MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP04 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装剧情 | 优酷 YOUKU

MULTISUB【山河令 Word Of Honor】EP04 | 张哲瀚龚俊仗剑江湖,执手天涯 | 张哲瀚/龚俊/周也/马闻远/孙浠伦/陈紫函/寇振海/黑子 | 古装剧情 | 优酷 YOUKU

SUBTITLE'S INFO:

Language: Vietnamese

Type: Human

Number of phrases: 637

Number of words: 4395

Number of symbols: 15178

DOWNLOAD SUBTITLES:

DOWNLOAD AUDIO AND VIDEO:

SUBTITLES:

Subtitles prepared by human
00:28
♪Hỏi đao, hỏi kiếm có thể nào xóa tan hận thù♪ ♪Lo vì hận cũ thù mới lại thêm điều nhiễu nhương♪ ♪Hỏi kế hỏi chiêu đọ xem ai hơn ai♪ ♪Đời người thăng trầm, khó mà lường trước♪ ♪Hỏi đường hỏi lối, non nước xa xôi♪ ♪Tri âm nơi đâu, lẻ loi một bóng hình♪ ♪Hỏi mưa hỏi nắng có bao nhiêu tâm sự♪ ♪Nương nhờ ánh trăng, sớm chiều ta bên nhau♪ ♪Hỏi hoa hỏi lá đang độ rực rỡ♪ ♪Đời người vui buồn được mấy đêm xuân♪ ♪Hỏi thu, hỏi đông, tuyết gió căm căm♪ ♪Mây màu nhanh tan, tháng năm gian khổ♪ ♪Hoa nở sớm, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ cười, trời rồi cũng già♪ ♪Giang hồ bé nhỏ, đất trời bao la♪ ♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ ♪Hoa rụng tàn, trời hiểu thấu♪ ♪Trời chớ buồn, trời rồi cũng già♪ ♪Anh hùng hết thời, năm tháng phù du♪
01:30
♪Người đi rồi, ta cũng lãng quên♪ =SƠN HÀ LỆNH= =Tập 4= (Quán trọ Thiên Nhai) Dậy rồi à? Ăn hạch đào hổ phách không? Đa tạ Ôn công tử. A Tự à, hai ta dù gì cũng từng cùng vào sinh ra tử, ăn chung một bàn ăn, ngủ cùng một ngôi miếu hoang. Sao huynh cứ luôn miệng gọi Ôn công tử thế? Có phải là hơi xa cách không? Hai người cưỡi hai con ngựa này đi, đến Thái Hồ cho sớm, tránh đêm dài lắm mộng. Ôn công tử, đa tạ. Công tử và bọn ta bèo nước gặp nhau... Chưa nghe câu "Quen biết đã lâu như xa lạ, lần đầu gặp mặt ngỡ cố nhân" sao? Ta với vị Chu thúc đây của cậu là kiểu vừa gặp đã thân. Giao tình tốt hay không đâu thể xét thời gian ngắn dài. Cha cậu ở Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh cả đời... Trương công tử. Cậu là Trương Thành Lĩnh công tử đúng không? (Phó đà chủ phân đà Đại Trí Cái bang Ăn mày Chân Thọt) Bằng hữu đừng hiểu lầm. Bọn ta không phải kẻ xấu. Tại hạ là phó đà chủ của phân đà Đại Trí Cái bang.
03:23
Nhận lệnh của trưởng lão Hoàng Hạc trong bang và ủy thác của Ngũ Hồ Thiên Hạ Minh đi khắp nơi tìm kiếm hậu nhân của kiếm phái Kính Hồ, Trương Thành Lĩnh, Trương công tử. Hôm qua có một đệ tử nhìn thấy tướng mạo của tiểu công tử rất giống với bức chân dung mà bọn ta nhận được. Thế nên hôm nay bọn ta đến xác nhận lại. Có biết hắn không? Cậu ấy không biết ngươi. Xác nhận à? Xác nhận thì có cần dẫn theo nhiều thuộc hạ vậy không? Không phải thì thôi, nếu phải thì các người định động thủ cướp người à? Không dám, không dám. Trương tiểu công tử, là chưởng môn Thẩm Thận của phái Đại Cô Sơn phó thác bọn ta đến tìm cậu. Chắc cậu biết Thẩm chưởng môn chứ? Đó là huynh đệ kết nghĩa của cha cậu. Ta không biết, ta muốn đi theo Chu thúc. Xin lỗi, ta cũng không quen. Ta thấy Trương tiểu công tử bị hoảng sợ quá độ, dường như đã mất tỉnh táo. Chắc không phải là kẻ dụ dỗ cậu ấy đã cho cậu ấy uống thuốc gì chứ? Khả năng điên đảo trắng đen của lão huynh đây quả nhiên ghê gớm. Làm ăn mày thì phí phạm quá. Ngươi đi làm trạng sư cho rồi. Bố trận. Giao Trương tiểu công tử ra, ta sẽ cho các người rời khỏi đây.
05:09
Trông chừng cậu ấy. Nào. Lên! Chặn hắn lại. (Quán trọ Thiên Nhai) Công lực ở eo của A Tự chắc luyện từ khi còn nhỏ nhỉ? Ôn công tử, mau giúp thúc ấy đi. Tiểu tử ngốc, đám ăn mày này đâu phải đối thủ của thúc ấy. Nào, ăn hạch đào đi, bổ óc, bổ não. Trương tiểu công tử, đi với bọn ta đi. Đi nào. Ôn Khách Hành. Đây nè. A Tự bảo ta trông chừng cậu ấy, ta đang trông kỹ lắm. Tuy không đẹp bằng huynh, nhưng cũng không hư mắt được. Huynh muốn ta ra tay à? Huynh muốn ta ra tay giúp thì nói thẳng chứ. Huynh không nói thì sao ta biết được. Kiếm của huynh mềm quá đấy. A Tự. Trương công tử. Đám người này đúng là không phải người tốt. Huynh cũng đừng nương tay nữa. Lấy vũ khí ra đi. - Đi theo ta. - Chu thúc. Đi theo ta. Chu thúc. Chu thúc, thúc có sao không? Chu thúc. Hoặc là chết, hoặc là cút. Chu thúc. Thành kẻ vô dụng thật rồi. Chu thúc, thúc sao thế? Không sao, không chết được. (Quán trọ Thiên Nhai) (Quán trọ Thiên Nhai)
10:31
Chủ nhân, giữa ban ngày mà ngài... Ta cho họ chọn rồi. Người ta cứ một lòng muốn làm ma, không muốn làm người, chủ nhân ngươi nhiệt tình hiếu khách sao lại không thuận theo được. Không phải, Ôn tốt bụng ngài xem ngài giết thì giết thôi, nhưng làm gớm thế này làm gì? Như vậy mới có khí thế. Hai bé ngoan, ta sẽ cởi trói cho hai người. Nhưng có một điều là hai người nhất định đừng có khóc đó. Con người ta bình thường cũng là chính nhân quân tử.. Nhưng chỉ không chịu nổi cảnh nữ nhân khóc. Nữ nhân mà khóc (Thập đại ác quỷ Quỷ Cốc - Quỷ háo sắc) thì tình cảm hay lễ tiết gì đó ta sẽ quên hết luôn. Khóc rồi kìa. Đây là do cô kiếm chuyện trước nhé. Quỷ háo sắc chết tiệt, muốn chết à? Nha đầu thối, lại phá chuyện tốt của ta. Dì La nói rồi, không được làm mấy trò bắt gái về nữa. Huynh còn dám tái phạm sao? Ta đâu có bắt gái. Hai cô nương này được ta dùng vàng bạc mua từ thanh lâu về. Không tin thì ta cho muội xem khế ước bán thân. Ta không cần biết là bắt hay là mua. Ta mà nói dì La biết huynh lại ức hiếp các cô nương thì huynh nghĩ bà ấy sẽ xem khế ước bán thân của huynh hay là sẽ móc mắt huynh ra? A Tương tốt bụng, muội đừng mách lẻo chuyện của ca ca nữa. Cặp tỷ muội này ta tặng cho muội đó. Muội cứ coi như hôm nay chưa xảy ra chuyện gì hết.
12:26
Hai người họ là muội mua về hầu hạ mình. Muội giấu giúp ca ca đi. Ta giúp huynh cũng được thôi. Nhưng nếu huynh mắc nợ ta thì phải giúp ta làm ba việc. Nha đầu thối, đừng có hiếp người quá đáng. Ức hiếp huynh mà còn phải chọn thời gian sao? Chủ nhân có lệnh bảo huynh đi tìm tất cả những người ở bên ngoài, cùng đến Tam Bạch sơn trang ở Thái Hồ chờ lệnh. Còn không mau đi đi. Khinh công tuyệt đỉnh của ta lại đi chạy vặt cho các người à? Ta đi, ta đi. Vừa hay hỏi chủ nhân xem có ở lại được không. Nào. Đói rồi nhỉ? Thử đi. Chưa chín à? Lần này thì chín rồi, nhưng mà đắng. Nào, nào, nào, đưa đây. Đừng ăn nữa. Cá này chắc là đắng sẵn rồi. Trời ạ, hai tên ngốc, hai người không biết trước khi nướng cá phải mổ bụng làm sạch ruột sao? Mật bị vỡ ra đương nhiên phải đắng rồi. Ta phục hai người luôn đó. Chắc cả đời được hầu hạ chứ gì. Chủ nhân cô đâu? Học cái xấu cũng nhanh thật. A Tự, đêm đầy sao thế này rất hợp để uống rượu, ca hát. Sao có thể ăn bừa mấy thứ thô thiển đạm bạc này được? Món ngon ở Tam Bạch Thái Hồ nổi khắp thiên hạ. Trên thuyền ta vừa hay có một đầu bếp nổi tiếng, chi bằng để hắn nấu vài món nhắm rượu cho chúng ta.
15:57
Trương tiểu công tử, mới một ngày không gặp hình như cậu cao hơn rồi. A Tương, ngươi đấy rảnh rỗi thì học hỏi hai vị tỷ tỷ. Hầu hạ người khác cũng là một môn học. Ngươi xem cách xuất hiện của chủ nhân ngươi hôm nay rất oai phong phải không? Chủ nhân, từ bé nô tỳ đã ngốc nghếch, ngài cũng biết mà. Nếu ngài thấy hai vị tỷ tỷ hầu hạ tốt thì cứ tìm họ đi. Mây bay trên trời tựa áo trắng, chớp mắt biến thành chú chó xanh. Từ xưa đến nay đều như thế, chuyện đời muôn vẻ gì cũng có. Nghe nói khi xưa ma tượng Dung Trường Thanh cả đời làm được ba thứ vừa ý. Một là Đại Hoang, hai là Long Bội, ba là Bạch Y. Khi xưa, trang chủ đời cuối của Tứ Quý sơn trang là Tần Hoài Chương đã dùng Bạch Y làm bội kiếm rong ruổi giang hồ. Sau khi Tứ Quý sơn trang bị mai một, thanh kiếm này dần dần không rõ tung tích. A Tự, ta nói huynh nghe, ta thấy bội kiếm của huynh với Bạch Y kiếm rất giống nhau. Vốn nghĩ mấy tên ăn mày của Cái bang võ công tầm thường, đánh phát là tan chỉ muốn đợi huynh ra tay để xác nhận lại.
17:52
Nhưng không ngờ huynh thà gặp nguy hiểm cũng không chịu rút kiếm. Đừng nói là không nhẫn tâm giết mấy tên ăn mày của Cái bang nhé? Ta đã suy nghĩ, chỉ có hai lý do thôi. Thứ nhất, kiếm này không phải của huynh. Đương nhiên A Tự của chúng ta sao lại làm chuyện hèn hạ thế được. Vậy thì chỉ có cách giải thích thứ hai, huynh có lý do gì đó nên không dám để lộ hành tung. Ôn công tử, quan hệ của hai ta giống như cá này, có biết tại sao không? Không thân*. [*Còn có nghĩa là chưa chín] Từ lúc quen biết cho đến giờ, ta là ai, từ đâu đến, định đi đâu, ta còn chẳng biết. Huynh là ai, từ đâu đến, định đi đến đâu, ta cũng không hứng thú. Ta thấy huynh nhiều lần ra tay giúp đỡ nên kính huynh mấy phần. Nếu huynh được nước lấn tới muốn thấy Bạch Y kiếm thì không cần tốn công nói nhiều đâu. A Tự, sao hôm nay huynh trở nên nóng nảy thế? Đều là lỗi của ta, không nên có ý thăm dò huynh, hại huynh bị nội thương. Ta cũng đau lòng lắm. Huynh thứ lỗi cho ta lần này, sau này ta sẽ không thế nữa. Ta muốn biết gì thì nên hỏi thẳng huynh mới phải. A Tự của chúng ta sẽ không lừa ta đúng không? Vân Tài, Hồng Lộ.
21:32
Mị khúc Tần Tùng, một trong tứ đại thích khách. Người có thể mời được yêu nghiệt này đúng là ra tay hào phóng. Mặc kệ đó là ai, bị phản phệ thế này cũng mệt cho hắn rồi. A Tự, ta phát hiện huynh càng lúc càng hợp tính ta. Xin lỗi, làm bẩn cây tiêu của huynh rồi. Hôm khác tìm cây mới trả huynh. Không sao. Chỉ là võ công của A Tự cao cường, nhưng ngũ âm lại khiếm khuyết. Khi nào rảnh ta sẽ dạy huynh thêm. Không cần thiết. Đỡ hơn chưa? Nào, ngồi một lát đi. Chu thúc, ta vẫn thấy khó chịu quá. Thành Lĩnh, cậu bao nhiêu tuổi? Mười bốn tuổi. Con cháu thế gia trong võ lâm là năm đến bảy tuổi học vỡ lòng. Dù là bảy tuổi cậu bắt đầu luyện nội công thì cũng phải luyện được bảy năm rồi. Sao lại luyện thành thế này? Không được khóc. Thôi, thôi. Trẻ con ai mà chẳng ham chơi. Hồi nhỏ cha mẹ dạy ta học, ta cũng suốt ngày lười biếng, giở trò. Tại sao ta không bao giờ ham chơi? Tiểu tử ngốc, cậu có từng nghe một câu nói rằng kẻ chê hàng mới là khách muốn mua hàng? Chu thúc của cậu mắng cậu trước đây không chăm chỉ là có ý muốn chỉ bảo cậu. Cậu phải thông minh lên chứ. Chu thúc. Sư phụ, xin hãy nhận con làm đồ đệ. Sau này con sẽ cố gắng
23:35
chắc chắn không phụ ân đức dạy dỗ của sư phụ. Đứng lên. Cậu là hậu nhân của phái Kính Hồ, trên vai gánh vác trọng trách kế thừa môn phái, sao có thể để ta dạy được? Con vẫn chưa nhập môn. Đại ca con võ công cao cường, nhị ca học hành tài giỏi. Con còn tưởng cả đời này con chỉ phụ trách việc báo hiếu bên cạnh cha mẹ. Thế nên chưa bao giờ chăm chỉ học võ. Võ công của phái Kính Hồ con không học được gì cả. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Con cái muốn phụng dưỡng nhưng cha mẹ đã không còn. Chuyện trên đời đa phần đều như thế. Dù là vậy, cậu cũng nên bái sư Ngũ Hồ Minh. Không, sư phụ, con muốn bái người làm sư phụ. Xin hãy nhận con làm đồ đệ. Đứng lên. Ta nói lại lần cuối, đứng lên cho ta. Cậu đã bỏ lỡ thời gian tốt nhất để lập nền tảng. E là có dốc hết cả đời này cũng khó bước vào được con đường võ học tối thượng thừa. Đừng nói bừa. Tiểu tử ngốc, cậu phải hiểu ý của Chu thúc. Võ công tối thượng thừa mà huynh ấy nói là trình độ của Đạt Ma sư tổ, Trường Minh kiếm tiên. Đâu có mấy ai đạt được. Cậu bắt đầu cố gắng từ bây giờ, luyện được như ta thì cũng không khó. Đúng là nói không sai. Học võ công thì có hai cách, một là học từ nhỏ, hai là từ hôm nay chăm chỉ luyện võ,
25:06
rồi sẽ càng lúc càng mạnh. Hôm nay cậu bị ma âm mê hoặc, bị nội thương nhẹ. Ta dạy cậu một số tâm pháp nhập môn. Cậu cứ làm theo để điều tức, chữa trị nội thương. A Tự, ta biết ngay là huynh toàn cứng miệng nhưng mềm lòng. Nào. Có sao không? Ôn huynh, không đi xem thử à? Không sao, không sao. A Tương tự lo được. Chu mỗ cũng tự lo được, không phiền Ôn huynh nhọc lòng. Thứ cho không tiễn. Đừng, đừng. (Tứ đại thích khách Độc Hạt - Tiếu La Hán) (Tứ đại thích khách Độc Hạt - Độc Bồ Tát) (Tứ đại thích khách Độc Hạt Kim Mao Tưởng Quái) Tiểu ca ca, sợ gì thế? Lẽ nào huynh sợ ta ăn thịt huynh sao? Sợ là đúng rồi. Tiểu huynh đệ, vị tỷ tỷ này ăn thịt người thật đó. Ngươi phải cẩn thận. Sao đây? Tưởng Lão Quái, ngươi muốn bà cô đây ăn thịt ngươi à? Bà cô đây còn chê ngươi nhai ê răng cơ. Độc Bồ Tát, lúc nào không quyến rũ nam nhân thì cô không sống nổi à? Ta nói cô biết
27:18
đây là thú săn của ta, cô đừng có mơ. Đương nhiên ta phải mơ rồi. Ta muốn... Ta muốn chơi cùng cô. Đừng, đừng. Không, không, không. Đừng, đừng. Đừng mà. Phiền quá đi. Hết chơi được rồi. (Tứ đại thích khách Độc Hạt - Mị khúc Tần Tùng) Ai đả thương ngươi đến mức này? Ma âm phản phệ. Ai? Kẻ có thể khiến ma âm phản phệ, võ công phải hơn ngươi. Bên cạnh tiểu tử này lại có cao nhân như thế sao? Không rõ. Ta không dám mạo hiểm đánh trực diện. Đồ hèn. Thất bại thì thôi đi, còn chẳng biết thất bại trong tay kẻ nào. Ta muốn xem thử chủ thượng mà trách tội thì các người sẽ nói sao. Ta đi gặp hắn thử. Chủ nhân lệnh chúng ta mau chóng về Nhạc Dương. Tần Tùng làm việc không tốt, chủ nhân tự khắc xử trí hắn. Tiếu La Hán, đừng có gây thêm rắc rối. Ta đi giải quyết tên đả thương Tần Tùng trước rồi về Nhạc Dương, có ảnh hưởng gì sao? Cô! Dù sao các người cũng rõ mệnh lệnh của chủ thượng. Ta muốn xem thử rốt cuộc cô có bản lĩnh trái lời ngài ấy không. Bà cô đây rất vui vẻ giết cô
29:31
thay chủ thượng. Ngồi thiền, ngồi thiền. Không ai chỉ cậu cách ngồi thiền sao? Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm. Ngũ tâm hướng về trời, tụ khí về đan điền. Mới đầu thấy lạnh là bình thường. Hãy nhớ kỹ những gì ngươi thấy đều là giả, không cần phải lo sợ. Tập trung vào nội tức. Dùng dòng khí trong người hóa giải âm khí nội thương. Đây là Bồ Đề Thanh Tâm khúc. Khúc nhạc này rất có lợi cho việc tu luyện nội công. Tiếng nhạc trong trẻo, kiên định, không chút hối hận. Người tâm tính tà nhiễm thì không thể làm được như thế. Không ngờ người này lại thổi được tiếng tiêu như vậy. Hồi nhỏ ta muốn ngài thổi một khúc nhạc chẳng biết phải làm nũng, phải ngoan ngoãn đến mức nào luôn. Nay ngài lại vì một tên ăn xin mà thổi cả đêm. Ngươi đâu có gặp lúc khó khăn sa sút hay bị nội thương, nội lực của ngươi còn cạn hơn cả nước trong đáy ly này. Còn muốn ta thổi nhạc. Nội lực mà ta tiêu hao còn nhiều hơn nội lực ngươi tăng trưởng. Có ngốc không hả? Đừng nói nhảm nữa, tiếp tục nhập định. Cặp tỷ muội mà ngươi cứu định làm sao với họ? Chuyện này à...
32:11
Ngươi có nhớ không, hồi nhỏ ngươi nhặt về một con chó, ta làm đủ cách ép ngươi vứt đi mà ngươi không chịu, sau đó con chó bị người ta làm thịt ăn, ngươi khóc suốt ba tháng trời. Thái độ của ta vẫn như cũ. Nếu ngươi đã có lời hứa với nó mà không thể chăm sóc nó suốt đời thì chấm dứt trước thật nhanh gọn. Chuyện này có giống nhau đâu! Đây là người còn sống sờ sờ mà. Chủ nhân thì sao? Nói gì mà đi theo tiểu công tử Trương gia là do thấy cậu ấy có điều kỳ lạ. Giờ lại cất công tốn nội lực thổi tiêu cho người ta. Cũng không biết tên ăn xin đó có biết ơn không. Chuyện của ta từ khi nào mà đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón? Ta không thể thấy hợp ý, muốn kết bạn sao? Hễ vào hồng trần sẽ sinh nhân quả. Lâu lắm chưa được ngủ ngon thế này. Tỉnh rồi à, A Tự. Ngủ có ngon không? Thổi cả đêm, vận hành nội tức lại thấy hơi khó khăn. Chê cười rồi, chê cười rồi. Ai bắt huynh thổi cả đêm? Hôm qua ta có ý thăm dò hại huynh bị nội thương. Trải qua một đêm chắc nội thương đã đỡ hẳn rồi, coi như là lấy công chuộc tội. Huynh cũng đừng giận ta nữa. Nào, để ta bắt mạch cho huynh.
35:26
Sư phụ, xin hãy dạy võ công cho con. Ai là sư phụ cậu? Tối qua chỉ dạy cậu tâm pháp nội công, hóa giải nội thương của cậu, không phải võ học môn phái. Không được coi là tình cảm sư đồ gì cả. Đến khi đưa cậu đến Tam Bạch sơn trang rồi, duyên phận của chúng ta kết thúc tại đó. Muốn học võ công thì tìm người khác đi. Tiểu tử ngốc, thế mà đã dọa được cậu rồi à? Lẽ nào cậu không biết sư phụ cậu là kiểu cứng miệng, mềm lòng sao? Cứ bám lấy sư phụ đi! Không nghe câu "Liệt nữ sợ kẻ đeo bám" sao? À, là có chí thì nên. Lên. Sư phụ, xin hãy nhận con làm đồ đệ. Cậu có đi không hả? Huynh làm gì đó? A Tự, huynh nhẫn tâm ghê đó. Chẳng lẽ bỏ lại mình ta ở nơi đồng không mông quạnh? Bên cạnh huynh vẫn thiếu người hầu hạ sao? Đâu có ai lo cho ta. A Tương một lòng đi tìm chồng, chê ta phiền phức nên đuổi ta xuống thuyền. Ta tin mới lạ đó. Thật ra A Tương giận ta vì không màng đến sức khỏe, vận công thổi tiêu suốt đêm nên mới đuổi ta xuống thuyền. Giờ ta thấy đan điền hơi nhói, chẳng lẽ bị tổn thương nguyên khí thật? A Tự, huynh cho ta đi ké xe một đoạn đi. Đi cho vững vào. Chu đại gia, ngài cứ nằm yên.
38:00
Đánh xe cũng khá đấy. A Tự, huynh thì cái gì cũng tốt, chỉ là không biết cách sống. Ăn với uống là chuyện vui của đời người. Sao huynh cứ hở tí là qua loa cho xong vậy? Thích ăn hay không thì tùy. Hồ Châu ở ngay phía trước, Ôn huynh bất mãn thì cứ tự nhiên. Sao ta lại bất mãn với huynh được? Ta đang xót thôi. Xót cho Thành Lĩnh của chúng ta những ngày qua ăn ngủ không ngon. Coi mặt gầy chưa kìa. Lúc làm công tử thì vẫn còn trắng trẻo mịn màng, mới có mấy hôm thôi mà. Sắp đến Hồ Châu, lúc đó chúng ta tìm tửu lâu ăn cho đã một bữa. Ta mời, được không? Cậu đã lộ mặt với đám Cái bang, tai mắt của họ rất nhanh nhạy, ắt hẳn có rất nhiều người đang tìm cậu. Để tránh sinh thêm chuyện, ráng chịu đi. Đến phủ Triệu Kính là ổn. Sư phụ, xin người hãy nhận con làm đồ đệ. Tiểu Thành Lĩnh, không ngờ cậu lại là thiếu niên nhất mực kiên định như thế. Ta mà giỏi bám như cậu... Ôn thúc, ta không muốn rời xa hai người. Cậu yên tâm. Ôn mỗ đã quan sát tinh tượng, bấm đốt tay tính toán, duyên phận của chúng ta vẫn còn dài. Sư phụ!
39:55
Ngạo Lai Tử, đừng chạy nữa. Lớn già đầu rồi vẫn chưa thông suốt được à? Tên Lục Thái Xung kia không hề có ý tốt. Hắn chết rồi cũng muốn kéo ông xuống suối vàng. Ta nói ông biết, vũng nước đục này không dính vào được đâu. Lẽ nào các người dính vào được sao? Đúng là nực cười. Phái Thái Sơn ta có tệ cỡ nào, bần đạo cũng không sợ đám các người. Các con, đừng để mất thời gian, đi tìm Triệu đại hiệp. Tiền bối bị cuốn vào thị phi vì phái Đan Dương chúng ta, chúng ta không thể bỏ tiền bối mà đi được. Đệ tử cùng kề vai sát cánh với sư phụ. Kề vai sát cánh! Ngạo Lai Tử, nay nội tức của ông kiệt quệ, đã thế suy sức yếu! Ông còn ra vẻ gì hả? Hai phu thê ta phải có được Lưu Ly Giáp. Chi bằng ông thức thời hơn đi. Đào Hồng, Lục Liễu, đúng là oan gia ngõ hẹp. Thẩm sư thúc. Ta nghĩ Ngạo Lai Tử cũng là cao thủ, sao mà suốt dọc đường cứ hoảng sợ như con thỏ bị đả kích thế. Hóa ra người truy đuổi phái Thái Sơn là chưởng môn của Đại Cô Sơn chúng ta. Thẩm đại hiệp, chuyện hôm nay mà truyền ra ngoài
41:28
thì ta xem Ngũ Hồ Minh các người còn đâu mặt mũi gặp người khác. Vậy thì bà phải ráng giữ lấy cái mạng mà truyền chuyện hôm nay ra ngoài. - Thanh Bách, rút. - Vâng. (Tam Bạch sơn trang) Nghe nói Tam Bạch đại hiệp giàu nhất thiên hạ, quả nhiên khí khái bất phàm. Lại còn có chút phong nhã nữa. Sư thúc, chính là hai nghĩa sĩ đây đã tìm được Thành Lĩnh sư đệ. (Chưởng môn Ngũ Hồ Minh phái Thái Hồ Triệu Kính) Đã lớn chừng này rồi. Thành Lĩnh, ta là huynh đệ tốt nhất của cha con, ta tên Triệu Kính. Con gọi ta Triệu bá bá là được. Người...người là Triệu bá bá sao? Con chịu khổ rồi. Sau này con cứ coi đây là nhà mình. Muốn ăn gì, dùng gì cứ nói với Triệu bá bá. Hai vị nghĩa sĩ, ta thất lễ rồi. Cảm tạ hai vị đại hiệp đã hộ tống Thành Lĩnh đến đây. Đại ân đại đức suốt đời khó quên. Xin hãy nhận một lạy của Triệu Kính. Không dám, không dám. Nghe về phong thái của Tam Bạch đại hiệp đã lâu, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy. Triệu đại hiệp, Triệu đại hiệp, Triệu đại hiệp. (Đệ tử phái Thái Sơn - Thanh Hoa) Gia sư, chưởng môn phái Thái Sơn bị truy đuổi.
43:44
Xin ngài mau đến tiếp ứng họ. ♪Trời bao la, chuyện đã thành ta vượt qua dòng sông lạnh lẽo♪ ♪Đêm mênh mang, bóng trăng soi chén ngọc nực cười chuyện hoang đường♪ ♪Ai đã hứa với ta cưỡi ngựa chu du khắp chốn giang hồ♪ ♪Ai say khắp chân trời, tỉnh mộng chẳng thấy cố hương♪ ♪Dưới Tây Lăng mưa thu lạnh lẽo hôn lên song cửa sổ♪ ♪Mặc người đời căm hận, phỉ báng ta lấy buồn đau đổi lấy cuồng si♪ ♪Gió xuân thổi biếc xanh cả bờ Giang Nam♪ ♪Nhưng chẳng xua được lạnh giá trong tim người♪ ♪Chẳng kịp đề phòng, liệu đó có phải ánh sáng của chúng ta♪ ♪Hận vì gặp gỡ muộn màng nhưng may là chưa muộn♪ ♪Chẳng muốn lãng phí thêm bốn mùa hoa nở♪ ♪Ngựa gầy gió Tây trên lối cũ đổi lại người bên cầu nước chảy♪
45:36
♪Non sông vạn dặm vạn nhà lên đèn♪ ♪Chuyện cũ như khói sóng đãi cát vàng♪ ♪Mang sương tuyết cả đời mong cùng người nấu rượu pha trà♪ ♪Cho dù núi sông cách trở có người là có ta♪

DOWNLOAD SUBTITLES: