giải thích với tôi. Các em nhỏ không phải công cụ để cô hoàn thành tín chỉ. Có lẽ cô không biết, rất nhiều em trong đó đều là trẻ mồ côi bị vứt bỏ. Một chút quan tâm, chúng đều sẽ vô cùng trân trọng. ♫Giấc mộng một năm ánh sáng♫ Chúng sẽ coi sự thân thiết giả dối vì lợi ích của cô là thật đấy. ♫Trái Đất rất yên tĩnh♫ ♫Ánh mắt tựa vì sao♫ Tôi đâu phải như vậy đâu. Xin lỗi. Em không sao chứ? Không sao. Xin lỗi nhé. ♫Một trái tim♫ gần đây cậu làm sao thế? Cứ đánh sai suốt. Xin lỗi, lại lần nữa nhé. Đã lại đến mấy lần rồi. - Hứa Thiến. - Hello. Xin lỗi. Hôm nay tôi đến đây là muốn nói với mọi người, tôi phải rút khỏi ban nhạc. Vì sao? Đùa đấy à? Sao cậu đột nhiên lại nói những lời này? Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi. Có chuyện gì thế? Còn chuyện gì được nữa? Đau khổ vì tình thôi. Chuyện này không phức tạp như vậy. Tôi thực tập bận quá, không có thời gian. Xin lỗi, chuyện lần trước hôn cậu... Không có gì phải xin lỗi. Chỉ vì khi đó chúng ta đều say thôi. [Lợi Thế Trên Cao Của Sinh Mạng] A lô. Chào chú Dư ạ. Cảm ơn chú. Vậy bây giờ cháu qua ngay.
35:16
Không xa, không xa, không xa đâu. Sao rồi? Có phải hẹn hò với ai ở trường rồi không? Bố đã nghe nói rồi đấy. Không có. Vậy thì tốt. Bố ở trường mới... Chào chú Dư. Vô Yên. Vô Yên à! Này, của cháu. Lần này chú qua đây họp, bố cháu nhờ chú mang ít đồ cho cháu. Đây là bánh trôi bố cháu nhờ chú đưa cháu. Bố cháu mang đến thật ạ? Cháu chỉ đùa với ông ấy thôi. Ông ấy lại mang nhiều thế này. Thế này sao ăn hết được. Đây là bố cháu thương cháu. Cảm ơn chú ạ. Các con cùng ở một trường thật sự rất tốt, có thể chăm sóc lẫn nhau. Hai đứa về đi. Ở trường phải chăm sóc tốt bản thân đấy. Tạm biệt. Tạm biệt chú Dư. Tạm biệt. Nặng không? Tôi xách giúp cậu. Không cần. Cậu về phòng trọ à, tôi đưa cậu về nhé? Không cần. Vô Yên. Tôi nghĩ chắc hẳn lần trước tôi đã nói rõ ràng rồi nhỉ? Hơn nữa ba người chúng ta không cần thiết phải khiến quan hệ trở nên phức tạp như vậy. Hơn nữa, tôi cũng không muốn bị kéo vào. Hai người cứ tùy ý đi. Vô Yên, hai người các cậu đúng là chị em tốt nhất. Hứa Thiến cũng nói y hệt như cậu. Hứa Thiến đã rút khỏi ban nhạc rồi, còn vạch rõ ranh giới với tôi nữa. Có lẽ chuyện tôi làm thật sự rất đểu cáng nhỉ? Dù sao cũng đã hỏng bét rồi. Xin lỗi. Tôi biết cậu không muốn nghe những câu này. Muộn lắm rồi. Đi trước đây. Ơ này, hai... hai người các cậu đang làm gì thế?
37:07
Bác tài, đi đi. Cô ấy sẽ nói cho bác địa chỉ. Được. Bánh trôi bố cậu nấu ngon quá. Đương nhiên rồi. ♫Nếu lỗ tai và lời hứa♫ ♫Không gặp nhau♫ Bài tủ của mình? Hôm nay cậu lại chọn bài này à? Đâu có. Hôm nay mình không chọn bài nào. Đúng là thần kỳ. Mỗi lần nghe radio thấy người khác chọn bài mình thích nghe, mình sẽ có cảm giác có người đang ở bên cạnh mình. Có lẽ là vì vậy nên mình rất muốn trở thành phát thanh viên đài phát thanh. ♫Xa như vậy♫ Vậy, vậy mình cũng muốn làm phát thanh viên đài phát thanh. Vì sao? Cậu nghĩ xem. Nếu như mình phát hiện có hai người yêu cầu cùng một bài hát vậy chắc chắn mình sẽ đi xem xem hai người này có liên quan gì không. Nói không chừng là kiểu cặp đôi mới chia tay nhưng vẫn còn yêu đối phương đó. Như vậy không phải coi như mình đã tác hợp được một mối lương duyên sao? Trên thế giới này lập tức bớt đi được hai người cô đơn. ♫Dâng hiến năm tháng♫ Cậu muốn làm bà nguyệt đấy à? Xem phim nhiều quá rồi đấy. Thực tế một chút đi có được không? Có chỗ nào không thực tế đâu, bạn ơi. Nhanh, nhanh, nhanh. Làm phát thanh viên cùng mình. ♫Khói lửa rợp trời♫
38:39
♫Cam tâm đắm say♫ ♫Lại không tìm được đường sống♫ ♫Nỗi đau suốt quãng đường♫ ♫Được viết ra không được phai mờ♫ [Văn phòng giáo viên] Chào buổi sáng mọi người. Chào buổi sáng. Vô Yên. Đây là cái gì thế? Đây là bánh trôi mà bố tôi đặc biệt nhờ người mang từ quê lên đó. Tôi chia cho mọi người ăn. Bánh trôi này không để lâu được. Tốt nhất là tối nay mọi người đun lên rồi ăn. Cảm ơn nhé, lần này chúng tôi có lộc ăn rồi. Đây là bố tôi tự tay làm đó, mang theo hương vị hạnh phúc, ăn vào sẽ càng hạnh phúc hơn. Cảm ơn. - Anh chia giúp tôi với. - Được. Cảm ơn. Thầy Tô. Hộp này cho anh. Vậy tôi để đây nhé? Không cần đâu. Trước đây tôi nghĩ như vậy là tôi sai. Xin lỗi. Không có gì phải xin lỗi cả. Đâu phải cô có lỗi với tôi.

DOWNLOAD SUBTITLES: