MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP24 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP24 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装武侠片 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 622

Number of words: 4189

Number of symbols: 14375

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 24= (Tứ Quý sơn trang) Sơn trang mình một năm bốn mùa đều có cảnh đẹp, có phong thái riêng. Xuân sang đắm mình trong biển hoa đỗ quyên, hạ về ngắm hoa phượng hoàng nở, thu đến thoảng hương đan quế, đông có hàn mai ánh giữa tuyết ngời. Tứ Quý sơn trang, hoa thơm cỏ lạ khắp núi, đúng là làm người ta khoan khoái vui tươi. Thỏ con. Gọi bốn tiếng "Ôn thúc tốt bụng" thì sẽ bắt thỏ cho con chơi. Gọi sư thúc tốt bụng được không ạ? Hai người đừng nghịch nữa. Đa phần thỏ trong núi là đời sau của đám thỏ thái sư nương nuôi, nể tình thái sư nương mà tha cho con cháu chúng đi. Thái sư nương sao giống mẹ con thế, đều thích nuôi động vật nhỏ. Phải. Thái sư nương con và Tất đại tẩu cực kỳ tốt bụng, trong núi mà có động vật nào bị thương là họ sẽ chữa trị cho rồi nuôi thả trên núi. Nếu ai dám bắt làm thịt mà bị thái sư nương biết được
03:22
là gay to. Có một lần sư phụ và Trương bá bá cá cược bắt một con hươu nhắm rượu, ta không đành lòng đi mách với thái sư nương, thái sư nương rượt thái sư phụ con rượt khắp núi mà đánh. Cha con cũng vậy, trước mặt người ta thì oai lắm, sau lưng cũng không ít lần bị mẹ con rượt đánh. Sắp tới rồi, đi thôi. Đi. Xem kìa. Chữ trên vách núi (Bất tư quy) là trong tiệc đầy tháng sư đệ ta Tần Cửu Tiêu sư phụ đã khắc lên. (Tứ Quý sơn trang) Sư phụ, đệ tử về rồi. (Tứ Quý sơn trang) (Gió thoảng mây trôi) Trước đây không phải thế này, nhất định là nhà cửa lâu quá không ai ở nên hoang tàn. Không sao. Dọn dẹp lại là ổn thôi. Đúng, dọn dẹp lại là ổn thôi. Nhà cửa không ai ở dĩ nhiên sẽ đổ nát, chúng ta về rồi mà, đúng không? Nhận đồ đệ ngốc con về có ích gì hả? Nói gì đi. Sư phụ yên tâm đi ạ, có việc là đệ tử sẽ dốc sức, có đồ nhi ở đây mà, con và sư thúc cùng làm chắc chắn sẽ dọn dẹp ngăn nắp gọn gàng.
06:04
Tiểu tử con biết chèo kéo trai tráng khỏe mạnh ghê nhỉ. Không sao. Ta đưa hai người đi dạo quanh trước rồi xuống núi mua ít đồ, về rồi dọn sạch sau. Được. Thành Lĩnh, con xem. Thành Lĩnh à, đừng xem thường từng viên đá ngọn cây trong đình viện này, chúng đều được sắp xếp kỳ công đấy. Ngoài sân có trận Nhị Thập Bát Tinh Tú, nếu có kẻ địch xâm phạm chúng ta chỉ cần đứng đây là có thể chống địch bên ngoài. Mấy thứ này là Long sư phụ con thiết kế đó. Đừng động vào. Số cơ quan này lâu năm không tu sửa, chắc đã gỉ sét rồi, chờ sửa xong ta biểu diễn cho hai người xem. Đây là sảnh nghị sự. Hồi nhỏ sư phụ sẽ ngồi đó khảo bài vở của bọn ta. Tết nhất lễ lộc mọi người sẽ tụ họp lại quây quần bên lò sưởi đón giao thừa. Bốn mùa hoa nở không ngớt, chuyện Cửu Châu biết tận tường. Sư phụ, bức tranh này cũng là thái sư phụ vẽ sao? A Tự. Phải. Tám mươi mốt đóa mai trên đó đại diện cho Tứ Quý sơn trang ta đời này có tám mươi mốt người, đến cuối cùng
08:36
toàn bộ đều chôn vùi trong tay ta. A Tương, muội đói không? Hay mình dừng chân lát ăn gì đó. Ăn không vào. Ăn không vào. Vậy ta làm hai món chua cay để cho muội khai vị. Suốt ngày chỉ biết có ăn, ăn, ăn, huynh có phiền không thế? A Tương, muội đi đâu vậy? Tìm một nơi yên tĩnh. Còn ta thì sao? Không phải người ta nói nữ tử thích nam tử thừa nhận tâm ý sao? Nhưng sao từ khi mình bày tỏ với A Tương thì muội ấy không tươi cười với mình lần nào nữa. Lẽ nào là do mình đường đột? Tào ngốc nghếch, làm tên ngốc cũng tốt mà, không hay biết gì hết. Dừng tay. Chúc Yêu Chi, ta biết ngươi bị Cao Sùng lừa gạt nhưng niệm tình ngươi có lòng trung hiếu nên ta không chấp nhặt. Nếu ngươi còn u mê không tỉnh ngộ, bảo vệ cho sư phụ ma đầu kia thì ta chỉ đành xem ngươi cam lòng sa đọa. Sư phụ ta không phải ma đầu! Người bị kẻ khác hãm hại. Sao người cấu kết với Quỷ Cốc được. Bằng chứng rành rành ngươi còn dám ngụy biện. Trong đại hội anh hùng có người tận mắt thấy cốc chủ Quỷ Cốc Ôn Khách Hành ngang nhiên giúp Cao Sùng chống địch, còn bắt mất cô nhi Trương gia. Ông nói bậy! Ôn công tử là ân nhân cứu mạng Thành Lĩnh,
10:21
huynh ấy cứu Thành Lĩnh, suốt dọc đường hộ tống tới Thái Hồ. Huynh ấy chưa tới 30 tuổi, sao lại là cốc chủ Quỷ Cốc được. Ma đầu tà thuật đầy mình, tất nhiên có cách giữ gìn dung nhan, có gì lạ đâu. Kiếm phái Kính Hồ là do Ôn Khách Hành đem người đi diệt rồi lại chuyển sang thân phận ân nhân trà trộn vào Ngũ Hồ Minh, vênh váo dường nào. Cao Sùng và Ôn đại ma đầu nội ứng ngoại hợp, dối trên lừa dưới, tưởng rằng giấu được người thiên hạ một lúc là sẽ giấu được cả đời chắc. Triệu minh chủ đã lệnh cho người sao chép lại chân dung công bố với giang hồ dáng vẻ của thập đại ác quỷ dưới trướng Ôn Khách Hành. Thân phận của chủ nhân bại lộ rồi sao? Chúc Yêu Chi, niệm tình ngươi trẻ người non dạ, chỉ cần ngươi nói Cao Sùng là đại ma đầu lừa đời lấy tiếng thì ngươi vẫn là huynh đệ tốt của Ngũ Hồ Minh ta. Nếu ngươi vẫn ngụy biện cho ma đầu kia, dù ta có giết ngươi Triệu minh chủ cũng không trách tội ta đâu. Đừng hòng! Nói theo ta Cao Sùng là đại ma đầu lừa đời lấy tiếng, muôn kiếp không được siêu sinh, đời đời kiếp kiếp rơi vào đường súc sinh. Ông còn sỉ nhục sư phụ ta thì hôm nay ta sẽ liều với ông. Ta giết ngươi, tên nhãi ma đầu. Dừng tay! Thẩm đại hiệp. Sư thúc. Sư thúc.
11:57
Ta xem ai dám tổn thương sư điệt ta. Ôi trời ơi, tên ngu dốt này cuối cùng cũng có ích một lần. A Tương, muội về rồi à. Sao huynh vẫn đứng ngây ngốc ở đây vậy? Ta chờ muội. Ta lo muội về không thấy ta sẽ sốt ruột. Đi thôi, đi thôi. Đừng mất thời gian ở trấn này nữa. Chúng ta không ăn gì sao? Lên đường trước có được không? Về kiếm phái Thanh Phong bản cô nương đích thân xuống bếp cho tên ngốc huynh ăn bội thực luôn. Được, được. Tào Úy Ninh, huynh sẽ cưới ta thật sao? Vô cùng chắc chắn. A Tương, sao muội vẫn hỏi câu đó thế? Ta đã thề với Ôn huynh rồi. Lỡ đâu sư phụ huynh không thích ta thì sao? Không đâu, người sẽ thích muội mà. Muội tốt vậy mà. Nếu ông ấy ghét bỏ ta, chê ta là một nha đầu thôn dã không cha không mẹ thì làm sao? Không đâu, Phạm sư thúc mềm lòng nhất. Nếu sư phụ không đồng ý, ta sẽ đi năn nỉ Phạm sư thúc. Ý ta không phải chuyện này. Tào Úy Ninh, giả dụ sư phụ, sư thúc đều không cho huynh cưới ta thì huynh làm sao? Vậy muội bắt giữ ta, chúng ta bỏ trốn. Ai muốn bắt huynh chứ, có cho không ta cũng chả thèm. Ta nói ngược, ta bắt giữ muội, ta cuỗm muội đi. Nói sao cũng được,
14:03
ta vẫn sẽ ở bên muội. A Tương, trọn đời này nếu không thể sống cùng muội thì dù thế nào ta cũng không vui được. Dù trời có sập xuống cũng không cản được ta. Huống hồ họ cũng sẽ không cản ta. Phạm sư thúc chắc chắn sẽ thích muội. Đi thôi. Không đâu, giấy không gói được lửa, rồi sẽ có ngày huynh biết ta là ai. Nhưng mà… nhưng mà… Không có quãng thời gian nào quý giá hơn người trước mặt chính là người trong lòng. Sống ngày nào hay ngày đó, thêm một ngày là hời một ngày, sẽ không muốn để ý đến những chuyện khác nữa. Ôn thúc, trong gùi đựng gì vậy ạ? Sao mà nặng thế. Là rượu lấy cho sư phụ con. Đưa ta đi. Không cần đâu Ôn thúc, xem như luyện công vậy. (Bất tư quy) Ôn thúc, sư phụ nói Tứ Quý sơn trang đến cuối cùng toàn bộ đều chôn vùi trong tay người. Đã nói với con đừng hỏi nữa rồi mà. Người ta hỏi thúc mà. Ôn thúc, thúc mau nói rõ với con đi, con thấy sư phụ buồn thế trong lòng con cũng rầu lắm. Dù lúc đó xảy ra chuyện gì thì cũng là đời tư hoặc là nỗi đau cực lớn của huynh ấy,
16:07
nếu huynh ấy chưa chuẩn bị sẵn sàng nói chúng ta biết thì có lẽ là huynh ấy không muốn nhắc tới nữa. Ta mong con đừng ép buộc huynh ấy. Con hiểu rồi. Ôn thúc, thúc và sư phụ ăn ý thật đấy. Người cũng dặn con như vậy. Người nói khơi dậy vết thương của người khác không phải hành vi của kẻ nghĩa hiệp, bảo con tuyệt đối đừng… Hỏi về phu thê Ôn đại hiệp, chuyện cha mẹ thúc. Con không cố ý đâu. Sư thúc, thúc đừng trách nhé. Con gọi ta là gì? Vốn nên gọi là sư thúc mà. Có chuyện gì mà không thể nói rõ ra, sao cứ phải đánh đố thế. Từ đầu sư phụ đã nói bất kể thúc có nhận người hay không thì người đều nhận thúc là sư đệ, nhưng lại dặn dò con phải chờ thúc tự mình xác nhận tâm ý, bằng lòng về lại sư môn mới sửa miệng, quyết không thể miễn cưỡng. Thúc xem, rõ ràng hai người thấu hiểu lòng nhau, cứ vòng vo mãi làm chi vậy? Sư thúc. (Bất tư quy) (Tứ Quý sơn trang) Cốc chủ, Ôn Như Ngọc cắn lưỡi tự vẫn rồi. Manh mối chìa khóa lại đứt nữa. Cha. Mẹ. Giết nó đi. Giết ta đi, ta không muốn sống nữa. Ông mau giết ta đi. Sao ông không giết ta? Ngoan ngoãn nói ta biết ngươi có thấy một chiếc chìa khóa
18:49
trong tay cha mẹ mình không? Ta không muốn sống nữa. Ông mau giết ta đi. Ta… ta sẽ biến thành ác quỷ hung tàn nhất đòi mạng tất cả các người. Cốc chủ, trông đứa bé này tuổi còn nhỏ mà tính cách lại khá quái lạ, vừa nhìn đã biết là một tiểu quỷ bẩm sinh. Hay chúng ta cho nó toại nguyện, thế nào? Được, vậy thì cho nó toại nguyện. Cậu bé, ngươi đã tới Quỷ Cốc thì phải chấp nhận số mệnh thôi. Cha ngươi là một đại phu giỏi, chỉ tiếc là ta không cứu được hắn. Nhưng may là ta đã cứu được ngươi. Uống nó là ngươi sẽ quên hết tất cả. Mình không thể quên, mình không thể quên. Sư đệ. Sư đệ. Ngồi ngay nào. Đủ rồi, lão Ôn. Đừng nhúc nhích. Được rồi lão Ôn. Đêm nay xem như qua được rồi. Đừng tiêu hao nội lực nữa. Qua được đêm nay vậy đêm mai thì sao? Đêm mai thì đêm mai tính tiếp. Bảy chiếc đinh ở trong người ta, đêm nào cũng phát tác một lần. Chỉ là có lúc dữ dội, có lúc nhẹ nhàng.
21:51
Diệp Bạch Y làm việc kiểu gì thế. Chẳng lẽ thành con rùa ngàn tuổi luôn rồi, bò chậm rì vậy, sao vẫn không có tin gì hết. Ôn tốt bụng, người ta có lòng tốt giúp mình, đệ lại ở sau lưng mắng ông ấy. Có ở trước mặt ta cũng nói thế. Lão quái vật này làm việc chẳng có trách nhiệm gì hết. Huynh mới vô lương tâm đấy. Ai cũng nói người môi mỏng bạc tình, ta thấy chuẩn lắm. Họ nói ta là người tỉnh táo bạc tình nhất trên đời. A Tự, vừa nãy trong mơ huynh gọi sư đệ mãi, huynh đã mơ thấy gì? Nếu huynh không muốn nói thì xem như ta chưa hỏi. Lão Ôn, giữa chúng ta không có gì không thể nói, không có gì không thể hỏi hết. Trang chủ, nếu ngài muốn ta vào dầu sôi lửa bỏng vì Tứ Quý sơn trang, vì công lý chính nghĩa họ La này quyết không hai lời. Nhưng nếu ngài muốn ta đi tàn hại trung lương, ta không làm được. Sư huynh, Tưởng đại nhân đã từ quan về quê rồi, sao vương gia vẫn không buông tha ông ấy. Ông ấy là người tốt vậy mà. Sư huynh, dù là nể tình Tiểu Tuyết huynh cầu xin vương gia đi. Không phải huynh thương Tiểu Tuyết nhất sao?
23:37
Cửu Tiêu. Chuyện triều đường sao có thể nhận định đơn giản bằng sự tốt xấu được. Vương gia muốn ông ta chết thì ông ta buộc phải chết, không cần lý do. Tưởng đại nhân có ân tình to lớn với ba bọn ta, chuyện triều đường bọn ta không hiểu, bọn ta cũng không có tố chất đó, nhưng người giang hồ biết thế nào là có ơn phải trả. Sau khi từ biệt ngài bọn ta sẽ đuổi theo Tưởng đại nhân hộ tống ngài ấy ra khỏi Tây Bắc. Nếu Đoàn Bằng Cử vẫn muốn hại Tưởng đại nhân, trừ phi là bước qua xác bọn ta. Lấy trứng chọi đá. Dù có là trứng chọi đá thì bọn ta vẫn phải chọi. La Hạo này thà chết vì báo ơn chứ không làm tiểu nhân tham sống sợ chết! Sư huynh. Bỏ đi, ta đi cùng mọi người. Đứng lên hết đi. Cạn vò rượu tiễn biệt này rồi chúng ta cùng đuổi theo Tưởng đại nhân. Được. Trang chủ, cuối cùng ngài đã trở lại. Lúc đó đệ ấy muốn xả thân đi cứu viện nên ta đã cho đệ ấy uống rượu có pha Túy Sinh Mộng Tử. Đệ ấy ngủ mê man năm ngày năm đêm, khi tỉnh lại thì mọi việc đã rồi. Đệ ấy cực kỳ oán hận ta nên không từ mà biệt. Sau cùng gặp lại đệ ấy là lúc đệ ấy nằm trong quan tài.
26:04
Đệ ấy tưởng nhầm là ta bị nhốt trong tòa thành cô lập, liều mạng tới cứu, sau cùng tử trận dưới thành. Người trong lòng đệ ấy trải qua trăm ngàn khổ cực đắng cay mới đưa được thi hài đệ ấy tới trước mặt ta. Lúc đó ta vẫn chưa biết quan hệ của cô nương đó và Cửu Tiêu. Khi ta biết được thì ta đã ép cô nương đó uống thuốc cực độc kiến huyết phong hầu. Giả như có một thế giới khác, chắc chắn họ sẽ cùng nhau mắng xối xả sư huynh độc ác này. Họ sẽ không mắng huynh đâu. Họ… tất nhiên là họ hiểu huynh mà. Đệ sai rồi. Sở dĩ họ không có kết cục tốt đẹp là vì họ vốn không hiểu sư huynh của mình. Từ nhỏ Cửu Tiêu đã sùng bái sư huynh nó, sư phụ cũng xem ta như con ruột. Huynh đệ lớn bé trong sơn trang ai cũng xem ta là người nhà, huynh trưởng, kính trọng, yêu thương ta. Vì thế mới không nhìn rõ toàn cuộc, hoàn toàn không biết Chu Tử Thư thật sự thật ra là tên hèn nhát, kẻ đào ngũ.
27:41
A Tự. Ngồi xuống đi đã. Sư phụ bệnh nặng qua đời, lúc lâm chung đã giao phó Tứ Quý sơn trang cho ta. Trang chủ thiếu niên còn trẻ nên dễ hà hiếp, tà đạo, chính đạo kẻ kéo tới gây chuyện ùn ùn không ngớt. Ta chống đỡ hai năm, trơ mắt nhìn từng thúc bá vì bảo vệ Tứ Quý sơn trang mà chết. Ta không chống đỡ nổi nữa nên đã chạy trốn. Huynh đừng trách bản thân thế. Sau đó xảy ra chuyện gì? Ta thật sự đã chạy trốn. Không đâu. Chắc chắn là huynh có nỗi khổ riêng của mình. Nỗi khổ riêng chẳng qua là cái cớ nói cho xuôi tai thôi. Phụ thân ta là cánh tay đắc lực của Tấn vương đời trước, Tấn vương đương nhiệm cũng là biểu ca ta. Huynh ấy lo bên cạnh không có người đáng tin nên gửi thư nhờ ta tới giúp. Thế tử gia. Gọi bừa gì đấy, gọi là biểu ca. Biểu ca, huynh sao vậy? Sắc mặt trông kém quá. Sức khỏe vương gia vẫn tốt chứ? Là thầy. Ông ấy đi rồi. Thầy đang tuổi tráng niên, sao lại… Phụ vương tin lời gièm pha
30:19
đã tống thầy vào ngục, nghiêm hình ép cung, chuyện không có căn cứ sao thầy chịu khuất phục. Nên đã tự vẫn trong nhà lao. Đệ có biết lúc lâm chung thầy đã làm gì không? Ông ấy làm thơ tuyệt mệnh khắp trên tường dưới đất. Khe nước chảy mãi cũng thành Trường Giang, Hán Thủy. Khung cửa nhỏ nhoi cũng đủ soi rọi căn phòng tăm tối. Lời nói xấu xa, có thể nguy hại tới sự công chính. Mây trôi phiêu diêu cũng có thể che khuất ánh mặt trời. Ta thấy huyết thư khắp trên tường dưới đất. Thói đời gì thế này. Cả đời thầy có tấm lòng khoáng đạt, vì nước vì dân. Biểu ca, huynh đừng buồn quá. Sau này chúng ta… Phụ vương… phụ vương nổi cơn thịnh nộ, thậm chí ông ấy vứt xác thầy ở nơi hoang dã, sai binh sĩ canh giữ không cho khâm liệm, mặc chó hoang cắn xé. Là ta vô dụng. Là ta vô dụng. Là ta. Ta thậm chí không thể cho thầy yên nghỉ khi đã qua đời. Biểu ca, huynh yên tâm, ta sẽ trộm thi hài thầy ra, khâm liệm thầy ấy tử tế. Được. Tử Thư, khi nào đệ
31:56
có thể xuống núi giúp ta thì tốt rồi. Vậy nên ta đã đưa theo tất cả huynh đệ Tứ Quý sơn trang cùng nương nhờ Tấn vương. Không ngờ toàn là tự mình lừa mình. Vũng bùn quyền lực và dục vọng một khi đã sa chân vào thì đâu thể thoát ra dễ dàng. Ta đã nhìn từng huynh đệ lần lượt chết trước mặt ta, sau cùng ngay cả Cửu Tiêu cũng chết. Sau khi Cửu Tiêu chết ta không thiết sống nữa. Sau đó đệ đoán xem thế nào? Ta lại chạy trốn. Đến cuối cùng chỉ để lại bảy cây đinh này. Người muốn bảo vệ, sự nghiệp muốn tạo dựng cứ như cát chảy qua kẽ tay, muốn giữ lại cũng khó. May mắn thay ông trời có mắt, cho ta một cơ hội chuyển biến, nghiệp kế thừa chưa đứt đoạn. Chỉ là không biết có thể thấy đứa bé này khôn lớn thành tài không. Sao lại không thể? Diệp Bạch Y hứa với ta rồi, lão quái vật đó hiểu biết sâu rộng, ông ta nói chữa được thì chắc chắn sẽ được.
34:15
Chuyện đời nào có gì là chắc chắn. Ta mặc kệ. Chuyện này buộc phải chắc chắn. Bất kể kết cục thế nào, ta muốn nói với đệ đệ chịu về cùng ta, ta thật sự rất vui. Sư đệ. Sắp sáng rồi, huynh nghỉ trước đi. Ta ra ngoài hít thở không khí. Lão Ôn. Tuy đệ và sư phụ ta có danh nghĩa thầy trò nhưng lại chưa được làm thầy trò. Đệ không muốn thừa nhận Tứ Quý sơn trang là sư môn của mình ta cũng không có quyền cưỡng ép. Đứa con của phu thê Ôn gia trở lại Tứ Quý sơn trang, nếu sư phụ dưới suối vàng có hay ắt hẳn sẽ vô cùng vui sướng. (Tứ Quý sơn trang) Sư phụ, người dậy rồi. Là con quét sân làm ồn người sao? Không sao. Đã giờ nào rồi, sao ta lại ngủ sâu thế? Sắp giờ Ngọ rồi ạ. Ôn thúc nói đêm qua người ngủ không ngon lắm, bảo con đừng làm ồn cho người ngủ thêm một lát. Đệ ấy đâu? Sư thúc. A Tự, dậy rồi à. Ta đã xem kỹ lại, bức tranh này không hư hại nặng lắm, bồi lại chút là được. Ta sắp sửa xong rồi, chỉ thiếu mỗi bước đặt bút điểm lại. May mà bồi lại xong
37:57
(Bốn mùa hoa nở không ngớt) tranh không sợ bị cuộn nữa, (Chuyện Cửu Châu biết tận tường) chờ lúc xuống núi ta tìm một họa sư cao siêu điểm lại kỹ càng theo bút tích của sư phụ huynh là sẽ giống như ban đầu. (Bình An ngân trang) Ngài đi thong thả. Thư của ta khi nào mới tới Côn Châu? Ngài cứ yên tâm ạ, ngài là khách quý cầm lệnh bài, tuyệt đối không làm lỡ việc của ngài. Bồ câu đưa thư của ngân trang ta được huấn luyện bài bản, chưa tới hai ngày là sẽ đưa thư tới Côn Châu. Được, về đi. Vâng, ngài đi thong thả. Tên ma đầu họ Ôn, trông tuổi tác cũng trạc chúng ta mà sao đã làm cốc chủ Quỷ Cốc thế. Vậy là các người không biết rồi. Quỷ Cốc có biết bao nhiêu là yêu pháp lấy âm bổ dương, Ôn Khách Hành trông còn trẻ vậy thôi chứ biết đâu là ông già 70 rồi. - Đúng. - Toàn nhờ bồi bổ mới duy trì được khuôn mặt tươi trẻ thế đấy. Cốc chủ Quỷ Cốc các người vừa nói tên họ là chi? Nhãi nhép đâu ra thế. Biết nói tiếng người không? Hỏi ngang xương thế, có biết phép tắc không hả? Ngươi ở đâu ra thế hả? Ngươi... ngươi là gì của Ôn ma đầu? Ai bảo các người ở đây đặt điều? Bọn ta không đặt điều. Ngũ Hồ Minh đã phát cho các môn phái lớn chân dung đám thủ lĩnh Quỷ Cốc. Phải đấy. Ngươi không tin thì tự đi mà xem. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪
40:14
♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪
41:22
♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: